Liễu chân nhân, ngài tỉnh rồi.- Ta vậy mà lại thua Ma Thiên Vũ.
Liễu Thanh Trì lạnh nhạt nói, hắn chống tay ngồi dậy, khuôn mặt vẫn lạnh băng không có quá nhiều biểu cảm quá khích.
Một tháng sau,
Mục Ninh ánh mắt lạnh lẽo nhìn nữ nhân tự xưng tiểu sư muội của Liễu Thanh Trì đang mè nheo ôm ấp làm nũng với hắn. Thứ làm cho Mục Ninh tức giận chính là Liễu Thanh Trì, tên này vậy mà lại rất hưởng thụ, hơn nữa còn mỉm cười dịu dàng săn sóc ả như vậy.
Mục Ninh cười lạnh rồi quay đầu đi vào phòng mình, Liễu Thanh Trì, ngươi dám cùng nữ nhân khác một chỗ, ha, nếu đã như vậy thì ngươi cũng đừng trách ta.
Đợi đến khi " tiểu sư muội" của Liễu Thanh Trì rời đi thì Mục Ninh mới bưng đến trước mặt hắn một bát canh, nói:
- Liễu chân nhân, đây là món canh ta mới học được, ngài thử một chút xem mùi vị như thế nào, có hợp khẩu vị của ngài không.
Liễu Thanh Trì gật gật đầu, hắn cầm bát canh lên uống một mạch:
- Ừm, không tệ, rất ngon.
Mục Ninh nheo mắt, tròng mắt xẹt qua một tia nguy hiểm nói:
- Đa tạ Liễu chân nhân đã khen, cũng muộn rồi, ngài nên đi nghỉ thôi.
Liễu Thanh Trì cũng không phản đối mà đứng dậy đi vào phòng, bước chân hắn có chút rối loạn. Liễu Thanh Trì lắc lắc đầu,sao đột nhiên hắn lại thấy chóng mặt a.
Mục Ninh cười nhẹ đi theo sau Liễu Thanh Trì bước vào phòng, Liễu Thanh Trì nghi hoặc nhìn hắn, nói:
- Ngươi vào phòng ta làm gì, đi ra ngoài.
Mục Ninh không để ý đến những lời này của hắn, cậu ta chậm rãi bước lại gần Liễu Thanh Trì ghé sát vào tai hắn nói:
- Đêm nay ta muốn ở lại đây.
Liễu Thanh Trì nhíu mày, hắn dường như đã nhận ra bát canh kia có vấn đề lạnh giọng nói:
- Ngươi muốn làm gì, đừng quên đây là địa bàn của Thiên Kiếm tông, cũng đừng quên người ngươi đang tính kế là ai.
Mục Ninh không nói, hắn chỉ cười rồi đi đến ôm lấy hắn, nói:
- A Trì, ta tâm duyệt ngươi, ta... muốn ngươi chỉ thuộc về một mình ta.
Cơ thể Liễu Thanh Trì dần trở nên nóng bừng, hắn thở dốc, thứ bên dưới trở nên hưng phấn ngóc đầu dậy, đã đến nước này thì làm sao Liễu Thanh Trì lại không biết mình bị đã bị tên Mục Ninh hạ dược chứ.
Mục Ninh thấy dược liệu đã phát huy thì híp mắt cười nói:
- A Trì, cần ta giúp không.
Trán Liễu Thanh Trì toát mồ hôi thở hồng hộc nói:
- Cút.
Hắn vận linh lực muốn ngăn lại dược liệu phát tác, nhưng không biết tên Mục Ninh này kiếm đâu ra loại dược kì quái này, càng dùng linh lực thì dược tính lại phát tác càng mạnh, Liễu Thanh Trì thở dốc, cả người nóng rực khó chịu làm hắn không nhịn được muốn nổi điên lên.
Hắn đang cố gắng áp chế dược tính thì đột nhiên Mục Ninh lại bế hắn đặt xuống giường.
Ánh mắt Mục Ninh u ám nhìn người đang mê man dưới thân, Liễu Thanh Trì muốn đứng dậy thì lại bị Mục Ninh đè lên giam cầm trong vòng tay.
Mục Ninh nhịn không được cúi xuống hôn lên cánh môi mà mình đã thèm khát rất lâu.
- ưm...
- Hộc...
Mục Ninh thoát hết y phục trên người mình và Liễu Thanh Trì, bàn tay không an phận dần di chuyển xuống bên dưới chạm vào nơi chưa từng được khai phá mà khẽ xoa nắn xung quanh.
Mục Ninh cho một ngón tay vào bên trong, nhưng đột nhiên tay lại bị bắt lấy.
Liễu Thanh Trì tái mặt tức giận lật ngược, đè Mục Ninh xuống dưới thân không nhịn được mà văng tục:
- Cmn, ngươi vậy mà dám đè lão tử.
Hắn cúi xuống hung hăng nghiền nát hạt đậu đỏ trước ngực Mục Ninh, "a a.." Mục Ninh bị kích thích đến run người. Liễu Thanh Trì không kiêng dè gì kéo hai chân Mục Ninh quấn lên thắt lưng hắn rồi dùng lực thúc mạnh, đem tính khí của mình đâm vào nơi sâu nhất.
- Hộc, hộc...
- Ưm a a~
" Chát"
Liễu Thanh Trì vỗ một cái in 5 ngón tay trên bờ mông căng tròn của Mục Ninh nghiến răng nghiến lợi nói:
- T*** nhân.
Những âm thanh ngọt ngào vang vọng khắp Thanh Phong đỉnh suốt mấy canh giờ không dứt.
Sáng hôm sau,