Thế giới thứ nhất: Nhật kí nuôi dưỡng chim hoàng yến.
_____
Đêm khuya, trên con phố với ánh đèn đường mờ ảo, có một gã tài xế đã lái xe đâm trúng người nào đó, dường như gã đang trong tình trạng say rượu, sau khi xảy ra chuyện thì sớm đã bỏ trốn, chỉ để lại một thi thể nằm trên mặt đất.
“Ngươi khẳng định mình không tìm nhầm người ư?”
Thẩm Thần Uyên nhìn cơ thể đẫm máu của mình trên mặt đất, nhưng hắn lại không tỏ vẻ ngạc nhiên gì.
Cách đây không lâu, sản phẩm của bọn hắn bị bất ngờ bị dính vào vụ bê bối, giá cổ phiếu của công ty giảm sút, hắn bèn vội vàng chạy đến công ty, nhưng đi được nửa đường thì lại phải gặp tai nạn giao thông.
Xe hết xăng khi đang đi trên đường nên hắn buộc phải ra khỏi xe, đáng lẽ ra ngay từ lúc đó hắn nên nhận ra có điều gì đó không ổn rồi.
Vài năm trước, khi Thẩm Thần Uyên đang trong thời kì đỉnh cao, thủ đoạn của hắn trên thương trường cực kì tàn nhẫn, không chút tình người, nhiều người bị hắn chèn ép đến nỗi phải quỳ xuống xin tha, bởi vậy hắn đã gây thù chuốc oán vô số kể.
Từ sau khi bị Thẩm gia xoá tên, một mình hắn chạy trốn ra nước ngoài với mong muốn gầy dựng lại sự nghiệp lần nữa, nhưng với sự "Chăm sóc" đặc biệt của Cố gia, hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.
Rất vất vả mới có tí chuyển biến tốt như bây giờ, nhưng tất cả lại trở thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Điều buồn cười chính là thậm chí hắn còn không biết ai là người hãm hại mình.
Tuy rằng Cố Thành nóng lòng muốn tiêu diệt hắn, nhưng với thân phận của đối phương, tuyệt đối sẽ không dùng loại thủ đoạn đáng khinh như này.
Chẳng lẽ thật sự là tại nạn ngoài ý muốn? Cũng đúng, vốn dĩ hắn chính là một kẻ dư thừa, chắc hẳn cũng chẳng có ai hy vọng hắn tồn tại.
“Loại người như tôi mà cũng có thể sống lại à?” Thẩm Thần Uyên hỏi lại một lần nữa, giọng điệu tựa như đang nghi ngờ, nhưng cũng như đang giễu cợt điều gì đó.
Hắn lòng muông dạ thú, muốn chiếm đoạt tài sản của Thẩm gia - người đã nhận nuôi hắn, khiến cho người cha trên danh nghĩa tức giận đến mức nhập viện.
Vừa điên cuồng vừa bi3n thái, lại còn có tâm tư thầm kín với em trai của mình, thậm chí còn giam giữ đối phương.
Chỉ cần click vào một đề tài ngẫu nhiên có liên quan về hắn trên mạng xã hội trong nước, lập tức đã có thể nhận được hàng trăm những bình luận mắng chửi rồi.
【 Yên tâm đi ~ Sau khi trải qua khâu kiểm duyệt, ngài hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn.
】
Bên cạnh linh hồn Thẩm Thần Uyên xuất hiện một quả cầu nhỏ tỏa ra một luồng ánh sáng trắng nhàn nhạt, rõ ràng là một âm thanh điện tử máy móc, thế mà lại bị nó nói theo kiểu “Phong tình vạn chủng*."
*Phong tình vạn chủng dùng để miêu tả sắc đẹp của mỹ nhân cực kỳ gợi cảm và vô cùng quyến rũ, tràn đầy sức sống khiến cho người người say đắm u mê khi nhìn vào.
【 Chỉ cần ngài hoàn thành nhiệm vụ, với điều kiện không được vi phạm các quy tắc, như vậy là ngài có thể chân chính sống lại rồi ~ Ngay cả khi không hoàn thành được nhiệm vụ, chúng tôi cũng cho thời gian sống lại miễn phí đó! 】
【 Ngài còn do dự cái gì nữa? Nhanh tay ký khế ước với tôi nào ~】
Thẩm Thần Uyên là người đã lăn lê bò lết trên thương trường mấy năm, vừa nghe mấy lời này đã biết toàn là bịp bợm.
Mấy thứ khác không nói, nhưng được sống lại là một chuyện tốt như vậy, ấy vậy mà cho dù không hoàn thành nhiệm vụ cũng có thể nhận được thời gian sống lại miễn phí? Thời gian sống lại miễn phí này là khoảng bao lâu?
Hoàn thành nhiệm vụ mà không vi phạm các quy tắc…… Vậy quy tắc ở đây là cái gì?
Nhưng dù cho có nhiều vấn đề không biết như vậy, thì khế ước này vẫn vô cùng cám dỗ.
Thẩm Thần Uyên giơ tay lên đặt trước mắt mình, hiện tại có vẻ hắn đang thuộc trạng thái linh hồn, không chỉ cả cơ thể lơ lửng trên không trung, mà hắn cũng có thể trực tiếp nhìn xuyên qua phía đằng sau của bàn tay mình.
Vậy là hắn thật sự đã chết rồi.
Thẩm Thần Uyên buông tay xuống, không nhìn ra cảm xúc gì trong ánh mắt.
Phía xa xa là trung tâm của thành phố W, cũng nơi phồn hoa nhất chốn này.
Trên tấm biển quảng cáo khổng lồ vẫn còn treo poster giới thiệu cho một bộ phim điện ảnh mới ra mắt, do Cố Thành sắm vai chính.
Dựa theo lời nói của hệ thống đột nhiên xuất hiện vừa nãy, chắc hẳn hắn chính là loại nhân vật phản diện trong các cuốn tiểu thuyết, người mà thường xuyên gây trở ngại, ngăn cản nhân vật chính ở bên nhau, cuối cùng không nhận được kết cục gì tốt đẹp, mà ở đây Cố Thành chính là nhân vật chính công.
Còn có một nhân vật khác, người mà hắn khát khao tột cùng nhưng lại không giành lấy được, để rồi hắn hắc hóa, đó chính là nhân vật chính thụ, cũng là người em trai trên danh nghĩa - Thẩm Nam.
Khung cảnh hôn lễ thế kỷ của hai người kia vẫn còn hiện rõ trước mắt hắn, ngày đó tất cả mọi người đều chúc phúc cho bọn họ, mà họ cũng sẽ sống hạnh phúc viên mãn như những lời chúc phúc ấy.
Thật là đáng mừng nhỉ……
Hệ thống đã nhận cảm xúc của ký chủ đang bị dao động, tận dụng cơ hội hỏi lại một lần nữa:【 Ngài đã quyết định xong chưa? Có muốn ký khế ước với tôi không? 】
“Ký.”
Thẩm Thần Uyên khẽ nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười.
Nhân vật phản diện không phải nên ích kỷ à…… Nếu hắn không chiếm được, thì người khác cũng đừng hòng tơ tưởng đến.
_____
Đây là một buổi tối bình thường, bên đường là những chiếc đèn neon nhấp nháy đủ loại màu sắc.
Nhân viên văn phòng đã đi làm cả ngày trời, hiện giờ đang tận hưởng khoảng thời gian nhàn nhã hiếm có trong nhà mình.
Trên tầng 18 tòa cao ốc của tập đoàn Thẩm thị, trước căn phòng treo biển “Văn phòng tổng giám đốc” có một người đang gác cửa.
Người nọ ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn, tùy tiện chắn ở giữa hành lang, sau khi vươn vai, cậu ta bình tĩnh bắt đầu…… Chơi ván tiếp theo.
Sau lần thứ n bị giết, Tư Kỷ đã tập mãi thành quen, hắn ta ngáp một cái, lại mở khung chat rồi click vào người liên hệ hàng đầu một lần nữa, thành thạo gửi một đống biểu tượng cảm xúc khóc thút thít, trông có vẻ cực kì thê thảm.
【 Đại ca Nghiêm, anh trai Nghiêm ơi, xin anh hãy khuyên tổng giám đốc tan tầm đi, đã 8 giờ rưỡi rồi QAQ】
Nghiêm Thuật đang hỗ trợ xử lý tài liệu trong văn phòng, nhìn thấy điện thoại sáng lên, không cần mở cũng biết là do Tư Kỷ nhắn.
Anh giả vờ như vô tình nhìn Thẩm Thần Uyên một cái, sau đó lập tức thu hồi tầm mắt, thầm thở dài.
Không phải là do anh không muốn, nhưng thật sự là đêm nay khí thế của Thẩm tổng trông mạnh mẽ hơn rất nhiều, còn hơi nhăn mày lại, như thể gặp phải rắc rối gì đó.
Với sự hiểu biết của anh về Thẩm Thần Uyên, nếu vấn đề này không được giải quyết, đối phương chắc chắn sẽ không từ bỏ.
Ngồi trên chiếc ghế văn phòng được làm bằng da màu đen, đôi mắt của Thẩm Thần Uyên nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trên tay, nhưng tâm trí lại hoàn toàn không đặt ở trên đó.
【 Nói cách khác, ngươi cũng không biết tiêu chuẩn để đạt được giá trị tối đa là gì à? 】
Hiếm khi thấy hệ thống hơi chột dạ, nó thiếu tự tin trả lời anh:【 Aida không sao đâu, sẽ có phần hướng dẫn nhiệm vụ mà, chương trình còn có thể tính chính xác giá trị hài lòng nữa, chỉ cần chúng ta khiến cho đối tượng nhiệm vụ vui vẻ là không thành vấn đề ~】
【…… Ngươi có kinh nghiệm gì với loại nhiệm vụ này không? 】
【 Chuyện này… Tuy rằng…】Biết không thể giấu nổi nữa, hệ thống bất chấp tất cả giải thích hết tình huống hiện tại.
【 Huhuhu, chuyện gì cũng phải trải qua lần đầu tiên mà đúng không, tôi đây cũng là lần đầu tiên làm nhiệm vụ, nhưng mà ký chủ khôi ngô tuấn tú, ngọc phụ lâm phong*, thông minh sáng suốt như vậy, nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, giúp mở ra con đường phía trước cho 108 hệ thống chúng tôi! 】
*Ngọc thụ lâm phong 玉树临风 là cây cổ thụ quý giá đón gió, ngụ ý miêu tả vẻ đẹp của người con trai mạnh mẽ như cây cổ thụ tùng bách.
Dù đứng trước mọi cơn gió dù lớn hay nhỏ thì nét đẹp đó vĩnh cửu theo thời gian.
【108 hệ thống… Cũng chưa thành công? 】Thẩm Thần Uyên nhíu mày, ngón cái xẹt qua trên mặt giấy bóng loáng.
【 Sao có thể! 】Hệ thống lập tức phản bác:【 Chúng tôi là làm nhiệm vụ cùng một lượt, mọi người còn chưa nhận được đối tượng nhiệm vụ nữa mà! 】
Lại còn chưa nhận được đối tượng