Edit: Diana
Tiêu Tình Lan không biết rằng, thì ra tim mình cũng có thể đập mãnh liệt đến vậy.
Nàng ngơ ngác nhìn đôi mắt của hồng y thiếu niên, lúc bốn mắt nhìn nhau, tim nàng tựa như bị ai gõ cửa, sau đó trút vào đủ loại tình cảm. Những tình cảm đó trộn lẫn vào nhau, lại bị trái tim đập kịch liệt của nàng ủ nhiệt, như đang xé nát tất cả những giấc mơ mười bảy năm của nàng rồi gộp lại thành một chiếc chuông lớn, vang lên đinh đang không ngừng.
Đôi mắt kia của hắn.
Đôi mắt kia của hắn, nàng vừa thấy xa lạ, lại quen thuộc, vừa thấy vui mừng, lại vừa muốn khóc.
Đến khi Tiêu Tình Lan định thần lại thì mới phát hiện mình đã bị hắn ôm lên ngựa, lao nhanh trong gió.
Hay cho một kẻ cuồng vọng, dám coi thường lễ nghi tiếp thân, cướp nàng lên ngựa đi trước!
Tiêu Tình Lan kinh ngạc trong chốc lát, muốn quay ra sau nhìn xem có người đuổi theo không, nhưng nàng còn chưa kịp động đậy đã nghe tiếng nói ở trên đầu, "Đừng lộn xộn."
Tiêu Tình Lan tức giận nhìn hắn, nhưng khi chạm tới ánh mắt ấy, nàng lại lần nữa trở nên ngây ngô.
Thật là một đôi mắt đẹp, đường hoàng mà sáng rõ, tràn đầy ngạo khí khiến người ta an lòng, đôi mắt kia dường như có thể nhìn thấu tất cả.
Tiêu Tình Lan biết, chủ nhân của đôi mắt này nhất định không phải người dốt nát thô bỉ, không thông chữ nghĩa.
Hồng y thiếu niên cứ vậy ấn nàng vào ngực, một tay che đầu nàng, một tay điều khiển ngựa, bỏ lại mọi người đằng sau, kể cả Phó thượng thư đang hô to "Tướng quân, dừng lại, không hợp lễ nghi".
Hộ vệ đi theo công chúa đều bị hắn bỏ xa, con ngựa đen hình như hiểu tâm tình của chủ nhân, cũng vui vẻ nhấc móng chạy như điên.
Tiêu Tình Lan không biết hắn muốn đưa mình đi đâu.
Nhưng lạ là khi nàng nhìn vào đôi mắt kia, thấy sự vui sướng của hắn, lại không sợ hãi chút nào.
Cướp dâu sao?
Thật ra thì... chẳng hề gì.
Gió gào thét, Tiêu Tình Lan nghe tiếng hắn cười, tiếng cười cực kỳ trong sáng.
"Rốt cuộc cũng chờ được nàng." Hắn vẽ tay xuống ngực nàng, nhếch miệng cười, nói: "Thì ra vẫn còn là một tiểu cô nương này."
Nghe vậy, Tiêu Tình Lan bừng tỉnh, hốt hoảng thu ánh nhìn lại.
Không xong rồi, nàng đại diện cho hoàng gia, vậy mà hắn lược bớt lễ chào, ôm thẳng nàng lên ngựa phóng như điên, vậy là không được!
Hồng y thiếu niên nhíu mày, khẽ hỏi: "Nhìn đủ chưa?"
Mặt Tiêu Tình Lan đỏ lên, cũng không suy nghĩ tiếp chuyện được hay không, theo bản năng xấu hổ trốn vào ngực hắn, lát sau nàng mới kịp phản ứng, hai tay chống ngực hắn, muốn đẩy ra.
Nàng cứ giãy giụa như vậy, hồng y thiếu niên cười một tiếng, nhìn xuống, cố ý buông lỏng tay đang che đầu nàng ra một chút, để nàng cảm nhận được lắc lư.
"Điện hạ nên cẩn thận." Hắn cười nói, "Đừng để bị ngã."
Tiêu Tình Lan ngẩn ra, mặt hơi ngạc nhiên, hai tay lại vội nắm cổ áo hắn thật chặt rồi e dè nhích đến gần. Nàng nhìn chằm chằm vào vạt hồng y, do dự một hồi, sau đó quyết định kề sát vào cái ôm trong ngực hắn.
Hắn cười, ngực rung rung, bàn tay xuyên qua tóc nàng, nắm lấy tay nàng đang níu cổ áo hắn.
Trong nháy mắt, ấm áp xua tan gió lạnh.
"Bé ngoan."
Câu này kèm theo nụ cười tán dương, khiến mặt Tiêu Tình Lan đỏ đến tận mang tai. Nàng rúc trong ngực hắn hoảng hốt một hồi mới chợt ngọ nguậy, nhận ra có gì đó sai sai.
"Ngươi..." Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn, "Ngươi là... Bộ Khê Khách?"
Giọng nàng ngày một nhỏ.
Nàng có chút lúng túng, trước khi đến đây, nàng chưa từng nghĩ tới việc sau khi gặp Phiêu Kỵ tướng quân sẽ xưng hô thế nào.
Gọi tên hắn thế này liệu có ổn không?
"Ừ?" Hồng y thiếu niên nhíu mày, mắt nhìn nàng, miệng cong thành một đường vòng đẹp mắt, hắn cười nói: "Bây giờ điện hạ mới phát hiện ra sao? Ha ha ha ha, đúng là chậm tiêu!"
Tiêu Tình Lan bỗng chốc không biết nên phản bác thế nào, thấy hắn cười, mặt nàng nóng cực kỳ, hốt hoảng né tránh ánh mắt hắn, ngây ngốc nhìn hoa văn hoa sen thêu trên vạt áo hắn.
Sau lưng truyền tới tiếng vó ngựa, rốt cuộc cũng có người đuổi theo.
Bộ Khê Khách nghe thấy, khẽ mỉm cười, rút một chiếc roi bạc trắng như tuyết từ bên hông, nâng cánh tay lên vẽ một bông hoa giữa không trung. Tiếng roi phát ra lanh lảnh, Tiêu Tình Lan bị dọa co người lại, tay cũng nắm chặt hơn.
Có vẻ điều này khiến hắn cao hứng, Bộ Khê Khách cúi đầu nhìn công chúa trong ngực, khóe mắt ngập tràn ý cười.
Hắn huýt sáo rồi nói: "Lương Duyên, chạy nhanh nữa lên, đừng để bọn họ đuổi kịp."
Con ngựa nhận được lệnh, càng chạy nhanh hơn.
Gió thổi càng mạnh, Tiêu Tình Lan chôn trước ngực hắn, giá y đỏ rực theo gió bay phần phật.
Ngựa của hắn tên là Lương Duyên sao?
Tiêu Tình Lan cắn môi, lại lén nhìn hắn một chút.
Bộ Khê Khách chậm rãi nói: "Tiểu hữu chớ vội, đợi về Nhã Minh thành thành thân với ta rồi từ từ nhìn, vi phu sẽ để nàng nhìn đủ."
Cuối cùng, Tiêu Tình Lan không nhịn được, nhỏ giọng nói: "Vô sỉ."
Nàng cho là giọng mình đủ nhỏ, tiếng gió cũng khá lớn, vì vậy hắn sẽ không nghe được.
Không ngờ rằng Bộ Khê Khách lại tai thính mắt tinh, nói nhỏ vậy mà cũng nghe được. Hắn ngẩn ra một lúc rồi cao giọng cười to. Thiếu niên môi đỏ răng trắng, ngay cả tiếng cười cũng trong như trời xanh mây trắng vậy.
"Tiểu cô nương thật thú vị."
Thấy hắn không giận, chẳng biết Tiêu Tình Lan lấy dũng khí từ đâu mà lớn tiếng hơn: "Hành động này của tướng quân không hợp quy củ!"
Quy củ vốn nên là đội ngũ tiếp thân đánh trống thổi kèn đi chậm từ Hạc Thành đến Nhã Minh Thành, sau khi ra mắt phụ mẫu Bộ Khê Khách ở phủ công chúa thì trao đổi hôn sách, uống rượu mừng, vén khăn voan xong thì mới tính lễ thành.
Không ngờ hắn lại to gan làm bậy, dám vén khăn voan của nàng ngay ở Hạc Thành, còn bỏ tất cả mọi người lại, bắt thẳng nàng lên ngựa rồi thúc ngựa đi.
Chỉ e hai nhóm người ngoài Hạc Thành giờ vẫn mù tịt, không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Quả thật không ổn." Không ngờ Bộ Khê Khách lại thoải mái đồng tình, "Ban đầu còn nghĩ nên dùng quy củ đón công chúa về, nhưng duyên do tâm sinh, mệnh không do ta quyết... Trận gió kia thổi qua, ta thấy công chúa liền không chờ được nữa, chỉ muốn ôm nàng thúc ngựa lao nhanh để sớm về nhà một chút."
Lần này, Tiêu Tình Lan hoàn toàn kinh sợ.
Bộ Khê Khách rũ mắt, ôn nhu nhìn nàng, nói: "Không biết điện hạ có giống ta không... Trong lòng ta rất vui."
Hắn nói xong, khẽ mỉm cười một cái.
Yên lặng một hồi lâu, Tiêu Tình Lan định thần lại rồi bật thốt lên: "Ôi, miệng lưỡi trơn tru!"
Vô sỉ hết sức!
Bộ Khê Khách cười to, đúng như hắn nói, rất vui.
Hắn cởi ngoại y của hôn phục, bao lấy Tiêu Tình Lan.
"Đừng lộn xộn, giữ lấy, chớ để nhiễm lạnh." Hắn nói, "Còn về bồi lễ... để sau hẵng nói."
Hắn nhíu mày, có lẽ đây để làm đường lui cho một phút kích động.
Quãng đường từ Hạc Thành đến Nhã Minh Thành nói gần cũng không gần, nói xa cũng chẳng xa.
Sau khi rời khỏi địa giới Hạc Thành, Bộ Khê Khách phát hiện Tiêu Tình Lan ở trong lắc lư đi vào giấc ngủ mất rồi.
Việc này khiến Bộ Khê Khách hết đỗi kinh ngạc, khẽ gọi hai câu "công chúa", "tiểu điện hạ", Tiêu Tình Lan vẫn không phản ứng gì.
"Ngủ rồi?" Bộ Khê Khách ngẩn người, nắm tay lại, không nhịn được bật cười.
"Lương Duyên, chậm lại chút đi." Hắn vuốt ve bờm chú ngựa đen, mắt vì cười mà cong lên, giọng dịu dàng, "Quả nhiên vẫn là một tiểu cô nương."
Bị người vừa mới gặp lần đầu bắt đi mà cũng ngủ được.
Hẳn là đoạn đường này nàng đã mệt lả rồi.
Bộ Khê Khách vừa chậm lại thì lập tức bị người phía sau đuổi kịp.
Đúng như dự đoán, nhóm đầu tiên đuổi đến đều là tinh binh tùy tùng của hắn.
Bộ Khê Khách nhướn mày, trước khi bọn Kim Thu kịp mở miệng đã ra dấu đừng lên tiếng.
Kim Thu thúc ngựa đi theo, ngựa thở phì phò, Kim Thu cũng thở hổn hền, hắn ta cố hạ thấp giọng hết mức có thể, hỏi: "Thiếu tướng quân, ngài sao thế? Tự dưng lại bất ngờ cướp công chúa chạy, ta chỉ không hiểu, công chúa không phải gả cho ngài à? Cần gì phải cướp? Huống hồ, ở nơi này ai dám tranh với ngài nữa? Thánh chỉ tứ hôn hoàng thượng cũng ban rồi, nói là ngài thì chính là ngài, ngài còn sợ công chúa đổi ý không lấy chồng nữa hay sao?"
Kim Thu chỉ đầu mình, thô lỗ nói: "Ta nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra lí do, đừng nói ngài bị Hồ Tiên đá vào đầu nên nhất thời ấm đầu nhé... Ngài không biết đâu, nhóm đưa dâu của công chúa kinh ngạc rớt hết cả cằm, sau khi ngài thúc ngựa đi, thật lâu sau bọn họ vẫn không có động tĩnh, đều ngây người ha ha ha ha... Ối, khụ."
Truyện được dịch và edit dự thi. Đăng tải duy nhất tại truyen5z.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé
Hắn ta thấy người trong ngực Bộ Khê Khách liền bụm miệng.
"Khụ... Cái đó... Công chúa... Ngủ sao?" Kim Thu vẫn còn tò mò, lại không dám suồng sã trước