Hệ Thống Cà Khịa Đỉnh Cao

Đánh Nam Nhân Khắp Tam Đại Gia Tộc


trước sau

Giang Bắc về nhà, nằm ở trên ghế, ăn dưa hấu ướp lạnh.

Mà thỉnh thoảng lại nhận được điểm từ cha hắn, Giang Bắc có một chút vui vẻ, thế nhưng mà vẫn có một chút khó chịu.

Vì cái gì, cha vẫn không buông tha hắn? Hắn đâu có làm thêm cái gì a?

Cũng may là điểm không được nhiều lắm, cũng có thể yên tâm.

.........

Nội viện Giang gia, hai người nam tử ngồi đối diện nhau.

Một trung niên nam tử ngồi ở trên chiếc ghế mới tinh.

Ghế làm bằng Hoàng Hoa Lê hồi trước đã được thay bằng cái khác. Tay ghế màu tím, trên ghế lại mang theo những đường nét nhìn có vẻ pha tạp nhưng lại rất mĩ diệu. Toàn thể chiếc ghế mang lại cảm giác của một thổ hào cao quý.

Trung niên nam nhân chinhd là Giang Quán.

Mà người ngồi đối diện với hắn chính là Đỗ quản gia.

Nhìn lão gia thỉnh thoảng lộ ra dáng tươi cười, lại vừa sợ vừa mừng.

"Cái tên bại gia ngoạn ý* này...! Ha ha ha! "

Đỗ lão rốt cục buông tâm xuống, những lời này có nghĩa là tiểu thiếu gia sẽ không sao.

"Vậy mà có thể đánh tên nhà Lương gia kia thành như vậy, ha ha ha, tốt, rất tốt a...! "

"Tục ngữ nói "hổ phụ không sinh khuyển tử"*, tiểu thiếu gia cũng giống ngài. " Đỗ quản gia cung kính đáp. ("Hổ phụ không sinh khuyển tử" nghĩa cũng giống với câu "hổ phụ sinh hổ tử" mà thôi. Câu này nghĩa là:cha như hổ không sinh ra con cái kiểu như là cờ~hó được.)

"Ai! Con cái của tam đại gia tộc còn bị cái tên bại gia ngoạn ý này đánh mấy lần. "

Giang Quán thở dài, lắc đầu, nhưng khóe miệng cũng không thể vẻ vui mừng.

Đỗ lão minh bạch.

Lương Hợp Xuyên chính là Luyện Khí bát giai cường giả.

Mà tiểu thiếu gia có thể đem hắn treo lên đánh, vậy mà tên kia không phản kháng được, khẳng định là có sự đột phá!

Thực dọa người a..., mới mấy ngày thôi..., vậy mà tiểu thiếu gia đã khai mở nhị tầng?

"Ngươi nói tên tiểu tử này, sao có thể tấn cấp nhanh như vậy? Chẳng lẽ là Thập Bát Dẫn Long Khí trong truyền thuyết? "

Giang Quán đột nhiên quay đầu hỏi.

"Ko thể nói rõ...... mà cũng có thể thật sự là từ thượng cổ lưu truyền xuống. "

"Ha ha ha! Mặc kệ nó đi, quản nhiều làm gì! "

"Đây là tự nhiên. " Đỗ lão tranh thủ thời gian gật đầu.

Tiểu thiếu gia có loại thực lực này, hắn cũng rất vui vẻ.

Trong ba năm, hắn đã phải chứng kiến cảnh lão gia đau đầu, phiền não kể cả ngày lẫn đêm về tiểu thiếu gia rồi.

.........

Cùng lúc đó, Thượng Quan An Bình cùng Thượng Quan Minh Châu đã về nhà.

Thượng Quan An Bình rất khó chịu, bị tên phế vật Giang gia kia trào phúng, lại còn không dám động chạm đến hắn.

Thượng Quan Minh Châu càng khó chịu, cảm thấy Giang Bắc rất quen thuộc.

Chẳng lẽ là hắn?

Cẩn thận nhớ lại về "âm thanh của ngày đó. "

"Kẻ đánh ta, người đã đánh ta là......"

Không thể nào sai được!

"Cha! Ta đã biết là người nào đánh ta rồi! "

Thượng Quan Minh Châu đi ra, tìm phòng Thượng Quan An Bình.

"Là ai! "

......

Trong phòng khách, Thượng Quan An Bình giận dữ, sắc mặt lạnh như băng.

"Khinh người quá đáng, khinh người quá đáng a...! Tốt một cái Giang gia! "

"Báo! "

Một tên chịu trách nhiệm do thám lao vàoa.

Quỳ một chân trên đất, sắc mặt cung kính.

"Nói! " Thượng Quan An Bình lạnh giọng quát.

Tên kia lập tức chính run lấy một cái, nói ra!

"Bẩm báo lão gia! Nội thành hôm nay đã xảy ra đại sự: Giang gia tiểu thiếu gia đánh nhau với nhị công tử Trần gia-Trần Cúc, giảm đi hai thành nông thuế. "

Lời còn chưa hết, đã bị ngắt.

"Cái gì! " Thượng Quan An Bình đột nhiên đứng lên, rống lớn.

Cái biểu lộ kia, không biết là đang cao hứng hay là phẫn nộ.

"Đúng vậy, Giang gia tiểu thiếu gia một mình sửa lại nông thuế. "

"Còn gì nữa không! "

Tên kia run lên, thiếu chút nữa ngã, tranh thủ thời gian trả lời: "Có! "

"Nói nhanh...! " Thượng Quan An Bình vẻ mặt xám xịt như phải chăn nuôi một đám heo!

"Trưa nay còn xung đột với thiếu gia Lương gia và gia chủ Lương hia, nhưng không giải quyết được gì. "

"Tiếp tục dò xét! "

"Vâng! "

Tên kia gầm nhẹ một tiếng, rời đi.

Thượng Quan An Bình ngồi ở trên mặt ghế, có chút khó chịu.

Đánh nam nhân của cả tam đại gia tộc, hắn đang muốn lập uy?

Muốn nói là một mình Giang Bắc làm như vậy, không có khả năng a...

Sau đó hắn trực tiếp mang theo Thượng Quan Minh Châu đứng dậy đi ra ngoài.

- - - - - -

Giang gia nội viện, phòng của Giang Bắc.

Ngày quá nóng, lại vừa hơi buồn ngủ.

"Nhận được từ Thượng Quan An Bình: 666 〘Điểm Cà Khịa〙"

"Nhận được từ
Thượng Quan Minh Châu: 231 〘Điểm Cà Khịa〙"

Lại cái (qq) gì nữa vậy!

Giang Bắc đang nghĩ ngợi, ngồi xuống, lại tới nữa.

"Nhận được từ Lương Hợp Xuyên: 200 〘Điểm Cà Khịa〙"

"Nhận được từ Lương Văn Kỳ: 555〘Điểm Cà Khịa〙"

Vừa mới đưa một miếng dưa hấu đến miệng.

"Nhận được từ Trần Cúc: 66+55+36+78+56〘Điểm Cà Khịa〙"

"Nhận được từ Trần Sơn Hải: 600 〘Điểm Cà Khịa〙"

Giang Bắc mỉm cười, vậy là Trần Cúc đã ăn được cơm rồi.

Nhìn lại bảng thông tin, hắn choáng váng: <code> [〘Điểm Cà Khịa〙: 5643] </code>

A! Nhanh tăng một ít tu vi lên a

Huyền Cảnh nhất giai!

Huyền Cảnh nhị giai!

"Không đủ 〘Điểm Cà Khịa〙"

Hắn lại thấy hơi khó chịu!

Bất quá...

"Nhận được từ Lương Hợp Xuyên: +66+68+90+47+50〘Điểm Cà Khịa〙

Ơ......vậy mà tên Lương Hợp Xuyên cũng có khả năng đã ăn được cơm.

"Thôn Thiên công pháp( Huyền cấp nhất giai)

Hồn chưởng(Huyền cấp nhất giai)

U Bộ(Huyền cấp nhất giai

Hoàn mỹ!

Cảnh giới Huyền Cấp nhị tầng, những thứ khác cũng chỉ thấp hơn một chút.

Thiệt là, cũng không biết mình đã đến trình độ gì rồi a.

Cũng cảm giác lực lượng trong cơ thể rất khổng lồ, hắn muốn tìm người thử một chút, rất khó chịu, tam đại gia tộc đều đã mua hành của hắn, chỉ còn laị thành chủ gia......

Giang Bắc đang nghĩ đến việc tìm đối tượng thử một chút...

"Thiếu gia, thiếu gia! Lão gia đã đến! "

Người hầu ở ngoài cửa hô to.

Hắn tìm người chuyên môn để canh ở ngoài cửa, chính là để đề phòng cha hắn lúc đến.

Vừa dứt lời.

"Nghịch tử! Ngươi cút ra đây cho ta! "

Giang Bắc khẽ nhíu mày, động một chút lại bắt mình lăn ra?

"Ở đó, đợi ta ăn xong miếng quýt liền sẽ đi ra. " Giang Bắc thầm nghĩ, không nên đi chọc dận lão già kia vào lúc này a.

"Nhận được từ Giang Quán: 121〘Điểm Cà Khịa〙"

Bên ngoài, Giang Quán tâm tình vừa mới tốt lên một chút, đều bị những lời này của Giang Bắc làm biến mất.

Thử xem thực lực của hắn! Rốt cuộc là cái tầng thứ gì.

Giang Bắc vội vàng đem quả quýt ăn chưa xong nhét vào trong miệng, mùi vị không tệ.

Đi ra cửa phòng, thấy cha, cười hắc hắc.

"Nghịch tử, hôm nay ta cùng ngươi luyện tay một chút! "

Giang Quán nói xong liền lao đến.

Giang Bắc sững sờ, ốc ny mã**! Làm sao vừa tới liền muốn đánh người a...!

Ta chọc giận ngươi sao! Tại sao ngươi lại muốn đánh ta!

"Hồn chưởng! "

Không cho Giang Bắc suy nghĩ nhiều, chỉ nghe Giang Quán hét lớn một tiếng!

Giang Bắc nhắm chặt lại hai mắt.

Hắn đã không phải là hắn của lúc trước, hắn cũng được coi như là một vị cường giả rồi.

Thực lực của cha hắn, hắn thoáng thoảng nhận được, rất mạnh, lần này cỏ lẽ là còn mạnh lần trước, không biết hắn còn giấu bao nhiêu thực lực.

"Hồn chưởng! "

Giang Bắc sử dụng toàn lực! Lưu thủ với cha hắn? Xin lỗi cuộc đời, (el) không có đâu!

Giang Quán hai mắt ngưng lại, bàn tay bay ra luồng khí màu xám, sau đó liền ngây ngốc sững sờ ở tại chỗ.

Vậy mà linh lực của hắn bị linh lực màu đen ở trước mắt cắn nuốt.

Đỗ lão cũng tranh thủ thời gian xông lại, tay áo hất lên.

Hồn Chưởng của Giang Bắc biến mất.

Nhìn thấy cha cái thất hồn lạc phách.

Giang Bắc biết rõ, cha hắn khẳng định rất vui vẻ.

"Lão gia......" Đỗ lão kêu một tiếng.

"Bại gia ngoạn ý! Tốt, tốt, rất tốt a...! "

Giang Quán nói xong, lườm Giang Bắc, quay người lôi Đỗ lão đi.

Đi được nửa đường, hộ vệ vội vội vàng vàng chạy tới.

"Báo! Lão gia! Lương gia, Thượng Quan gia, còn có Trần gia, mời lão gia cùng thiếu gia đi qua!

- _-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_

Các dh đọc xong nhớ like cho ta nha.

Mấy người cho ta một ít kp đi a, sắp bay khỏi top Kim Thánh Bảng đến nơi rồi huhu! (╥﹏╥)

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện