Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 228: Tụ Chúng Tu Tiên (28)


trước sau

Dương Kỳ vốn định dẫn người xông ra từ nơi đó, nhưng bọn họ vừa đi qua thì càng có nhiều mưa tên kéo tới.

"Keng!"

Mũi tên trước mặt Dương Kỳ đột nhiên bị gãy, tia sáng lạnh từ bên ngoài chợt hiện lên, mưa tên trong không khí đều bị gãy rơi xuống đất. Cách đó không xa có một thiếu nữ đang đứng.

Mưa tên mạnh như vũ bão mang theo gió lay động làn váy của nàng. Nàng giơ tay lên, kiếm quang tung bay, tất cả mũi tên bay đến đều bị chém đứt. Nhưng vào lúc này, mấy mũi tên không giống bình thường phóng tới phía sau Minh Thù.

Minh Thù có lẽ không nhận thấy, nàng vung kiếm ngăn cản mưa tên phía trước. Đợi đến khi nàng phát giác, mũi tên đã đến sau lưng nàng.

Minh Thù có năng lực ngăn cản, thời điểm nàng xoay người chuẩn bị chém rớt tên, ở bên trái liền có mấy mũi tên khác bay ra. Dưới sự tấn công của lực lượng không rõ, thân thể nàng lệch đi. Nàng muốn xoay người nhưng đã không kịp. Vào lúc này, cả người nàng rơi vào một cái ôm ấm áp.

"Phụt!"

Âm thanh mũi tên đâm vào thân thể.

Trước mắt Minh Thù là một mảnh màu lam sậm, chóp mũi ngửi thấy mùi hương hòa cùng với mùi máu tươi thoang thoảng. Nhạn Dẫn ôm Minh Thù nhảy mấy cái rồi bay lên cành cây bên cạnh, nhờ tay Minh Thù chỉ huy Thái Diễn kiếm.

Kiếm khí như thiên quân vạn mã cuộn trào mãnh liệt đảo qua rừng rậm, âm thanh rừng rậm xôn xao, vô số lá xanh bị kiếm khí cắt thành mảnh nhỏ, tán loạn phía chân trời.

Mưa tên đồng thời biến mất, bốn phía liền khôi phục sự yên tĩnh.

Một lúc sau, có đệ tử thở dốc nặng nề. Mưa tên này tới nhanh đi cũng nhanh, bọn họ không thấy ai dù chỉ một người. Minh Thù cảm giác người ôm mình vô lực ngã xuống, theo bản năng nàng vươn tay túm lấy đối phương.

Nhạn Dẫn lộ nửa gương mặt tái nhợt ra ngoài, sau lưng hắn bị một mũi tên cắm vào. Mũi tên này không giống như mũi tên trên đất, khí đen vờn xung quanh lúc này đang chậm rãi biến mất.

Minh Thù mím môi ôm hắn nhảy xuống đất, âm thanh nghe không ra điểm gì dị thường:

"Ai cho ngươi cứu ta?"

Nhạn Dẫn chớp mắt, giọng nói có chút suy yếu: "Còn hung hăng như vậy, không thể dịu dàng với người đang bị thương một chút sao?"

Minh Thù cười: "Ta không bảo ngươi cứu ta."

Nếu hiện tại nàng đâm thêm cho hắn một đao thì sao nhỉ?

[Ký chủ, cô cho hắn thêm một đao, hắn sẽ chết.] Hài Hòa Hiệu nhắc nhở Minh Thù.

Nhạn Dẫn thở dài: "Hừ, còn không biết ơn, sớm biết thế đã không cứu ngươi."

"Đáng tiếc, không có thuốc hối hận."

Nhạn Dẫn hiển nhiên không tức giận, hắn dựa vào Minh Thù, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch, dường như không có sức nói chuyện nữa. Minh Thù không cảm thấy Nhạn Dẫn suy yếu như vậy, nhưng nàng nhìn miệng vết thương đang có khí đen lảng vảng của hắn lại có chút không xác định được.

"Huyền Cơ sư tôn, Nhạn Dẫn sư tôn người ấy..."

Trước tiên Dương Kỳ cho người đi xung quanh xem xét, sau đó mới dẫn các đệ tử còn lại chạy đến. Thấy dáng vẻ kia của Nhạn Dẫn, hắn liền biến sắc:

"Là... Là ma khí."

Người phía sau vừa nghe thấy liền cùng lúc thay đổi sắc mặt.

"Dìu hắn."

Minh Thù muốn giao Nhạn Dẫn cho Dương Kỳ, nhưng Nhạn Dẫn lại gắt gao túm lấy y phục nàng.

Minh Thù im lặng một lúc: "Thôi khỏi."

Nàng vươn tay cởi y phục của Nhạn Dẫn, để lộ ra vết thương phía sau, mũi tên kia đã hoàn toàn biến mất, giờ này chỉ còn lại vết thương sâu đến tận xương và khí đen quanh quẩn xung quanh vết thương.

Dương Kỳ thấy kinh hãi vội vàng đưa tay áp lên vết thương của Nhạn Dẫn, nỗ lực ép ma khí ra ngoài. Nhưng không những không ép được ma khí này ra ngoài, ngược lại còn đi vào trong.

"Ưm..."

Nhạn Dẫn hừ nhẹ một tiếng, dường như càng khó chịu.

Hắn khó khăn nói: "Đừng lộn xộn, đây không phải ma khí bình thường."

Nghe vậy, Dương Kỳ nhanh chóng thu tay về.

Dương Kỳ có chút khẩn trương: "Nhạn Dẫn sư tôn, đây là ma khí gì bây giờ phải làm sao?"

Ma khí bình thường còn có thể ép ra được, nhưng đây không phải bình thường.

Hắn không biết giải quyết như thế nào. Mồ hôi trượt từ gương mặt xuống đến cằm Nhạn Dẫn rớt trên tay Minh Thù.

"Trước tiên hãy áp xuống."

Nhạn Dẫn lấy ra một lọ thuốc trong tay áo đưa cho Minh Thù: "Tạm thời sẽ không khuếch tán nhanh như vậy."

Minh Thù im lặng bôi thuốc cho Nhạn Dẫn, thuốc bột màu trắng rắc vào miệng
vết thương, cả người Nhạn Dẫn đều co lại, Minh Thù ôm hắn có thể cảm nhận rõ ràng.

Minh Thù dừng lại một chút, chờ phản ứng Nhạn Dẫn giảm bớt mới tiếp tục bôi thuốc.

Trong lòng Dương Kỳ lo lắng, nhanh chóng động não đưa ra đề nghị:

"Huyền Cơ sư tôn, chúng ta đưa Nhạn Dẫn sư tôn quay về tông môn sư phụ sẽ có cách."

Đệ tử như bọn họ không có cách nào ép loại ma khí này ra. Về phần Huyền Cơ sư tôn, căn bản không cần nói đến, ngoại trừ thân phận của nàng cao hơn bọn họ, tuổi tác và kiến thức không chừng còn chẳng bằng bọn họ.

Minh Thù còn chưa lên tiếng, Nhạn Dẫn đã lắc đầu trước: "Trở lại cũng vô dụng, chưởng môn sư huynh ở đây cũng không làm gì được những ma khí này."

"Vậy làm sao bây giờ?"

Dương Kỳ gấp đến đỏ cả mắt: "Thời gian ma khí ở trong người càng dài thì càng khó thanh trừ. Nhạn Dẫn sư tôn..."

Có lẽ Nhạn Dẫn biết ma khí trong cơ thể hắn có gì đó không giống, nhưng hắn không muốn nhiều lời:

"Các ngươi tự sắp xếp đi, ta muốn nghỉ ngơi."

"Sư tôn..."

Minh Thù phất tay, lúc này Dương Kỳ mới không lên tiếng.

Nhạn Dẫn tìm một vị trí thoải mái trong lòng Minh Thù, dựa vào nàng nhắm mắt lại.

Tay Minh Thù khoác bên hông hắn phòng khi hắn ngã xuống, nàng cúi người dán bên tai Nhạn Dẫn:

"Nhạn Dẫn, tốt nhất là ngươi đừng để lộ sơ hở. Nếu để ta phát hiện ngươi cố ý bị thương, ta đảm bảo ngươi cả đời này cũng không muốn bị thương nữa."

Nhạn Dẫn không có phản ứng gì, dường như đã ngủ mất. Minh Thù vươn tay sờ mặt nạ của hắn, đầu ngón tay lạnh như băng xẹt qua mặt nạ, sau đó nhẹ nhàng nâng lên.

Nhạn Dẫn thở dài đè tay Minh Thù lại,không có nói: "Sư muội, nhìn mặt của ta rồi thì sau này ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm."

Minh Thù buông tay: "Vừa nãy ta nói ngươi nghe thấy không?"

Nhạn Dẫn cười khổ: "Tình huống lúc đó nếu ta không cứu ngươi, người bị thương chính là ngươi, ta không muốn ngươi bị thương."

Hắn nghiêng gò má: "Ngươi muốn nghĩ thế nào cũng được, dù sao..."

Hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng dứt khoát im lặng. Minh Thù nhìn lại, hơi thở của hắn đã ổn định, đoán chừng lần này là ngủ thật.

Minh Thù vươn tay sờ vết thương một chút, Nhạn Dẫn như bị đau nhích lại gần trong lòng nàng. Minh Thù nhìn chằm chằm Nhạn Dẫn lộ ra nửa sườn mặt, ánh mắt mơ màng. Ngay cả Hài Hòa Hiệu Hiệu cũng không rõ lúc này ký chủ nhà nó đang nghĩ gì.

Một lúc sau, Minh Thù rời mắt, nàng vươn tay xoa xoa bụng ngửa đầu nhìn sắc trời dần tối.

Trẫm đói quá! Vừa nãy mới ra tay, bây giờ lại còn không có cơm ăn.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện