Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích

Chương 348: Hoàn Lương Hằng Ngày (31)


trước sau

Vừa vào nhà, Phong Bắc bắt đầu cởi quần áo.

"Phong điện chủ, ban ngày ban mặt ngươi muốn làm gì?"

Minh Thù dựa vào bàn, nhướng mày nhìn hắn: "Ban ngày hoang dâm không được đâu?"

Phong Bắc không để ý tới nàng, tiếp tục cởi lộ ra lồng ngực rắn chắc.

"Sờ ta đi."

Minh Thù hoài nghi: "Bọn họ lại cho ngươi ăn thuốc tráng dương kỳ quái gì à?"

Trên trán Phong Bắc nổi đầy gân xanh.

Hắn không đôi co với nàng.

Phong Bắc tự đi qua, cầm lấy tay Minh Thù ấn lên người mình.

Ngón tay nóng hầm hập đụng tới làn da lạnh băng của hắn giống như có hiệu ứng kỳ lạ, cơ thể Phong Bắc không khống chế nổi lên phản ứng.

Hắn có hơi xấu hổ, cẩn thận lén nhìn Minh Thù, thấy nàng không có phản ứng gì trong lòng thở phào.

Hắn hắng giọng: "Nàng cũng phát hiện đúng không?"

Minh Thù đưa quần áo cho hắn mặc lên: "Quyển hạ Ngũ Tuyệt Bảo Điển ở chỗ ngươi đó."

Phong Bắc cứng đờ, trong giọng nói cực kỳ không tình nguyện: "Tại sao nàng biết?"

Hắn còn chưa nói mà.

"Rất khó đoán sao? Ngươi thiếu điều viết hẳn lên mặt, ta lại không ngốc."

Khi lần đầu cơ thể nàng xuất hiện khác thường, chạm vào hắn cũng cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Mấy hôm trước càng rõ ràng hơn, sau khi tiếp xúc da thịt nàng không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy thực lực tăng lên khá nhiều.

Lúc trước nàng đã cảm thấy Ngũ Tuyệt Bảo Điển này không được đầy đủ, lại chạm vào Phong Bắc thực sự không khó đoán.

Tự dưng bị dỗi, trong lòng Phong Bắc xù lông các kiểu.

Xả bực tức trong lòng, Phong Bắc mặc xong quần áo: "Nói chính xác thì của nàng là quyển hạ, ta là quyển thượng."

"Ngũ Tuyệt Bảo Điển phân thành âm dương, quyển thượng là âm, quyển hạ là dương, một người tu luyện nếu không sai thuộc tính sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn, chỉ là tiến độ hơi chậm. Thế nhưng nếu sai thuộc tính... Sẽ xuất hiện tình huống giống như chúng ta lúc này. Nàng vốn nên tu luyện quyển thượng..."

Dù Minh Thù không biết gì nhưng vẫn ung dung nhìn hắn: "Cho nên?"

Phong Bắc cũng không ngượng ngùng: "Ngay từ đầu chúng ta đã sai rồi, biện pháp duy nhất vào lúc này chính là..."

Hắn tới gần Minh Thù, nói nhỏ vào tai nàng hai tiếng.

"Ngươi thật sự không phải vì muốn làm gì với ta mới biên soạn ra chứ?"

Phong Bắc lạnh nhạt, giọng nghiêm túc: "Ta không phải loại người như vậy, hơn nữa ta sẽ không dùng sinh mạng để đùa giỡn với nàng, nếu nàng không đồng ý, ta suy nghĩ biện pháp khác."

Cuối cùng hắn bổ sung một câu: "Nếu như không thể tổng hợp lực lượng trong cơ thể kịp thời, chúng ta đều phải chết."

Minh Thù cười khẽ một tiếng: "Vậy chết đi, ngươi sợ à?"

"Nàng không sợ sao?"

Minh Thù lắc đầu.

Phong Bắc nhìn nụ cười nhạt của nữ nhân, hình như hắn thực sự không biết nàng sợ cái gì, giống như trên thế giới này không có gì làm nàng sợ.

Tuy Minh Thù không đồng ý với đề nghị của Phong Bắc, nhưng buổi tối khi Phong Bắc đi qua Minh Thù chỉ đâm chọt hắn vài câu, không đá văng ra như trước.

Có tiến bộ!

Bình tĩnh, lão tử có thể thắng!

...

Cuộc sống bình thản như thế không có gì đặc sắc, rồi lại cực kỳ náo nhiệt.

Tuyết đầu mùa mùa đông bắt đầu rơi, Minh Thù nhận được tin tức đã lâu không nghe thấy.

Có người thấy Nhiếp Sương.

"Tuyết rơi dày như vậy... Nàng còn muốn ra ngoài?"

Phong Bắc thấy Minh Thù thu dọn đồ đạc, đứng cạnh cửa nhìn hắn.

"Đi ra ngoài hẹn hò."

Giá trị thù hận của trẫm, trẫm tới đây!

Phong Bắc như bị sét đánh: "Nàng muốn ra ngoài hẹn hò? Với ai?"

Gần đây không thấy nàng và tên không biết xấu hổ nào thân thiết!

Sao bây giờ nàng lại muốn ra ngoài hẹn hò!

"Dù sao cũng không phải đi với ngươi."

Ngươi không có giá trị thù hận, trẫm không hẹn hò với người không có giá trị thù hận.

Phong Bắc hoàn toàn không biết, vì không có giá trị thù hận nên bị ghét bỏ: "..."

Phong Bắc nhắm mắt theo đuôi Minh Thù.

Minh Thù hết nói nổi: "Ngươi không quay về Thất Tinh Điện của ngươi sao? Cẩn thận có người tạo phản!"

Phong Bắc không nhúc nhích, tạo phản đi làm như hắn muốn làm điện chủ không bằng.

"Đừng đi cùng ta."

Minh Thù leo lên ngựa giáo chúng dắt tới: "Hoặc là ở đây chờ, hoặc là quay về Thất Tinh Điện của ngươi."

Giáo chúng ở bên cạnh khuyên nhủ: "Giáo chủ phu quân ngài đừng lo, với vẻ ngoài của ngài, còn có thể độc sủng một năm dù giáo chủ mang tiểu bạch kiểm từ bên ngoài về, ngài cũng là giáo chủ phu quân."

Giáo chủ phu quân Phong Bắc có chút tức giận trừng giáo chúng đang nói, nếu như nàng thật sự dám mang tiểu bạch kiểm trở về, nỗ lực lúc trước của hắn sẽ uổng phí!

Các ngươi thì biết cái gì!

Còn có ai là giáo chủ phu quân của các ngươi!

Minh Thù sờ sờ đầu Phong Bắc như sờ đầu chó.

Không đợi Phong Bắc phản ứng Minh Thù quất ngựa rời đi, gió tuyết rất lớn, bóng dáng của Minh Thù liền biến mất trong thế giới trắng xóa.

Bị tuyết rơi dày cản đường thực
ra Minh Thù đi cũng không nhanh, Phong Bắc rất dễ dàng đuổi kịp nàng.

Sau khi Minh Thù nghe thấy âm thanh phía sau quay đầu lại nhìn, Phong Bắc mặc áo choàng đen đứng trong gió tuyết đi lại có chút khó khăn.

Bên cạnh hắn có người nhưng hắn lại cố chấp tự đi, rõ ràng là muốn ép Minh Thù quay đầu lại.

Minh Thù không muốn để ý đến hắn rời đi với tốc độ nhanh hơn, Phong Bắc nhìn hoa tuyết trắng xóa cúi thấp đầu suy nghĩ, hắn có nên bị thương nằm trong tuyết hay không?

"Lên đây."

Phong Bắc âm thầm rút đao về ngẩng đầu nhìn người cưỡi ngựa, không chút khách sáo đặt tay vào lòng bàn tay nàng, mượn lực nhảy đến phía sau ôm Minh Thù vào lòng.

Phong Bắc nhận dây cương trong tay Minh Thù, dùng áo choàng bọc nàng lại: "Ta biết, nàng sẽ không bỏ rơi ta đi hẹn hò với người khác."

"Ta sợ ngươi chết, Thất Tinh Điện tìm ta đánh nhau." Minh Thù rúc trong ngực hắn, lầm bầm.

Khóe miệng Phong Bắc cong cong: "Đi đâu?"

"Lan Thành."

Phong Bắc quất ngựa tiến lên, gió tuyết thổi qua lạnh lẽo thấu xương, núi non bạt ngàn biến thành màu trắng xóa.

Lan Thành cách Ngũ Tuyệt Thần Giáo rất xa, Phong Bắc gấp rút lên đường, Minh Thù hầu như không bỏ chút sức lực gì nàng ôm Phong Bắc dụi dụi: "Còn xa không?"

Nàng rất đói.

"Sắp tới rồi."

Phong Bắc kéo áo choàng cản gió tuyết thổi lên mặt hắn, giảm tốc độ: "Lạnh không?"

"Lo cơ thể ngươi đi."

Thân thể nàng như một cái lò lửa, lạnh cái rắm.

"..."

Lão tử chỉ là quan tâm ngươi!

Chó cắn Lã Động Tân không nhìn thấy người tốt.

Phong Bắc bực mình tăng tốc, Minh Thù lẳng lặng ôm chặt hắn truyền hơi ấm sang người hắn.

Vừa đến Lan Thành Minh Thù liền vứt bỏ Phong Bắc, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến tửu lâu.

Phong Bắc để khách điếm coi ngựa sau đó mới vào tửu lâu.

Trong tửu lâu rất ấm áp, Phong Bắc tìm được phòng của Minh Thù dựa vào ghế nghỉ ngơi, sắc mặt hắn hơi tái nhợt, cũng không biết là gió tuyết thổi hay là do cơ thể khó chịu.

Minh Thù liếc nhìn hắn: "Làm sao vậy?"

Phong Bắc lắc đầu, tự tay rót chén nước cho mình.

Lòng bàn tay bị nhét vào một cái chén, là cái Minh Thù đang cầm chỉ có phân nửa nàng đã uống.

Phong Bắc cũng không ghét bỏ, uống một hơi cạn sạch chén trà nóng.

Tiểu nhị nhanh chóng đem món ăn lên Minh Thù không lập tức động đũa, chờ đến khi tiểu nhị rời khỏi, nàng kéo ghế ngồi bên cạnh Phong Bắc giơ tay sờ trán hắn.

"Ta không sao."

Phong Bắc kéo tay nàng xuống.

Minh Thù nghiêng người qua dựa vào thân thể hắn, hôn hắn. Đương nhiên Phong Bắc chưa từng được hôn như thế có hơi kinh ngạc, dù sao lúc bình thường đều là hắn chủ động còn bị đánh, đa phần đều là nước mắt.

Thân thể nàng như một lò sưởi, xua tan hơi lạnh trên người hắn.

Minh Thù cảm giác hắn không lạnh như vậy nữa lập tức tách ra, múc một chén canh đặt vào trong tay hắn: "Lát nữa dẫn ngươi đi xem đại phu, ta cũng không muốn chăm sóc ngươi, lần sau còn làm càn như vậy nữa thì ngươi ngủ ngoài đường đi."

Tuy rằng không biết tại sao hắn lại bệnh nhưng Minh Thù luôn cảm thấy tên yêu tinh này cố ý, tố chất cơ thể của hắn có thể mắc bệnh sao?

Muốn gạt đồ ăn vặt của trẫm? Không có cửa đâu!

"Ừm."

Phong Bắc chóng mặt cầm chén canh.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện