Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
Người dịch: AliceGame
Biên: AliceGame
Trong tòa nhà xây dựng Tấn Thăng.
Trương Tiểu Kiếm bước đi không nhanh không chậm, vừa đi vừa hỏi:
- Văn phòng của ông chủ bọn mày ở đâu?
Hắn đi đằng trước đội ngũ, cứ như hắn mới là đại ca của đám người này ấy…
- Đằng trước ấy, đến ngay thôi. – Đao Phiến đi theo sau, hừ lạnh: - Tao chờ xem thử xem hôm nay mày định chơi trò gì.
Nói thật, đã có mấy nhóm đến đòi nợ rồi, mà mấy nhóm trước hầu như là vừa gặp mặt đã đánh nhau, đều bị bọn họ đánh đuổi đi. Chung quy đầu năm nay sẽ không có mấy người chịu liều mạng thật sự, cho nên đám người Hắc Y bang mới dựa vào tinh thần không sợ trời không sợ đất, còn thật sự thắng nhiều thua ít. Các bang phái thế hệ cũ đối mặt với đám không muốn mạng như bọn họ, cũng là không dám đụng vào.
Nhưng mà người trẻ tuổi mặc đồ đen trước mắt này, lại không hiểu sao khiến cho người ta không thể nhìn rõ hư thực của hắn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nếu mày nói hắn ngốc, nhưng lại xem cũng không giống lắm. Thằng ngốc có thể làm lão đại của mấy người kia sao? Có thể nói chuyện logic như thế sao?
Nhưng mà mày nói hắn không phải là thằng ngốc, vậy thì chỉ bằng một mình hắn cũng dám đi vào đòi nợ, không phải ngáo đá thì là gì? Hắn cho rằng hắn là ai? James Bond?
Nghĩ đến đây, cả đám người đã đi vào trong một văn phòng khá lớn.
Vừa vào cửa, Trương Tiểu Kiếm đã nhìn thấy có một bể cá dài chừng một mét, cao chừng nửa mét đặt ở cửa, trong bể cá có mấy con cá chép Koi đang bơi thoải mái tự do, rất là xinh đẹp.
Nếu là người bình thường thì đương nhiên là sẽ ca ngợi một chút, cảm thán bể cá này đủ lớn nè, cá đủ đẹp nè vân vân và mây mây.
Đáng tiếc Trương Tiểu Kiếm không phải là người bình thường.
Hắn vỗ nhẹ lên bể cá, nói:
- Đặt cái thứ này ở cửa, không hợp phong thủy, chướng mắt.
Đám Đao Phiến vốn cho rằng Trương Tiểu Kiếm chỉ thuận miệng nói thế thôi, tăng mạnh thanh thế gì đó, ai biết không ngờ rằng, Trương Tiểu Kiếm vừa nói xong lời này, đã thấy bể cá đột nhiên “Bùm” một phát, nát!
“Rào rào rào ----!”
Bể cá vốn đã lớn rồi, vừa bể một phát là nước chảy ầm ầm, tung tóe đầy đất. Thủy tinh va chạm vào nền nhà phát ra tiếng vang chói tai. Mấy con cá chép Koi bị ngã xuống đất, “lạch bạch lạch bạch” giãy giụa liên tục.
“Điểm số khiếp sợ +6, +7, +6, +8…”
Cả đám Đao Phiến đều sững sờ!
Chuyện gì đã xảy ra vậy?!
Vừa bước vào cửa đã làm bể cá vỡ vụn rồi?! Mẹ kiếp bể cá này không rẻ tiền đâu nhá!
- ĐKM thằng nào đến phá đấy?!
Một tiếng rống to vang lên từ văn phòng ở sâu bên trong, sau đó Trương Tiểu Kiếm đã thấy một gã béo ụt ịt hói đầu chừng hơn bốn mươi tuổi nổi giận đùng đùng chạy ra.
- Ai? Ai đến quấy rối?! – Gã béo tức thở phì phì. Bể cá này chính là một trong những thứ yêu thích nhất của hắn, bây giờ tận mắt chứng kiến nó rơi vãi đầy đất, mấy con cá Koi kéo dài hơi tàn nhảy nhót ở kia, nói vội: - Còn ngơ ngác gì nữa?! Còn không mau đi lấy thùng nước cứu cá!
Lập tức có nhân viên công ty giành trước chạy tới, lấy thùng nước lấy thùng nước, bắt cá bắt cá…
Sau một hồi lộn xộn, gã béo mới nhìn về phía đám người Đao Phiến, lại liếc nhìn Trương Tiểu Kiếm, cả giận:
- Rốt cục là xảy ra chuyện gì?! Sao bể cá của tao lại bị vỡ?! Cái thằng này là thằng nào?!
Hắn hỏi ba câu hỏi liên tiếp, thậm chí khiến Đao Phiến có chút mờ mịt ---- Tao nên đáp câu nào trước đây?
- Ông chính là ông chủ của công ty này? – Trương Tiểu Kiếm nhìn gã béo, nói: - Là tôi làm vỡ bể cá, nhìn khó chịu, cho nên đập. Hôm nay tôi đến đây để bàn chuyện thu tiền nợ với ông.
Hắn vừa nói vừa đi vào bên trong, dạo qua một vòng trong văn phòng, sau đó hết sức tự nhiên đặt mông ngồi trên sofa.
Văn phòng không lớn lắm, chỉ khoảng một trăm mét vuông, cũng không có nhiều nhân viên công tác, tổng cộng bảy người, năm nam hai nữ, cộng thêm gã béo hói đầu này thì cũng mới tám người.
Cực kỳ hiển nhiên chính là công ty ảo.
Bảy nhân viên kia nhìn thấy Trương Tiểu Kiếm vòng vèo cứ như chủ tịch công ty tuần tra công tác, không khỏi trở nên khẩn trương.
- Mày mày mày mày, mày là thằng nào?! – Gã