Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Hoa thần trên trời hạ xuống (1)


trước sau

# tiêu đề hoa thần: Cẩm sắt một lời không hợp liền đắc đạo phi thăng #

"...việc ác khó chứa, loại bỏ thần cốt, tước đoạt thần tịch, nhận 77 49 lôi kiếp, lấy bình chúng nộ...""

Thanh âm tang thương thoáng hiện lên trong tai Minh Thù, cô còn chưa kịp mở mắt ra chính là một trận đau thấu xương, tiếp theo trời đất quay cuồng, toàn bộ thế giới lâm vào bóng tối.

Thời điểm Minh Thù lần nữa mở mắt, phát hiện mình đang nằm trong bụi hoa tranh nhau khoe sắc.

Cô thử giật giật, trước mặt có lá xanh lắc lư.

Minh Thù: "!!"

Lại tiếp tục không phải là người!!

Cái này thì làm sao chơi thật tốt đây?

Trẫm ăn cái gì a!

Ăn đất sao?

Minh Thù quyết định tiếp thu ký ức trước.

Nguyên chủ tên là Cẩm Sắt, ở trên chín tầng trời Hoa Thần trông coi Bách Hoa.

Ngàn năm trước, Cẩm Sắt hạ giới lịch kiếp, ngẫu nhiên lại gặp Thái tử cũng lịch kiếp ở hạ giới.

Cẩm Sắt chẳng qua chỉ là tiểu kiếp, làm qua loa mà thôi cho nên vẫn có ký ức, cô nhận ra Thái tử.

Cẩm Sắt nữ giả nam trang cùng Thái tử kết bạn, trở thành bạn thân.

Cẩm Sắt nhìn Thái tử từ một công tử nghèo túng không có gì cả đến lúc trở thành một tướng quân có tiếng trên thế gian.

Cô cùng hắn chinh chiến, cùng hắn cưỡi ngựa bắn tên, cùng hắn uống rượu...

Có thể trong mắt Thái tử, Cẩm Sắt chính là một hảo huynh đệ.

Một hảo huynh đệ không gì có thể thay thế.

Nhưng Cẩm Sắt đã sớm thích hắn.

Thái tử phải lịch chính là tình kiếp, thời điểm khi nữ tử kia xuất hiện, Cẩm Sắt liền nhìn thấy một Thái tử mà cô chưa từng thấy qua.

Cẩm Sắt chỉ là yên lặng đi theo Thái tử.

Nhìn Thái tử cùng nữ tử kia dạo phố, vì nữ tử kia đánh đàn, vì nữ tử kia hái hoa...

Đáng tiếc cuối cùng Thái tử lịch kiếp thất bại.

Hỏng bét chính là ở lúc mấu chốt gặp phải người của Ma tộc.

Vì bảo vệ Thái tử, thân thể Cẩm Sắt chịu trọng thương, tu dưỡng tám trăm năm mới khôi phục lại.

Tám trăm năm sau khi tỉnh lại, tin tức đầu tiên Cẩm Sắt nghe thấy chính là Thái tử đón về một vị Hoa Thần Hạnh Hoa.

Cẩm Sắt trông coi Bách Hoa, Thái tử nghe nói cô tỉnh lại liền tự mình dẫn vị Hoa Thần Hạnh Hoa này tới gặp cô.

Nói bên trong nói bên ngoài đều là để cho cô quan tâm.

Trừ cái đó ra cũng không có chuyện khác.

Cẩm Sắt nhìn dáng dấp của nữ tử này cùng nữ tử tám trăm năm trước kia cơ hồ là giống nhau như đúc.

Cô khổ cười đáp ứng.

Thái tử đối với vị Hoa Thần Hạnh Hoa này tốt bao nhiêu, thần tiên trên trời không người nào không hiểu.

Cẩm Sắt đã thành thói quen, lúc ở hạ giới, hắn cũng đối với cô ta như thế.

Mỗi khi nhìn thấy Thái tử cùng Hoa Thần Hạnh Hoa ân ân ái ái, Cẩm Sắt vẫn sẽ đau lòng đến không thở nổi.

Hoa Thần Hạnh Hoa tựa hồ phát giác được tình cảm cô đối với Thái tử, bắt đầu phòng bị cô.

Bất quá Cẩm Sắt không nghĩ tới sẽ tranh giành cùng cô ta.

Nhưng Hoa Thần Hạnh Hoa dường như không nghĩ như vậy, khắp nơi đều nhằm vào cô, còn để Thái tử hiểu lầm cô.

Cẩm Sắt mỗi lần giải thích đều bị thái độ lạnh lùng của Thái tử chặn trở về.

Dần dần cô liền không giải thích.

Chuyện như vậy cứ tiếp tục hai trăm năm, trong lúc đó Cẩm Sắt đau lòng, bế quan trăm năm.

Thời điểm xuất quan liền được cho biết cô bị gả cho Bắc Hải Long Vương.

Cẩm Sắt lúc ấy liền sững sờ nguyên tại chỗ, Bắc Hải Long Vương tính khí nóng nảy, nhiều năm như vậy đều không có một bạn lữ, có thể nghĩ hắn xấu tính tới mức nào.

Cô làm sao cũng không nghĩ tới cô lại được tuyển chọn gả cho Bắc Hải Long Vương.

Nhưng cô không có chỗ trống để phản kháng, cô chỉ là một Hoa Thần thấp cổ bé họng, không một ai sẽ nghe ý kiến của cô.

Vào đêm trước khi xuất giá, Cẩm Sắt mới từ trong miệng Hoa Thần Hạnh Hoa biết được là Thái tử muốn đẩy Hoa Thần Hạnh Hoa thượng vị nên muốn cô thoái vị.

Hoa Thần Hạnh Hoa còn nói cho cô biết, thời điểm lúc trước Thái tử lịch kiếp là cô cứu được Thái tử, nhưng Thái tử tưởng rằng Hoa Thần Hạnh Hoa cứu.

Cẩm Sắt nhìn Hoa Thần Hạnh Hoa đắc ý, chất vấn tại sao cô ta phải làm như thế.

Hoa Thần Hạnh Hoa đắc ý lại phách lối, không ngừng khiêu khích Cẩm Sắt.

Lửa giận của Cẩm Sắt nổi lên, ra tay động thủ đối với Hoa Thần Hạnh Hoa.

Kết quả có thể nghĩ được, Cẩm Sắt bị trói đẩy lên kiệu hoa.

Nhưng tại ngày thành hôn, Bắc Hải Long Vương liền chết.

Mà Cẩm Sắt trở thành người hiềm nghi duy nhất, Bắc Hải muốn Cẩm Sắt đền mạng.

Cho nên lúc ban đầu Minh Thù nghe thấy những thanh âm mơ hồ kia.

Minh Thù: "..."

Làm sao lại xui xẻo như vậy!

Cô hiện tại chính là
một gốc hoa, là một gốc... Không biết là chủng loại hoa gì.

Minh Thù ép cong nhánh hoa, đóa hoa đen thui, trừ màu sắc đặc biệt một chút cũng không đẹp như hoa khác, cũng không thơm.

Đồ ăn vặt của trẫm đâu!!

Trẫm muốn an ủi một chút!

Hiện thực tàn khốc nói cho Minh Thù biết, hiện tại cô chỉ có thể ăn đất, đồ ăn vặt cũng đừng nghĩ tới.

Minh Thù ngó ngó đóa Mẫu Đơn đỏ thẫm diễm lệ bên cạnh.

Mẫu Đơn lắc lắc lá cây.

"Ngươi nhìn ta làm gì?" Mẫu Đơn nũng nịu nói: "Ta sẽ không thích ngươi, đồ xấu xí."

Minh Thù: "..."

Trẫm lại nghe hiểu.

Minh Thù hất lá cây lên đánh tới: "Lặp lại lần nữa."

Mẫu Đơn lập tức oa oa oa khóc lên: "Ngươi ức hiếp ta, ngươi ức hiếp ta, huhuhu."

"Tại sao lại ức hiếp Mẫu Đơn tỷ tỷ."

"Không được phép ức hiếp Mẫu Đơn."

"Mẫu Đơn tỷ tỷ đừng khóc, chúng ta giúp ngươi!"

Bốn phía đột nhiên vang lên đủ loại thanh âm.

Đau đầu.

Muốn ăn cái gì đó.

Những đóa hoa này ăn có ngon hay không...

Những đóa hoa lên án Minh Thù bị Minh Thù hù dọa cho dừng lại.

Trêu đến càng nhiều đóa hoa căm thù cô, Minh Thù cũng không sợ bọn họ, những đóa hoa này xem xét vẫn chưa có tu luyện đến nơi đến chốn, lại không thể đánh cô, sợ cái bóng!

Có lẽ bởi vì hiện tại cô là một đoá hoa cho nên có thể nghe hiểu lời bọn chúng nói.

Minh Thù giống như đầu gấu đột nhiên xông vào lớp học sinh tiểu học, dọa cho không ít đóa hoa nhát gan khóc rống.

Minh Thù mỗi ngày đều dầm mưa dãi nắng, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, cố gắng tu luyện. Thời điểm nhám chán liền trêu chọc bọn hoa này, thời gian qua thật nhanh.

Cô phải biến thành người!

Cô muốn ăn đồ ăn vặt!

Tu luyện không biết năm tháng.

Nơi Minh Thù ở chính là một cái hoa cốc, nơi này linh khí sung túc, tộc độ hấp thu linh khí của Minh Thù rất nhanh, Minh Thù lúc này đã có thể bao quát chúng sinh.

Mà đóa hoa của cô cũng đã biến lớn.

So với hoa Mẫu Đơn kia còn lớn hơn.

Chính là đen một chút...

"Đại Hồng a."

Minh Thù cầm lá cây chọc chọc hoa Mẫu Đơn bên cạnh.

Hoa Mẫu Đơn khó chịu đẩy cô ra: "Làm gì, không nên động thủ động cước, đừng gọi ta là Đại Hồng!"

"Được rồi Đại Hồng. Nơi này vẫn luôn không có người đến sao?" Minh Thù hỏi cô ấy.

Hoa Mẫu Đơn: "..." Ngươi mới là Đại Hồng! Cả nhà ngươi đều là Đại Hồng!

Hoa Mẫu Đơn có chút sợ Minh Thù, cô ấy luôn cảm giác đóa hoa Đại Hắc này cứ nhìn chằm chằm mình, có chút sợ hãi.

Cho nên Hoa Mẫu Đơn yếu ớt nói: "Ba trăm năm sẽ có người đến một lần."

"Ba trăm năm? Lần trước đến đã là bao lâu?"

"Chính là không lâu trước khi ngươi đến, cũng mấy chục năm đi, còn hơn hai trăm năm..."

"..."

Hoa Mẫu Đơn khẽ nói: "Bất quá ta khuyên ngươi tốt nhất đừng tu luyện nhanh như vậy, nếu như được chọn trúng, ngươi liền thảm rồi."

"Vì sao?"

"Ta không nói cho ngươi biết." Hoa Mẫu Đơn kiêu ngạo.

Minh Thù hiện tại đã cao hơn so với Hoa Mẫu Đơn, cô cầm lá cây quất cô ấy: "Nói nhanh một chút, không thì ta sẽ ăn ngươi."

Hoa Mẫu Đơn: "..."

"Hoa được chọn trúng kết quả đều rất thảm, ta cũng là nghe hoa khác nói." Hoa Mẫu Đơn khóc chít chít nói.

Cô ấy muốn dọn nhà!

Cô ấy không muốn ở sát bên đóa hoa Đại Hắc này!

Thật là đáng sợ!

*

Hoa Mẫu Đơn: Vì sao lại ức hiếp ta, ta xinh đẹp như vậy!

Minh Thù: Nhìn qua ăn rất ngon.

Hoa Mẫu Đơn:...

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện