Ân Ly cười lớn khiến Thẩm Mục da mặt mỏng mà đỏ ửng hẳn lên.
Ân Ly cười xong,nở một nụ cười nhìn Thẩm Mục.
"Sao huynh lại đến đây?Ta có gọi đâu?"
Thẩm Mục nhìn cô uất ức một hồi.
"Là ông tiều bảo ta đến đây,nên ta nghĩ....."
Ân Ly đành lấy tạm áo choàng trên người mình che đi người Thẩm Mục.
Hơi ấm khiến Thẩm Mục ngẩng đầu lên,đôi mắt ngạc nhiên nhìn cô.
"Đêm nay huynh ở lại đây,cũng muộn rồi.Mai ta sẽ cho người đưa huynh về."
"Ta không muốn về."
Ân Ly nhẹ nhàng để ít đồ lên bàn,không nghe thâý Thẩm Mục vừa nói gì.
Chợt nhớ ra.
"À,huynh tên gì?"
"....Th...Ly Mục."
Ân Ly cười,tên cũng hay phết nhoa.
"Vậy huynh nghỉ ngơi đi.Ta đi làm việc."
Thẩm Mục gật nhẹ cái đầu,tựa hồ rất ngoan ngoãn,như cún cưng vậy.
###############
Ân Ly cả đêm ở ngoài ngồi duyệt tấu chương.Tiện thể soi mói ít chuyện của nam nữ chính.
Chắc mai sẽ xin kết hôn đây.
"Công chúa,người thanh niên hôm qua xin gặp."
Ân Ly nghe thấy vậy,phất tay cho vào.
Tiếng bước chân ngày càng gần khiến Ân Ly phải ngước nhìn.
Người thanh niên da trắng sáng,ngũ quan tinh xảo đẹp đẽ,rất cao.
Tối hôm qua,do cô quá mệt nên không thể đánh giá anh được.
Thứ Ân Ly tập trung chính là bát trà mà Thẩm Mục đang cầm trên tay.
Thẩm Mục thấy vậy,liền vội vàng để bát trà bên cạnh cô.
Xung quanh cô là các tấu chương.Mơ hồ có thể nhận ra nó khá quan trọng.
Thẩm Mục nhìn vào ánh mắt Ân Ly.
Ánh mắt cô chân thành,là thứ không nên có ở trong cung đình này.
Thẩm Mục rút ánh mắt,e ngại.
"Hôm qua ta thấy công chúa cả đêm không về.Sáng có làm chút trà thảo dược cho tỉnh ngủ."
"Ừ.Cảm ơn."
Ân Ly để ly trà đến gần môi,rồi lại tách ra.
Thẩm Mục tất nhiên thấy hành động của cô, nhưng vừa định mở miệng đã thấy cô uống.
Uống xong,Ân Ly nhìn Thẩm Mục vẫn đứng đấy.Liền hỏi:
"Nhà huynh ở đâu,ta cho người về?"
"Ta...Không có nhà."
Ân Ly quan sát Thẩm Mục một chút.Ánh mắt thiếu niên buồn bã,khó có thể