Nếu như không phải là người hiểu Phong Chân, nói không chừng còn tưởng rằng cái gã này quân tử đứng
đắn biết bao nhiêu, nhưng thực tế thì sao?
Ngay đến khán giả xem livestream đều nhìn thấu cái trò mèo của anh ta.
[Ông Chú Yêu Loli]: Đảm bảo đây chính là câu chuyện buồn cười nhất mà tôi nghe được trong ngày hôm nay, mỡ đến miệng mèo rồi mà Phong Chân còn chế á?
[Thiếu Niên Thích Ngự Ti]: Chị gái kia cũng xinh phết đấy, để thêm mấy năm nữa trưởng thành rồi có khi nhan sắc so với chị Tuệ Quân cũng một chín một mười. Thế mà Phong Chân lại bảo mình không thích á, Streamer, có phải bến đấy mặt trời đang mọc đằng Tây không ạ? Phong Chân đổi tính rồi à?”
[Say Chém Bạch Xà Thang]: Mị thà tin hôm nay mặt trời mọc đằng Tây còn hơn tin Phong Chân đổi tính.
[Thiên Tài Quách Phụng Hiếu]: Lãng tử vẫn là lãng tử thôi, tui còn lâu mới tin anh ta quay đầu về bờ, chắc chắn đang chơi trò lạt mềm buộc chặt.
Đối diện với cả cái màn hình toàn nghi ngờ và trêu chọc, Khương Bổng Cơ cũng cười đùa Phong Chân.
“Trước đây huynh chẳng ầm ĩ vì không có người tri tâm ở bên còn gì?” Khương Bổng Cơ không khách khí vạch trần lớp vỏ ngụy trang của Phong Chân, thẳng thừng nói: “Bây giờ ta đồng ý tìm cho huynh một cô, sao lúc này tự dưng lại chần chừ thế, muốn làm thánh nhân không gần nữ sắc à? Ta nói rồi đấy, bỏ qua cơ hội này là không có lần thứ hai đầu, hôm nay tâm trạng của ta tốt, huynh muốn vị nương tử nào trên sân khấu, ta mua. Nếu huynh không muốn thì sau này cũng đừng ăn vạ”
Phong Chấn cau mày, anh ta hiểu Khương Bồng Cơ, vị chủ công này của nhà anh ta ngay đến tim gan còn đen sì si, lấy đâu ra mà tự dưng tốt bụng đến thế?
Ngay đến mấy ngày nghỉ Tết, cô còn keo kiệt không cho, sao giờ lại thưởng mĩ nhân được?
Phong Chân cau mày, phát hiện ra chuyện này không đơn giản.
“Có muốn hay không?”
Khương Bồng Cơ cười cười dựa vào bàn trà nhỏ bên cạnh, một tay chống cằm, một tay cầm chén rượu, đuôi mắt hiện lên vẻ trêu cợt.
Phong Chân nghiến răng, mỉm cười đồng ý.
“Hiếm khi chủ công tiêu pha, đương nhiên là không thể bỏ qua được. Nhưng mà, bậc sắc nước hương trời nhường này sợ là cái giá cho lần đầu tiên cũng không rẻ”
Anh ta muốn xem thử, rốt cuộc chủ công nhà mình muốn bày trò gì!
Khương Hồng Cơ lười biếng trêu chọc: “Tử Thực lập công lớn, lại có công tiến cử người mới. Một mỹ nhân mà thôi, sao có thể gọi là lãng phí. Đừng nói là một người, huynh muốn bao hết cả chín cô gái trên đài cũng được, chỉ cần huynh cảm thấy có thể, ta sẽ mua hết toàn bộ cho huynh”
Phong Chấn: “...”
Một con nhóc loli anh ta đã ghét chứ đừng nói đến cả chín đứa.
Đừng thấy cuộc sống cá nhân của anh ta phóng đãng mà nhầm, anh ta cũng là một người có nguyên tắc.
Anh ta thành thực lắc đầu, nói: “Chủ công đừng đùa, thật sự là cái thân già này vẫn còn phải điều dưỡng, không chịu nổi giày vò đâu.”
Để tránh mắc bẫy của Khương Bồng Cơ, anh ta bắt đầu tự bôi đen bản thân mình, nói thẳng mình bất lực.
Khương Bồng Cơ thấy thế liền thôi, chỉ vào vị thanh quan khuynh sắc khuynh thành ở giữa, nói: “Nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có nha đầu kia là đẹp nhất. Đàn ông có ai là không thích cái đẹp, Tủ Thực lại là cánh tay phải của ta, theo lý phải đi với người xuất sắc nhất mới phải, chọn cô ấy nhé, thế nào?”
Phong Chân ngoài mặt thì mỉm cười, trong lòng lại lo muốn chết, loáng thoáng cảm thấy bất an.
Chủ công nhà mình như thế nào mà anh ta lại không biết sao?
Cô càng tỏ vẻ như thế, anh ta lại càng bất an.
Những thứ không biết luôn khiến thần kinh người ta căng thẳng, Phong Chân không đoán ra được dụng ý của Khương Bồng Cơ, chỉ có thể căng đầu ra để ứng phó.
Anh ta không phải là tên đần ngây thơ, làm sao mà tin được lời của Khương Hồng Cơ.
Nếu như có thật sự quan tâm đến thuộc hạ, muốn ban ơn thì cứ trực tiếp cho mọi người nghỉ ngơi là được, sao phải tặng mỹ nhân làm gì?
Chỉ sợ mỹ nhân này là ma quỷ đội lốt.
“Chín vị thanh quan, chỉ có vị đó là nhan sắc nổi trội hơn cả” Thiệu Quang không biết chuyện, phụ họa theo, âm thầm cảm khái quan hệ quần thần giữa Khương Bồng Cơ và Phong Chân không tồi, trong bụng lại càng hài lòng: “Ánh mắt của chủ công không tồi, liếc một cái là đã nhìn ra ai là tốt nhất?
Khương Bồng Cơ cười, hỏi Thiệu Quang: “Sùng Minh có muốn chọn một người không?”
Thấy lửa đã lan đến mình, Thiệu Quang cười gượng khéo léo từ chối.
“Trong nhà có thể thiếp, hai người làm bạn với Quang nhiều năm, không nỡ có thêm người mới”
Trong bụng Thiệu Quang nghĩ thầm, không chỉ bây