Hệ Thống Livestream Của Nữ Đế

Bốc đồng cùng ta đi nào (3)


trước sau

Đối với những thành viên nòng cốt ban đầu, Khương Bồng Cơ khá là coi trọng, thậm chí cô còn đích thân ra mặt yểm trợ cho đoàn người của Mạnh Hồn.

Xuất phát từ lý do cẩn thận, thân phận hiện giờ của bọn họ là gia đinh mới mua về của Liễu phủ, quê quán, lai lịch có thể tra rõ ràng.

Nhưng hình như Khương Bồng Cơ đã nghĩ nhiều, binh lính canh cửa thành căn bản là không dám kiểm tra nhiều với xe ngựa của Liễu phủ.

Đám lính gác này đều là những kẻ lão luyện, cho dù là gia huy của nhà hàn môn không có tiếng tăm gì ở Hà Gian bọn họ cũng biết, huống chi nhà họ Liễu cũng có địa vị khá cao, Liễu Xa lại là Quận thủ của triều đình, không ai dám chủ động gây phiền phức.

***

Khương Bồng Cơ không cố ý lung lạc hay cố tạo thiện cảm, chỉ trò chuyện với giọng rất bình thường, “Ta đã cho người chuẩn bị đầy đủ quần áo, lương thực cho các ngươi. Chắc trong khoảng thời gian truy sát Mạnh Lượng, các ngươi chịu không ít khổ.”

Mạnh Hồn cũng không thấy cuộc sống trước kia khổ cực gì, nhưng cứ nghĩ đến những người anh em đã yểm trợ cho bọn họ đột phá vòng vây của Mạnh Gia Quân, tâm trạng ông lại trở nên nặng nề. Bọn họ không chết ngay vào lúc đó, mà là chết bởi vì không được chăm sóc thích đáng khiến thương tích càng lúc càng nặng, cuối cùng... Ông dẫn bọn họ rời khỏi quận Mạnh, nhưng lại khiến họ thành dã quỷ nơi xứ người.

“Thuộc hạ có một yêu cầu quá đáng, không biết lang quân có đồng ý không?” Mạnh Hồn chắp tay cung kính hỏi, thái độ rất nghiêm túc.

“Có chuyện gì cứ nói thẳng, chỉ cần ta cảm thấy hợp lý thì đều được.Ta cũng không phải kiểu người hay kiêng kỵ, ngươi không cần phải kiêng dè ta.”

Mạnh Hồn cảm thấy ấm áp trong lòng, ông nói với vẻ hơi khó xử, “Ngoại trừ những huynh đệ mà thuộc hạ mang theo, còn có ba người nữa vẫn đang ẩn náu trong hang động trên núi.”

“Bị thương rất nghiêm trọng?”

Mạnh Hồn nói, “Lúc trước… nhờ có thuốc men mà lang quân tặng cho nên thương tích cũng đỡ hơn nhiều, nhưng mà sức khỏe của bọn họ vẫn còn yếu, không tiện di chuyển.”

“Nếu đã như thế thì, sau khi các ngươi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện ở nông trang xong thì lên núi đón bọn họ đi. Rừng sâu nước độc có nhiều dã thú, bị thương ở lại đó quá nguy hiểm, ngươi cũng thật bất cẩn.” Khương Bồng Cơ chỉ nói vài câu nhưng lại khiến Mạnh Hồn ấm lòng.

Mạnh Hồn cảm thấy hơi xấu hổ. Ban đầu ông ta cũng không đồng ý, định để một người lại chăm sóc bọn họ, nhưng bọn họ lại kiên quyết không chịu.

Tình cảm của bọn họ dành cho ông chân thành đến thế, Mạnh Hồn nào dám phụ lòng bọn họ?

Sự báo đáp lớn nhất đối với bọn họ chính là tự tay chém chết kẻ thù.

“Đa tạ lang quân.”

Khương Bồng Cơ không nói gì, dù sao những chuyện này đối với cô cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể nhưng đối với Mạnh Hồn thì đó lại là ơn cứu mạng.

“Hiện giờ công việc huấn luyện ở nông trang là do Hiếu Dư lo liệu, nhưng sau khi ngươi đến đó, chuyện này sẽ giao lại cho ngươi.”

Mạnh Hồn nghe thế bỗng thấy luống cuống, có cảm giác bất ngờ khi được giao trọng trách pha lẫn cả sự thấp thỏm bất an. Tuy không biết Hiếu Dư là ai, nhưng ông vẫn biết cái đạo lý “đến trước đến sau”, ông mới đến mà đã khiến cho người ta phải nhường chỗ cho ông, chuyện này dường như có chút không ổn.

Khương Bồng Cơ nhìn ra được sự bất an của ông, “Đừng nghĩ nhiều, ta vốn đang thiếu người nên mới bắt Hiếu Dư làm việc của hai người.”

Mạnh Hồn: “…”

Bỗng dưng cảm thấy cái cậu Hiếu Dư kia thật đáng thương?

Cậu ta có biết mình bị chính lang quân nhà mình bóc lột sức lao động như thế không?

Đột nhiên trong đầu Mạnh Hồn hiện lên cảnh một bóng dáng bé nhỏ đang cần cù lao động, bên cạnh là lang quân quất roi cười ha ha.

“Nếu như biết ngươi qua đó tiếp nhận, cậu
ta sẽ rất vui đấy, dù sao đó cũng không phải là sở trường của cậu ta. Nếu như muốn làm tốt công việc này thì cần đầu tư rất nhiều sức lực và thời gian.” Khương Bồng Cơ ngả người vào tay dựa nói, Mạnh Hồn ngồi chung xe ngựa với cô, những người còn lại ngồi ở chiếc xe ngựa khác, “Mà, nói đúng ra thì... hai người cũng đã từng gặp nhau rồi, không cần căng thẳng như thế đâu, Hiếu Dư cũng khá dễ gần.”

“Đã gặp?”

Khương Bồng Cơ cười nói: “Là người trên mặt có quấn băng trắng ngồi câu cá bên bờ sông hôm đó.”

Nghe thế, Mạnh Hồn cũng có chút ấn tượng mơ hồ, hình như đó là một thiếu niên trẻ tuổi?

Dù gì cũng đã từng gặp nhau rồi, thế nên Mạnh Hồn cũng thấy đỡ căng thẳng hơn đôi chút. Trong bụng lại nghĩ thầm, ông sao phải lo lắng vì một thằng nhóc con chứ?

Nhưng mà Mạnh Hồn cũng nhanh chóng hối hận vì cái suy nghĩ này, Từ Kha đúng là một thằng nhóc con nhưng cậu ta nắm quyền kiểm soát tài chính, quản lý nội vụ, quyết định chất lượng cuộc sống của tất cả mọi người.

Mạnh Hồn ăn nói vụng về như thế sao có thể là đối thủ của Từ Kha?

***

Lúc bọn họ đến nơi, Từ Kha vẫn đang chăm chỉ đốc thúc các gia đinh hay phải gọi là bộ khúc tập luyện.

Cũng không biết có phải là do trước đó đã được Khương Bồng Cơ huấn luyện nên bây giờ cả sắc mặt lẫn trạng thái tinh thần của bọn họ đều tốt hơn nhiều so với ban đầu.

Từ Kha nghe người báo Khương Bồng Cơ đã đến liền vội vàng bỏ dở những thứ đang làm lại đi ra đón. Nhưng khi nhìn thấy người đàn ông khôi ngô đứng bên cạnh Khương Bồng Cơ thì nụ cười lễ phép trên mặt Từ Kha cứng đờ.

Cái vị này… tại sao lại đến nữa?

“Hiếu Dư, lại đây ta giới thiệu một chút.” Khương Bồng Cơ cười nói với Từ Kha, “Vị này chính là tổng giáo đầu mới của chúng ta, ông ấy họ Mạnh.”

Từ Kha: “…”

Mới được bao lâu mà hai vị này đã thông đồng với nhau rồi?

Dù trong đầu đang có một đống câu hỏi nhưng Từ Kha vẫn rất lễ độ chào hỏi Mạnh Hồn.

Thấy Từ Kha hành lễ, Mạnh Hồn cũng vô thức chắp tay đáp lễ lại.

Một văn một võ, một nội một ngoại, tạm thời có thể coi là hoàn chỉnh, Khương Bồng Cơ rất hài lòng với tình hình hiện giờ.

“Nếu như Mạnh giáo đầu đã đến đây, vậy thì chuyện huấn luyện sẽ giao lại cho giáo đầu, còn cụ thể như thế nào lát nữa Kha sẽ nói rõ với ngài.”

Không đợi Khương Bồng Cơ lên tiếng, Từ Kha đã tự đá trách nhiệm sang cho Mạnh Hồn.

Dường như không ngờ đến Từ Kha lại giao lại công chuyện cho mình một cách dứt khoát như vậy, vẻ mặt Mạnh Hồn có chút ngại ngùng.

Khương Bồng Cơ nói với Từ Kha bằng giọng chế giễu: “Mạnh giáo đầu vừa mới đến, ngươi đã vội vã đá trách nhiệm đi, cứ làm như trước đây ta ngược đãi ngươi nhiều lắm không bằng.”

Từ Kha đáp: “Mỗi người đều có sở trường riêng của mình, chuyện này không phải là sở trường của Kha, tạm thời làm hộ thì không sao nhưng về lâu về dài thì sẽ có vấn đề.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện