Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 207: Tụ Chúng Tu Tiên (7)


trước sau

[Ký chủ, cô có biết vừa nãy cô giống cái gì không?]

Minh Thù từ chỗ Vân Dao đi ra, cố ý đi qua chỗ nam chính một vòng, không thấy người đâu, không biết là bị ai nhặt đi rồi.

Hài Hòa Hiệu cắt ngang suy nghĩ của cô.

Cô tò mò hỏi: "Giống cái gì?"

[Phụ nữ biến thái hung bạo.]

"Hài Hòa Hiệu, ngươi nói cho ta biết, ta không phải ký chủ ruột của ngươi đúng không? Nói ký chủ của ngươi như vậy mà được à?"

Hài Hòa Hiệu lựa chọn câm miệng, không đấu võ mồm với Minh Thù nữa.

Nó muốn suy nghĩ xem làm sao để kéo giá trị thù hận.

...

Từ khi Vân Dao bị Minh Thù đánh, nàng ta cũng không dám tìm Minh Thù, đôi khi gặp Minh Thù liền đi đường vòng giống như sợ Minh Thù đi đến đánh nàng ta.

Minh Thù nghĩ, có thể nữ chính giả này khá sợ hãi... Cũng có thể là tích góp từng chút từng chút năng lực ở trong bóng tối. Mặc kệ như thế nào, Minh Thù đều mất đi mục tiêu giá trị thù hận, nàng cũng không thể ngày ngày đều chui vào phòng của nữ chính giả chơi đùa với người ta được.

Nàng không phải đến để tu tiên thế nhưng nếu không tu tiên, nữ chính giả chạy đến nội môn, nàng vẫn ở ngoài ngoại môn. Chính vì vậy mà không kéo được giá trị thù hận.

Vì vậy, Minh Thù không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng bắt đầu tu luyện.

"Huyền Cơ, ngươi cả ngày ngồi ở chỗ này làm gì?"

Lâm Cẩn mang theo sư đệ trèo lên sau núi, chống đầu gối thở hổn hển, hỏi người đang ngồi xếp bằng gặm chân thỏ trên tảng đá lớn cách đó không xa.

"Mệt chết ta."

Minh Thù trả lời một tiếng: "Hấp thu tinh hoa nhật nguyệt (*)."

Lâm Cẩn cùng các sư đệ co giật khóe miệng, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt cái gì? Nàng muốn thành tinh sao?

"Mang thức ăn không?"

Bỗng nhiên, đôi mắt Minh Thù phát sáng mong đợi nhìn Lâm Cẩn.

Lâm Cẩn không nói nổi: “Không phải ngươi vẫn đang ăn sao? Nói, ngươi lấy chân thỏ ở đâu? Ta nhớ gần đây không có động vật."

Hắn vừa nói vừa phất tay với sư đệ ở phía sau. Đám sư đệ thở hổn hển, kéo một bao tải để trước mặt Minh Thù. Minh Thù ném xương xuống, đi mở bao tải rồi nói:

"Bắt ở ngọn núi bên cạnh."

Ngọn núi bên cạnh.

Là ngọn núi bên cạnh hắn đang nghĩ tới sao?

Hiện tại, bọn họ đang ở bên ngoài Thất Phong, không phải là đệ tử nội môn thì không được phép bước vào phạm vi Thất Phong.

"Ngươi không bị người của Thất Phong phát hiện sao?" Lâm Cẩn tò mò hỏi.

"Ta không vào Thất Phong thì làm sao mà bị phát hiện được chứ." 

"Vậy ngươi nói ngọn núi bên cạnh là ngọn núi nào?"

"Bên ngoài Ẩn Tông." 

Thật sự là hắn đã nghĩ nhiều rồi. Không đúng.

"Ngươi xuống núi sao?"

Trên mặt Lâm Cẩn viết hai chữ kinh ngạc.

Minh Thù nghiêng đầu, nghi hoặc: "Không thể xuống núi sao?"

"Đệ tử ngoại môn không thể tùy tiện xuống núi, hơn nữa cửa núi có bố trí trận pháp, ngươi xuống như thế nào?"

Lâm Cẩn càng nói càng kích động.

"Đi xuống thôi."

Thật ra trẫm muốn bay xuống, nhưng năng lực có hạn không bay nổi.

Cho nên nàng thực sự phá trận xuống núi, đi qua ngọn núi bên cạnh một vòng vẫn không bị người trong tông môn phát hiện. Kỳ thực đây mới là cao thủ ẩn nấp trong biển người. Tam linh căn cũng không cản nổi sức mạnh của nàng.

Đột nhiên, Minh Thù nhảy xuống tảng đá đứng trước mặt Lâm Cẩn, cúi người nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Thiếu niên, tu tiên không?"

"Cái... Cái gì?"

Nụ cười Minh Thù như làn gió mát khiến người ta không nhịn được mê mẩn.

Sắc mặt Lâm Cẩn đỏ ửng, tim đập hơi nhanh. Khó khăn lắm mới làm cho tâm trí rối loạn của mình bình tĩnh lại.

"Những người đó dạy không thú vị, ta dạy cho ngươi không giống bọn họ."

"Không giống sao?"

Minh Thù gật đầu: "Có muốn học không?"

Kỳ thực Lâm Cẩn không thích tu luyện, hắn lên núi hoàn toàn là vì trưởng bối trong tộc quyết định, hắn không phản đối được cho nên mới đến đây.

Những thứ chấp sự trưởng lão dạy cho hắn, hắn cũng chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, cho tới bây giờ vẫn không chủ động đi tu luyện.

Hắn cũng không có ý định ở Ẩn Tông lâu dài, một năm sau không vào được nội môn liền xuống núi
làm một tên ăn chơi thoải mái, tiêu phí thời gian. Thế nhưng, lúc Minh Thù hỏi ra câu kia, Lâm Cẩn đột nhiên bắt đầu sinh ra một ước vọng. Hắn muốn tu tiên.

"Được." Lâm Cẩn đồng ý.

Nụ cười Minh Thù như tỏa nắng: "Thế nhưng có một điều kiện, mỗi ngày ngươi phải đưa đồ ăn cho ta."

Nghĩ lại sao thấy mệt tâm vậy?

"Được, không thành vấn đề."

Mang chút đồ ăn với hắn mà nói thì không khó. Đạt được điều kiện hợp tác, Minh Thù cũng không cần vì ăn mà rầu rĩ.

"Được rồi, Từ trưởng lão nhiều lần tìm ngươi, không thấy mặt ngươi, Từ trưởng lão tức đến muốn đuổi ngươi ra khỏi tông môn."

Lâm Cẩn nhớ đến mục đích mình tới đây.

"Thời kỳ mãn kinh, thông cảm đi đừng để ý tới hắn ta."

Minh Thù vỗ vỗ vai Lâm Cẩn, giọng điệu khuyên nhủ.

...

Minh Thù vẫn ở trên núi, mỗi ngày trừ ăn thì chính là đờ người ra. Vài người ngồi bên cạnh đờ người ra theo nàng.

"Huyền Cơ, không phải ngươi nói dạy ta sao?"

"Ừ."

Minh Thù quay đầu lại, suy nghĩ một hồi: "Ngươi muốn học cái gì?"

Lâm Cẩn cảm giác mình lại mở ra cánh cửa của thế giới mới: "Còn có thể tự chọn sao?"

Thái độ Minh Thù thờ ơ: "Ngươi chọn đi, dù sao ta cũng không biết."

Lâm Cẩn phát điên: "Vậy ngươi muốn ta chọn cái gì?" 

"Hay là ngươi chọn một cái ta vừa vặn biết đi."

Minh Thù cười: "Yên tâm chọn, chỉ cần khẩu vị không quá nặng, dù ta không biết cũng có thể nói bừa cho ngươi."

Hắn vẫn nên xuống núi tìm chấp sự trưởng lão thì hơn.

Lâm Cẩn suy tư hồi lâu, hắn nói: "Ta muốn học trận pháp."

Minh Thù gật đầu, bày tỏ đã biết: "Trước tiên ta dạy ngươi trúc cơ."

Vẻ mặt Lâm Cẩn sợ hãi, biểu cảm như đang bị đùa giỡn.

Cấp bậc tu chân chia thành luyện khí, tụ nguyên, trúc cơ, tích cốc, kim đan, nguyên anh, xuất khiếu. Tám cấp bậc độ kiếp, độ kiếp thành công là có thể phi thăng tiên giới.

Trước khi đệ tử ngoại môn tiến vào nội môn có thể tụ nguyên đã là quá tài giỏi rồi, nàng lại bảo sẽ dạy hắn trúc cơ sao?

"Huyền Cơ, không phải là ngươi đang trêu ta chứ?"

Không phải là hắn không tin, nhưng một chút lý do khiến hắn tin tưởng cũng không có.

Minh Thù cắn một viên trái cây, mơ hồ nói: "Thế giới này linh khí tràn đầy, trúc cơ là chuyện rất dễ dàng."

"Nếu quả thật dễ dàng như vậy... Đệ tử nội môn cũng không ít thế."

Minh Thù liếc hắn một cái, mỉm cười: "Các ngươi bị điều khoản trên lý thuyết trói buộc quá nhiều, tu đạo là dựa vào lĩnh ngộ và thiên phú."

"Cho nên chàng trai trẻ, đến hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt đi."

***

(*) Tinh hoa nhật nguyệt: là linh khí của mặt trời và mặt trăng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện