Hệ Thống Hậu Cung Nhị Thứ Nguyên Của Ta

Chương 1227


trước sau



Đường Vũ Lân cưỡng ép Linh Đoán Tạo mà tổn hao Hồn Lực và Khí Huyết, Trọc Thế lắc mình đi tới, hắn đặt tay lên vai Đường Vũ Lân thả ra Hồn Lực, thần ký là cơ thể Đường Vũ Lân tự động thôn phệ Hồn Lực trên người Trọc Thế.

Thẩm Dập giật mình khi thấy Hồn Lực của Trọc Thế bị Đường Vũ Lân hấp thu.
Phải biết, Trọc Thế có Võ Hồn – Xích Ngọc Long thuộc về Long loại Võ Hồn đỉnh cấp.
Trọc Thế cong ngón tay búng một cái, một tia ánh sáng đỏ rơi vào trên trán Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra.

Đường Vũ Lân hướng Trọc Thế bái một cái, hắn vẫn đang đắm chìm vào Linh Đoán Tạo.
Trọc Thế dẫn mọi người vào trong Sử Lai Khắc Thành, ở đây có một bóng người đứng chờ bọn hắn.

Bóng người quỳ ở trên đất nhưng sống lưng vẫn như cũ ưỡn lên đến mức thẳng tắp, mái tóc dài màu xanh lam rối tung ở sau lưng.
- Vũ lão sư.(Đường Vũ Lân)
Vũ Trường Không thấy đệ tử của mình toàn bộ đều có mặt ở đây thì đáy lòng vui mừng.
- Lên.(Trọc Thế)
- Đa tạ, lão sư.(Vũ Trường Không)
- Ta không phải là lão sư của ngươi.

Ta không có đồ đệ lợi hại như ngươi.(Trọc Thế)
- Mấy tiểu tử đồ tôn này, ta nhận.(Trọc Thế)
- Đa tạ lão sư.(Vũ Trường Không)
Vũ Trường Không vì quỳ quá lâu nên khi đứng dậy thân hình hơi lảo đảo, Đường Vũ Lân phải tiến lên diều mới đứng vững.
Trọc Thế dẫn mọi người tới một hồ nước mà ở giữa mơ hồ có tiểu đảo, Trọc Thế vung tay lên liền có Hồn Lực bao phủ trên người và trong nháy mắt đã đặt chân lên tiểu đảo.
- Nơi này là…(Đường Vũ Lân)
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
- Hải Thần Đảo cũng là nơi Hải Thần Các quan trọng nhất của Sử Lai Khắc Học Viện.
- Hiểu rõ không ít nhỉ?(Trọc Thế)
- Thẩm Dập, ngày mai dẫn mấy tên tiểu tử này đưa tin, đăng kí.

Đường Vũ Lân và Đường Long thành tích nhập học điểm tuyệt đối.

Những người khác thì dựa theo điểm thực mà tính toán.

Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi chính là ngoại viện công đọc sinh.(Trọc Thế)
Trọc Thế nhìn Đường Vũ Lân dặn dò vài câu, thời điểm khi Đường Vũ Lân đoán tạo thì Trọc Thế tinh tế cảm thụ biến hóa của Đường Vũ Lân, hắn phát hiện ra thân thể Đường Vũ Lân có Khí Huyết dồi dào, hắn muốn đích thân chỉ giáo Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân nghe xong khá sửng sốt nhưng vẫn cảm tạ Trọc Thế.
- Bởi vì các ngươi đến muộn buổi sát hạch, chỉ có thể dùng thân phận công đọc sinh học tập ở Ngoại viện, tương lai muốn đi vào Nội viện, chỉ có một loại tình huống, chính là các ngươi ở thời điểm 20t trở thành ít nhất là Nhất Tự Đấu Khải Sư.

Các ngươi còn có thời gian 6 năm tới, con đường phải đi còn rất dài.

Đêm nay đều ở lại chỗ này nghỉ ngơi đi.

Sáng mai, Thẩm Dập sẽ mang bọn ngươi đi làm thủ tục nhập học.(Trọc Thế)
- Đi thôi, ta dẫn mấy tên tiểu tử các ngươi đi nghỉ ngơi.

Các ngươi có biết, coi như là Nội viện đệ tử, cũng không có mấy người có tư cách lên Hải Thần Đảo đâu.(Thẩm Dập)
Thẩm Dập an bài chỗ ngủ khá nhỏ, ba nam nhân Đường Long với Đường Vũ Lân và Tạ Giải trụ cùng một gian mà hai nữ Cổ Nguyệt Na và Hứa Tiểu Ngôn trụ 1 gian.

Trải qua một đêm trụ ở trong Hải Thần Đảo, Đường Vũ Lân cùng những người khác lần đầu ở Hải Thần Đảo nhận ra dị thường, chỉ có Đường Long là biểu hiện bình tĩnh.
Ăn xong điểm tâm, Vũ Trường Không ở lại nhà gỗ, Thẩm Dập thì lại mang theo bốn người rời khỏi Hải Thần Đảo, lên một chiếc thuyền gỗ đi trên Hải Thần Hồ.

Rời khỏi Hải Thần Hồ sau đó ra khỏi Nội viện tiến vào Ngoại viện Chủ Giáo Lâu.
Thẩm Dập chậm rãi giải thích khác biệt giữa Công Độc Sinh và Phổ Thông Học Viên cho đám người Đường Vũ Lân nghe.

Phụ trách làm thủ tục nhập học tại phòng giáo vụ là một vị lão sư, khoảng hơn 50 tuổi, mang theo cặp kính mắt, nhìn qua rất giống một vị học giả.

Hoàn thành xong thủ tục, sau khi đem đồng phục học sinh màu xanh sẫm phát cho đám người Đường Vũ Lân.
Vừa nhập học nhóm Đường Vũ Lân liền được giao cho nhiệm vụ dọn sạch Linh Băng Quảng Trường.

Thẩm Dập dẫn đám người tới Công Độc Sinh ký túc xá nằm phía Tây của Linh Băng Quảng Trường.
- Nơi này chính là công đọc sinh ký túc xá của các ngươi.

Các ngươi dựa theo số thứ tự ở trên chìa khoá mà tự đi tìm phòng đi.

Ngày mai sẽ chính thức nhập học, dựa theo yêu cầu mà phòng giáo vụ đưa ra mà làm theo là được.

Ta đi trước.(Thẩm Dập)
Đám người nhìn Công Độc Sinh ký túc xá mà muốn chửi má nó, cuối cùng Tạ Giải nhịn không được cằn nhằn.
- Này, cũng không cần phải thảm đến mức như vậy chứ? Chúng ta có đúng là đến Sử Lai Khắc học viện mà không phải là xóm nghèo không?(Tạ Giải)
- Đừng oán giận.

Còn dư thời gian không bằng trước tiên dọn dẹp một chút.(Đường Vũ Lân)
Bọn họ chỉ trụ một gian phòng đang phân vân không biết nên làm gì.
- Haiz, ta nghĩ không muốn dùng nó nhưng tình cảnh này đành phải dùng nó.

Đường Long tiến tới từ Trữ Vật Hồn Đạo Khí lấy ra một Hộp Hồn Đạo Khí ném vào trong phòng, nháy mát gian phòng được bao bọc trong lớp màng mỏng.
- Đó là…(Tạ Giải)
- Không Gian Phòng Hồn Đạo Khí.
•Không Gian Phòng Hồn Đạo Khí: Một loại Hồn Đạo Khí có Không Gian Chi Lực ở bên trong, chỉ cần đặt ở nơi muốn đặt sẽ sinh ra một Không Gian Bình Trướng, ở bên trong nội bộ không gian rộng và dài 4x21 đủ sức cho 5 người ở.
- Ngươi áp dụng Không Gian Chi Lực vào Hồn Đạo Khí? Ta trước giờ chỉ nghe nói hạng mục này chỉ đang nghiêm cứu mà chưa có đưa vào ứng dụng, không ngờ ngươi lại làm được.(Tạ Giải)
- Haha, trò vặn thôi.
- Có Không Gian Phòng Hồn Đạo Khí coi như là giải quyết việc ngủ nghỉ, kế tiếp chúng ta là hoàn thành nhiệm vụ của Công Độc Sinh.
Đường Vũ Lân ở trong đoàn đội uy tín rất cao nhưng luận về sách lược thì Đường Long cao hơn, mọi thứ như chiến thuật đánh trận đều là Đường Long ra, Đường Long bắt đầu phân phó mọi người dọn dẹp Linh Băng Quảng Trường.
- Việc múc nước để lau dọn Linh Băng Quảng Trường phải làm thế nào?(Đường Vũ Lân)
Mọi người tại chỗ nhìn về phía Đường Long, Đường Long suy tư một chút làm ra an bài, hắn lấy ra 10 cái Không Gian Hồn Đạo Khí đưa cho Đường Vũ Lân và Tạ Giải.
- Bên trong nội bộ không gian khoảng 10m3 mà chứa đựng thùng gỗ rất nhiều, các ngươi hai cái phụ trách đi múc đầy nước đựng vào.
- Ba người chúng ta chuẩn bị vài thứ để dọn dẹp.
Đường Vũ Lân và Tạ Giải tiếp nhận Vòng Tay Hồn Đạo Khí chạy đi múc nước, đợi khoảng 30 phút sau thì hai người trở về.
- Nguyệt Na, muội dùng Phong Nguyên Tố hình thành vòi rồng càn quét khắp nơi Linh Băng Quảng Trường theo vòng tròn, chúng ta sẽ phụ trách lau dọn.
Cổ Nguyệt Na gật đầu phất tay một cái liển có vòi rồng 50m xuất hiện, mọi nơi đi qua đều bị vòi rồng cuốn vào, mặt đất không có chút rác, Đường Long liền chỉ huy mọi người dùng nước hất lên mặt đất sau đó dùng lau sàn quét tới, cứ thế cả bọn 5 người tốn hao nửa ngày công phu liền dọn sạch sẽ Linh Băng Quảng Trường.
Hoàn thành nhiệm vụ do Phòng Giáo Vụ giao liền kéo tới

đệ trình nhiệm vụ thu được 100 điểm cống hiến.

Có một vấn đề phát sinh là số điểm cống hiến vừa có được chỉ đủ cho 4 người ngày mai ăn cơm mà Đường Vũ Lân lượng cơm ăn quá nhiều dẫn tới điểm cống hiến không đủ dùng.
- Vũ Lân cứ dùng điểm cống hiến của ta mà thêm thức ăn đi.
- Như vậy sao được? Ngươi lấy gì ăn?(Đường Vũ Lân)
- Yên tâm, Hồn Linh – Thanh Long của ta có thể từ Linh Lực trong không khí tới bổ dung dinh dưỡng nên không cần lo lắng.
Đường Vũ Lân mỗi tối tới Đại Thực Đường lựa chọn một cái bàn lớn sau đó lấy rất nhiều đồ ăn, ban đầu không có gây nên sự chú ý nhưng theo những đồ ăn được hắn bày lên trên mặt bàn lớn, số lượng mâm đã chồng lên đến ba tầng, thì có người đi đến.

Có người của Chấp Pháp Đường đến để hỏi thăm sự tình, khi bọn họ biết lượng cơm ăn của Đường Vũ Lân rất lớn biểu hiện không tin.
- Được, vậy ta sẽ nhìn ngươi ăn.

Ăn không hết, đừng trách ta không khách khí.(Tạ Phái Thần)
- Học trưởng, để ngươi xem không thôi cũng không có gì hay.

Chúng ta đánh cuộc, nếu như ta có thể ăn được toàn bộ những thứ này, phiền phức học trưởng giúp ta đi lấy đồ ăn.

Nếu như không được, đương nhiên tùy ý học trưởng xử trí.(Đường Vũ Lân)
- Được.(Tạ Phái Thần)
Đường Vũ Lân nhanh chóng càn quét mỹ thực ở trên bàn làm cho Tạ Phái Thần đứng ở bên cạnh nhìn chăm chú, hành vi của hắn đã gây sự chú ý tới chủ quản căn tin, khi hỏi ra mới biết hắn là Công Độc Sinh thì Tạ Phái Thần cùng chủ quản xoay người rời đi.
- Đúng lúc nhàn chán, chúng ta đi ra ngoài dạo phố một chút đi.
Đường Long đề nghị dạo phố vì hắn nhớ tới khoảng thời gian này sẽ xảy ra việc Nhạc Chính Vũ cùng Nguyên Ân Dạ Huy giao thủ với nhau, hắn khá là tức giận trước những lý luận của Nhạc Chính Vũ áp đặt lên người Nguyên Ân Dạ Huy.
Khi bọn họ đi ngang qua một quán nước thấy mọi người tụ tập đông đúc liền ghé vào quán, bọn họ tốn chút thời gian mới tìm được chỗ ngồi, khi bọn hắn
- Người phục vụ, ngươi tới đây một chút.

Đem số điện thoại của nàng cho ta.(Nhạc Chính Vũ)
Nhạc Chính Vũ âm thanh vô cùng hung hăng, bá đạo.

5 người nhóm Đường Vũ Lân xoay người liếc mắt hắn.

Nhạc Chính Vũ mặc một thân lễ phục màu trắng, tướng mạo phi thường anh tuấn, tuổi tác so với Đường Vũ Lân bọn họ hẳn là hơi lớn hơn một chút.

Tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, tóc ngắn màu vàng tóc vuốt một lớp keo bóng loáng không dính nước.

Hắn có đôi con ngươi màu vàng, cả người toả ra khí tức quang minh.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ở trước bàn hắn, một thiếu nữ trên người mặc chế phục đứng đó.

Quần dài màu đen, áo trắng, chuẩn chế phục của quán.

Người thiếu nữ này da dẻ trắng noãn, thậm chí là có chút tái nhợt, một mái tóc ngắn uốn cúp màu đỏ nhạt, đôi mắt to tròn màu đen, dáng cao, chuẩn vô cùng.

Nàng có khí chất vô cùng điềm đạm đáng yêu.
‘Hai người bọn họ hẵn là Nhạc Chính Vũ với Nguyên Ân Dạ Huy đi?’
- Xin lỗi, đó không phải công việc của ta.(Nguyên Ân Dạ Huy)
- Vậy làm thế nào ngươi mới có thể đưa cho ta số điện thoại?(Nhạc Chính Vũ)
Nguyên Ân Dạ Huy lắc đầu xoay người rời đi.

Nhạc Chính Vũ nhíu mày liền lên tiếng chất vấn thu hút ánh mắt những người khác nhưng khi bọn hắn nhìn thấy Nhạc Chính Vũ là người lên tiếng thì xoay người đi không quan tâm tới.
Nguyên Ân Dạ Huy xoay người gọi quản lý của mình ra để hòa giải nhưng kết quả là Nhạc Chính Vũ không xin được số điện thoại liền hung hăn muốn gặp lão bản, lão bản đi ra trao đổi cũng không đạt được kết quả tốt liền nổi lên chủ ý mua lại quán nước.
- Tiên sinh, ta có thể giúp được ngài chuyện gì?(Lão bản)
- Đem số điện thoại của phục viên kia đưa cho ta.(Nhạc Chính Vũ)
- Yêu cầu của ngài ta đã vừa mới nghe quản lí nói qua rồi.

Thế nhưng xin lỗi, bất luận thế nào, chúng ta cũng không thể tiết lộ thông tin cá nhân của nhân viên được.

Rất mong ngài tha thứ.(Lão bản)
Nhạc Chính Vũ thấy lão bản không chịu nhả ra liền đứng dậy giơ tay lên, vỗ tay cái độp.Cách đó không xa, một tên trung niên áo quần sang trọng đứng dậy, hướng về hắn đi tới, đứng lại bên cạnh hắn.
- Thiếu gia, ngài có gì dặn dò?(Tổn Bác)
- Ngươi cùng vị lão bản này đàm luận một thoáng, ta muốn mua lại quán nước này.(Nhạc Chính Vũ)
- Xin lỗi, ta không có dự tính bán lại quán nước.(Lão bản)
Tổn Bác tiến lên lôi kéo vị lão bản sang một góc thì thầm to nhỏ cái gì đó, lát sau Tổn Bác quay về báo cáo kết quả cho Nhạc Chính Vũ.
- Thiếu gia, ta cùng vị Dương lão bản này đã thương lượng được giá cả rồi, đồng thời đã hoàn thành thanh toán.

Bắt đầu từ bây giờ, quán nước này chính là tài sản cá nhân của ngài.(Tổn Bác)
- Đem số điện thoại của nàng cho ta.(Nhạc Chính Vũ)
Dương lão bản thở dài một tiếng, hướng về phía Nguyên Ân Dạ Huy đi tới.

Nguyên Ân Dạ Huy theo lão bản đi tới trước mặt Nhạc Chính Vũ, nàng không nói nhiều một câu liền đưa tay cởi bỏ y phục quán đang mặc trên người đi.
- Ta vẫn chưa yêu cầu ngươi thoát y mà.(Nhạc Chính Vũ)
- Ta không làm nữa, vì lẽ đó ta cũng không phải là nhân viên của ngươi.(Nguyên Ân Dạ Huy)
Nguyên Ân Dạ Huy tức giận bỏ đi ra ngoài, Nhạc Chính Vũ thấy vậy cất bước nhanh chóng đuổi theo, Đường Long đứng lên truy theo phía sau.

Hành động của Đường Long làm mọi người sửng sờ nhưng nhóm Đường Vũ Lân vẫn nhanh chân dí theo.
Cả đám vừa mới chạy được một đoạn liền có gợn sóng Hồn Lực ở phía trước ập tới.
- Đã động thủ rồi sao?



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện