Hiểu Đi Hi Đến

Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót


trước sau

Màn đêm như một tấm lưới lớn, từ từ giăng kín bầu trời đêm, đến khi xóa sạch chút nắng chiều còn sót lại, đúng là như vẩy mực lên trời.

Tào Chấn thấy Khang Hi mặc đồ như vậy, tưởng là người giao hàng nhưng lại chẳng thấy hàng hóa trên tay, đang muốn hỏi thì thấy sát khí đập thẳng vào mặt. Anh đưa tay sờ lên hông mình theo bản năng. Đây là thói quen của cảnh sát, lúc cảm thấy nguy hiểm sẽ lần mò tìm súng, nhưng bây giờ anh không đi làm nhiệm vụ, chẳng lấy được cái gì.

Nhất thời, hai bên đều nhìn nhau một cách đề phòng.

Đột nhiên Tào Chấn cảm thấy Khang Hi quen quen, thế nhưng nhất thời không nghĩ ra là ai.

Dù có giận đến mức nào, Khang Hi cũng không trút ra ngoài, nội tâm như con mèo thanh nhã đang giương vuốt, nhóm không khí quanh thân bùng cháy.

Anh từng diễn quá nhiều vai Hoàng đế, giận mà không lộ đã thành bản năng, rất bình tĩnh, dựa vào khí thế để cắn xé đối phương.

Thế này là cmn thế nào!?

Hiểu Hiểu đi tới cửa, vì Tào Chấn che mất, chiều cao có hạn nên cô phải nhón chân mới có thể nhìn ra ngoài cửa.

“Sao anh về rồi?” Cô có vẻ rất kinh ngạc, không phải nói ngày mai mới về sao?

“Kết thúc sớm.” Khang Hi thở phì phò đáp.

Vốn muốn làm cho Hiểu Hiểu ngạc nhiên mừng rỡ, bây giờ thì ngược lại hoàn toàn, anh vừa ngạc nhiên, vừa… chua. Mới có vài ngày mà cô đã để người đàn ông khác tiếp cận rồi sao.

“Hai người quen nhau?” Tào Chấn thấy hai người có biết nhau, liền buông bỏ sự đề phòng.

Hiểu Hiểu gật đầu, “Anh ấy là…” Cô hơi khựng lại. Anh là ngôi sao lớn, không biết có nên tiết lộ thân phận hay không.

Khang Hi lịch sự đưa tay, “Khang Hi!”

Đương nhiên anh chả ngại bị lộ thân phận gì sất, thậm chí còn cố tình dựa vào đó để đánh phủ đầu đối phương. Với sự nổi tiếng hiện nay của anh, không thể nào có người không biết.

Tào Chấn nghe thấy tên này, đầu tiên sửng sốt trong nửa giây, sau đó giật mình tỉnh ngộ, thảo nào anh lại thấy quen như vậy.

Đây chẳng phải là thần tượng của Cảnh Táp, nhân vật gạo cội cấp nam thần trong giới giải trí đó sao?

Tào Chấn lập tức đưa tay bắt, nụ cười sáng sủa lại xuất hiện trên mặt, “Chào cậu! Tôi là Tào Chấn, hân hạnh, hân hạnh!”

“Tôi cũng vậy!” Khang Hi khách sáo, rút tay về một cách không dấu vết, lại hỏi, “Không biết anh Tào đang công tác ở đâu?”

“Đội trưởng đội cảnh sát hình sự.”

Cảnh sát!

Khang Hi mím môi, bắt đầu ước lượng sự chênh lệch thực lực của địch ta, nhân tiện lẳng lặng bước ngang qua anh, đi thẳng vào nhà.

“Hiểu Hiểu, dép tôi đâu rồi?” Vào những lúc thế này, không thể nhượng bộ.

Hiểu Hiểu ngẩn người, làm gì có dép nào của anh, mỗi lần Khang Hi tới đều mang dép cho khách mà.

Khang Hi tự mở tủ giày, lấy một đôi dép mà cô chưa thấy bao giờ, “A! Đây rồi!”

Hiểu Hiểu không hiểu, dép này ở đâu ra thế?

Khang Hi không nói cho cô đâu, do tự anh giấu đấy, lại càng không nói cho cô hay rằng, anh còn giấu bàn chải, quần áo qua đêm trong phòng Hiểu Hiểu, ngay trong cái rương dưới gầm giường mà cô không thường dùng.

Cái này gọi là phòng ngừa chu đáo, lo trước khỏi họa. Bây giờ là lúc mang ra giáng đòn phủ đầu cho đối phương.

Hiểu Hiểu hoàn toàn không hiểu nổi, cứ thấy thắc mắc vì chẳng biết đôi dép trên chân Khang Hi mọc ra từ chốn nào.

Sau khi Khang Hi thay dép, thẳng thớm lịch sự đứng bên cạnh Hiểu Hiểu, mỉm cười nói: “Anh Tào, mời ngồi, đừng khách sáo!”

Khi đối phó với những người đàn ông xuất hiện bên cạnh Hiểu Hiểu, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.

Khang Hi còn sợ chưa đủ, hỏi tiếp: “Nếp đâu rồi?”

“Ngoài ban công!”

Tào Chấn là người lạ, tuy Nếp và Vừng không cắn người nhưng hai con chó to đùng cứ chạy vòng vòng trong phòng, ít nhiều cũng không phải chuyện an toàn.

Khang Hi gọi một tiếng, Nếp ngoài ban công kích động sủa lớn.

Hiểu Hiểu mở cửa ban công, Nếp nhào tới, lại còn vẫy đuôi thật mạnh với chủ.

Vừng đã quen với Khang Hi, cũng đong đưa đuôi. Anh vỗ đầu Vừng, lại còn hôn Nếp, dốc sức bày tỏ rằng anh và Hiểu Hiểu thân thuộc với nhau đến chừng nào.

Cứ như muốn nói: Thấy chưa, tụi này còn cùng nuôi hai con chó đó, rất là thắm thiết!

Trên mặt Tào Chấn lộ ra vẻ ‘Thì ra quan hệ hai người là thế!’, ánh mắt nhìn Hiểu Hiểu cũng không giống trước.

Khang Hi thấy hết, trong lòng rất thoải mái, chơi với Vừng và Nếp một hồi, anh lại cúi đầu hỏi Hiểu Hiểu: “Có pha trà cho khách chưa?” Bộ dạng y hệt như chủ nhà, không hề có gì lạ lẫm.

Không biết có phải giọng nói Khang Hi quá êm tai hay vì quá nhớ trà anh pha mà Hiểu Hiểu hoàn toàn không để ý tới cách dùng từ của anh tí nào.

Khách? Chẳng phải anh cũng là khách đó sao?

Cô lắc đầu, Tào Chấn đến đây để nghiên cứu tình tiết vụ án với cô, không có ý định để anh ngồi lâu, vì lát nữa hai người còn định tới bệnh viện thăm Cảnh Táp.

Ba ngày trước, Cảnh Táp sơ ý ngã xuống từ trên tòa nhà cũ nát kia, gãy chân, cũng vì điều tra vụ án mà mất ăn mất ngủ, sức khỏe không chống đỡ nổi. Lại thêm việc xuất hiện nạn nhân thứ ba, kiểu chết quỷ dị ấy khiến cô cảm nhận một cách sâu sắc rằng vụ án này không hề đơn giản. Nếu Cảnh Táp cứ phải chau mày nhăn trán, vắt óc suy nghĩ thì không khéo sẽ mất cả mạng.

Đây là uy hiếp Hiểu Hiểu, cũng chẳng còn cách nào khác, hai mươi vạn là tối thiểu. Cô quyết định, Tào Chấn tới đây, mang theo giấy cam đoạn mà trưởng cục công an đã ký.

Khang Hi cười cười, đưa Vừng và Nếp ra sân thượng, sau khi đóng cửa thì nói chuyện một cách vừa lịch sự vừa khiêm tốn: “Anh Tào cứ ngồi đi, tôi đi pha trà đã.”

Anh lại kéo Hiểu Hiểu vào bếp, hình bóng ấy trông như một cặp vợ chồng hiếu khách.

Vào bếp, Khang Hi kéo cửa, lúc đưa tay lấy cốc trà, vô tình hữu ý hỏi gần xa: “Người của đội cảnh sát hình sự tới đây làm gì, không phải em là huấn luyện viên đặc công sao?”

Anh phải có chút thường thức ấy chứ, hình cảnh và đặc công là hai đơn vị khác nhau mà.

Hiểu Hiểu đưa lon trà cho anh, “Anh ta là đàn anh của Cảnh Táp, có chuyện nên tới tìm tôi để giúp một tay.”

Khang Hi không phải cảnh sát, cô không định tiết lộ quá nhiều, đây là đạo đức nghề nghiệp.

Anh cau mày, thân phận đàn anh của Cảnh Táp là một sự uy hiếp. Đổ nước vào ấm, nhìn Hiểu Hiểu, “Chuyện gì mà cần em giúp?”

Khang Hi lại nghĩ đây chỉ là cái cớ, có rất nhiều cặp đôi bắt đầu từ bạn bè.

“Chẳng liên quan gì tới anh!” Hiểu Hiểu hờ hững đáp.

Khang Hi nghe xong, trong bụng bốc chua, nếu không phải biết tự kiềm chế thì có khi đã bóp chết cô rồi.

Anh đổi cách khác: “Cảnh Táp đâu rồi?”

Cảnh sát hình sự cần sự hỗ trợ của cô thì Cảnh Táp thích hợp tới đây hơn chứ. Cô nàng này đã chạy đi đâu mất rồi, biết rõ tình cảm của anh dành cho Hiểu Hiểu mà còn giúp người khác tiếp cận cô ấy à?

Hiểu Hiểu bật bếp ga, nói một cách không vui: “Vào viện rồi!”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Một lời khó nói hết! Anh đừng hỏi nữa, mau pha trà đi. Uống xong, tôi và Tào Chấn phải vào viện thăm cậu ấy nữa.”

Sao anh có thể cho phép cô ở riêng với một người đàn ông khác chứ, cho dù đến bệnh viện để thăm bạn cũng không.

“Tôi cũng muốn đi!”

“Anh đi làm gì?” Anh và Cảnh Táp có quen biết nhau đâu.

“Hiểu Hiểu, cổ vũ fan hâm mộ cũng là việc mà một thần tượng như tôi nên làm.” Anh nói một cách rất khí khái.

Cô thì chỉ nghĩ đơn giản rằng, ấy là do bản chất thanh niên nghiêm túc của xã hội trong anh lại xuất hiện. Có điều Cảnh Táp hâm mộ Khang Hi như vậy, để anh đi cũng chẳng sao, cô gật đầu, cuối cùng cũng đồng ý.

Vị dấm chua trong lòng Khang Hi đã vơi bớt, nhanh tay lẹ chân pha trà.

Hiểu Hiểu lại hỏi, “Đúng rồi, dép của anh là thế nào vậy?” Cô vẫn không quên tra hỏi chuyện này.

Khang Hi khẽ ho khan, tỏ ra rất bình tĩnh, đáp: “Chân tôi lớn, mang đôi này cho thoải mái.”

Dép dành cho khách trong nhà Hiểu Hiểu đều chung một size, Cảnh Táp và An Hủy là nữ, hơi lớn một chút cũng mang được, còn Khang Hi cao lớn thế này, đúng là hơi chật.

Coi như lý do này cũng hợp lý, cô không hỏi tới nữa.

Khang Hi nhớ ra hôm nay không bảo Kế Hiếu Nam mang cơm đến, định nấu cho Hiểu Hiểu ăn, thế nhưng bây giờ đang có Tào Chấn, anh lại chẳng có ý định nấu cơm cho một gã đàn ông khác.

“Chúng ta ăn cơm trước rồi đến bệnh viện sau.”

Cô không có ý kiến khác, thật ra vẫn luôn nhớ tới việc muốn mời anh ăn cơm, “Vậy cũng được, để tôi mời bữa này nhé.”

“Bữa này thì không!” Đây là chuyện giữa cô và anh thôi, liên quan gì đến gã đàn ông khác chứ!

“Vì sao?” Không phải cũng là ăn thôi à?

“Bữa này không đáng, chỉ hòng ăn cho nhanh chẳng quan tâm mùi vị, ăn xong còn phải đi thăm Cảnh Táp, nếu em mời thì thể nào tôi cũng phải chọn chỗ đắt tiền một chút chứ.”

Hiểu Hiểu thấy cũng đúng, dù sao cũng đang nợ anh, cứ tùy ý Khang Hi vậy.

Khang Hi pha trà xong, lại tỏ ra một bộ chủ nhà hiếu khách, đưa trà cho Tào Chấn.

Tào Chấn nhận lấy, nói cảm ơn luôn miệng, hai người đàn ông ngồi hàn huyên trên ghế salon.

Hiểu Hiểu ngồi bên cạnh, mỗi khi Tào Chấn muốn nói chuyện với cô đều bị Khang Hi đẩy sang đề tài khác. Cô cũng không để ý lắm, vốn chẳng giỏi xã giao, ngược lại Khang Hi làm thế lại là giúp cô ấy chứ.

***

Chỗ ba người ăn tối là nơi Khang Hi chọn, một tiệm trong dãy bán đồ ăn đêm, tên của quán cũng rất dễ thương, là ‘Vợ tôi thích ăn mặn’, chủ yếu bán các món hải sản chiên nướng và thức ăn Đông Nam Á. Phong cách trang trí cũng rất riêng, quán ăn trông như một con thuyền, có cửa sổ ở thành tàu, phao cứu sinh, boong tàu, y như thật, lại còn đính không ít sao biển, vỏ sò, nên mỗi khi có gió thổi, tựa như ngửi thấy mùi của biển.

Tiệm không lớn lắm nhưng trong ngoài đầy những người là người, nhìn qua có thể thấy buôn bán rất tốt. Khách trong và ngoài nước nườm nượp ra vào, tiếng cười nói ồn ào, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hải sản thơm phức, khiến nước dãi chảy dài ba thước.

Nhiều người thế này, sợ là không có bàn trống.

Hiểu Hiểu đang muốn bảo Khang Hi đổi chỗ khác thì một anh chàng béo mập, trọc đầu vội vàng chạy ra, từ trên xuống dưới tròn nung núc, mặc bộ đồ đầu bếp, trông cứ như Baymax của phim hoạt hình Big Hero 6. Nhìn thấy Khang Hi như thể gặp được anh cả, cực tôn kính, chẳng biết Khang Hi nói gì mà cậu ta ló đầu nhìn Hiểu Hiểu cười một cái, cười đến mức chả thấy mặt trời đâu, lại còn cúi chào cô nữa.

Cô đang thấy khó hiểu thì Tào Chấn nói: “Tiệm này từng được giới thiệu trên kênh Channel Young của Thượng Hải, rất nổi tiếng, bình thường khó đặt chỗ lắm. Hình như cậu béo tròn kia ông chủ.”

Hiểu Hiểu hiếm khi quan tâm đến những chuyện này, nay xem ra đã được dựa hơi Khang Hi rồi.

Một lát sau, Khang Hi ngoắc tay với cô, đương nhiên anh có cách, không cần chờ.

Cô và Khang Hi bước vào cửa tiệm, Tào Chấn theo sau nhưng lại bị cậu béo ngăn cản.

“Tôi và họ đi chung!” Tào Chấn giải thích.

“Biết là chung nhưng bên trong chỉ có chỗ cho hai người, phiền anh ngồi bên ngoài, tôi sẽ dọn cho anh băng ghế.”

“Hả?”

Không lâu sau, cậu ta lấy một cái băng ghế nhỏ đi ra, đặt gần thùng rác cạnh quán, băng ghế trông như ghế trẻ em.

Tào Chấn ngẩn ngơ, “Vậy mà cũng được à?”

“Sao lại không? Dầu gì cũng là một chỗ ngồi mà, anh xem cái hàng dài thật dài đằng sau kìa, thậm chí còn chả thấy đuôi. Anh chấp nhận rồi ngồi đi, tôi lập tức mang thức ăn lên ngay.”

Tào Chấn liếc mắt nhìn một hàng đang đứng chờ, lượn tám chín vòng, đứng đợi một hai tiếng đồng hồ là ít, không còn cách nào khác là hậm hực ngồi xuống.

***

Trên lầu hai của tiệm, Hiểu Hiểu và Khang Hi ngồi trong phòng riêng, rèm được kéo lại, cực kỳ tĩnh mịch, mà cũng rất rộng rãi.

Sau khi anh chàng béo mập kia bước vào, quay qua Hiểu Hiểu nói: “Chị dâu, lần đầu tiên chị tới đây mà không chăm sóc chu đáo,
không chăm sóc chu đáo rồi.”

Khang Hi xé lớp bọc nhựa của đũa muỗng, nói: “Đừng lảm nhảm nữa, mau mang thức ăn lên đi.”

“Dạ vâng! Em lập tức bảo nhà bếp mang lên ngay!” Cậu ta cười hì hì, lại nhìn Hiểu Hiểu cái nữa, “Chị dâu, chị ngồi đi, nhất định đừng khách sáo nhé!”

Từ chị dâu này, cô càng nghe càng thấy không được tự nhiên, “Tôi không phải…”

Khang Hi đặt đũa muỗng đã được tháo bao nhựa ngay ngắn trước mặt cô, ngắt lời, “Đừng để ý đến cậu ta, cậu ta là thế đó!” Sau đó quay sang cậu béo dặn, “Cô ấy không ăn cay được, bảo bọn họ cho ít thôi.”

“Dạ vâng! Em hiểu rồi!” Cậu ta đáp, cười híp mắt rồi lui ra ngoài.

“Cậu ta gọi tôi là chị dâu, sao anh không giải thích? Không sợ hiểu lầm à?” Không phải người trong giới giải trí sợ scandal nhất đó sao?

Khang Hi cười bảo: “Em có thấy Tào Chấn vào đây không?”

Câu nói không đầu không đuôi của anh nhắc cô sực nhớ ra, “Anh ta đâu rồi?”

“Ở bên ngoài!” Anh lấy vài hột đậu phộng để sẵn trên bàn, thong thả lột vỏ, đặt vào chén của Hiểu Hiểu, “Phòng này chỉ cho người quen vào, người bình thường chẳng được đãi ngộ này đâu.”

“Còn có quy củ này cơ à?” Hiểu Hiểu ngạc nhiên khi nhận ra thời buổi này muốn ăn bữa cơm cũng không dễ dàng, phải cần quan hệ nữa cơ đấy.

Anh đưa tay đặt ra sau lưng ghế cô, ghé tới gần, nháy mắt, “Thế nên, một tiếng chị dâu này không thiệt thòi chứ?”

Thì ra là vậy.

Hiểu Hiểu không đáp, nhưng ngẫm nghĩ thì vẫn thấy hình như không ổn cho lắm, “Nhưng thế cũng đâu nên để anh ta ngồi một mình bên ngoài vậy được.”

Khang Hi trơ mặt đáp: “Sao mà không thể, chẳng phải em không thích ở gần người không quen à?”

Giọng điệu như thể đang nghĩ cho cô, lại chẳng phản bác được lời nào.

“Không phải bảo ăn gì đó tùy tiện là được rồi à?” Chính miệng anh vừa nói, không cần ngon, chỉ cần nhanh còn gì.

Khang Hi lại bóc vỏ mấy viên hạt dẻ cười cho cô, “Tôi là loại người tùy tiện được à?” Dù tùy tiện thế nào đi chăng nữa, anh cũng không nỡ để cô ăn uống tùy tiện được.

Phải để vợ mình thành người sành ăn, nuôi thế mới không tốn công, béo lên một chút thì tốt. Còn người ngồi ở ngoài kia… Đó mới thật sự là tùy tiện.

“Không tốn thời gian đâu, ăn xong chúng ta đi ngay thì kịp thôi.”

Hiểu Hiểu không nói lại anh, chẳng còn cách nào khác là đổi đề tài: “Anh và chủ tiệm rất thân?”

“Cậu ta là bạn trung học với tôi, tên là Hải Lãng, có điều tụi tôi toàn gọi cậu ta là Tôm Nhép. Đừng thấy bây giờ cậu ta mập mạp thế thôi, chứ hồi trung học, gầy như da bọc xương.”

“Hải Lãng (*)?” Cô cười nói: “Thảo nào tiệm này lại có cảm giác của biển như thế, tên tiệm cũng rất thú vị.”

(*) Hải Lãng – nghĩa là sóng biển.

“Vợ cậu ta đặt đấy, cả hai đều thích ăn uống!” Trên mặt anh có một tia hâm mộ nhàn nhạt, nhìn Hiểu Hiểu, càng cảm thấy hâm mộ đến phiền lòng.

Đúng là so với người, tức chết mình!

“Ăn xong, tôi qua bên cạnh mua cho em chén chè. Có thể nói chè trân châu bột lọc(9) vợ cậu ta làm là số một!”

“Bên cạnh? Không phải chung một tiệm à?”

Khang Hi chỉ vào một tấm biển ở ngoài cửa sổ, dòng chữ được uốn bằng đèn neon viết rằng: ‘Ăn mặn xong, qua đây ăn ngọt.’

“Đúng là thú vị, thảo nào lại ăn nên làm ra tới thế, tên của tiệm rất sáng tạo.”

Nhận ra anh rất quen thuộc với chốn này, cô hỏi tiếp: “Anh thường tới đây à?”

Khang Hi chẳng hề có ý định giấu diếm: “Tôi có một nửa cổ phần!”

Hay nói chính xác, vốn của tiệm này là tiền của anh.

Hiểu Hiểu đùa, nói: “Thì ra anh còn có nghề tay trái!”

“Nuôi vợ cần tiền lắm, kiếm nhiều một chút vẫn hơn!” Trong giới giải trí, chuyện các ngôi sao kinh doanh chứng khoán, buôn bán bất động sản, mở quán ăn, tiệm café chả có gì mới lạ, vì chẳng ai dám đảm bảo rằng mình có thể nổi tiếng cả đời.

Cô đánh nhẹ vào anh, “Lại không đứng đắn rồi!”

Cái gì mà không đứng đắn, anh rất nghiêm túc là khác, thế nên mới rơi vào tình trạng như ngày hôm nay, đi ăn thôi mà phải giấu giấu diếm diếm, cứ nghĩ là thấy nẫu hết cả lòng mề.

Có điều, Khang Hi cam tâm tình nguyện yêu thương, chiều chuộng, dỗ dành, và cả chờ đợi cô.

***

Cùng với những vị khách đang hưởng thụ món ngon thì vị đầu bếp đang nấu ăn dưới bếp phải ‘sống mái’ với nhiệt độ.

Trong bếp, đến không khí cũng nóng hôi hổi, ai đeo kính mà vào đây thì sẽ thấy ngay một màn sương. Tiếng của chảo, xẻng sắt, máy hút khói khiến nhà bếp vang ầm ầm, hơi nóng, khói dầu bao phủ, ngoại trừ mùi thơm của thức ăn thì còn có hơi lửa phả vào mặt liên tục.

Trong không gian nhỏ ấy, tám đầu bếp đang chia việc cho nhau, nấu ăn, trang trí, hạ nồi, chiên rán, nêm nếm, hành động lưu loát, chẳng mấy chốc là một đĩa thức ăn nóng hổi đã ra lò. Tuổi tác của những đầu bếp ở đây còn rất trẻ, mặt bị lửa trong lò hắt hơi mà nóng bừng, lưng ướt nhẹp, mồ hôi chảy từ trán xuống má. Bao nhiêu tiếng thét gào nối tiếp, tiếng chuông ‘leng keng’ ở cửa sổ mỗi khi mang đồ ăn ra vang lên hoài không dứt.

Hải Lãng đi vào, gào toáng lên: “Đồ ăn của Vạn Tuế Gia ít cay thôi, còn người cao to ngồi ngoài kia thì bỏ nhiều ớt vào vào cho anh.”

“Dạ vâng!” Một cậu trẻ tuổi đáp, lửa trong lò trước mặt phụt lên cao hơn cả người, vậy mà vẫn xốc chảo như điên, lửa có phựt cỡ nào cũng chả sợ. Nồi cari gà hầm khoai lang được nấu thơm lừng, mùi hương ngào ngạt khắp nơi, ngửi là muốn ứa nước miếng.

“Anh Hải, Hoàng Hậu có đẹp không?”

Nghe hỏi vậy, đám đầu bếp đều dỏng tai nghe ngóng.

Hải Lãng toét miệng cười, “Đẹp hơn vợ anh!”

Ngay lập tức, cả đám người cười ầm lên.

“Có điều hơi nhỏ một chút!” Người mang đồ ăn quay lại, bình luận.

Hải Lãng liếc mắt, “Chú thì biết cái gì? Cái đó gọi là tinh tế!”

“Còn người ngoài cửa là ai vậy anh?” Người vừa hỏi chính là cậu đầu bếp đang nấu cari gà.

Trong mắt Hải Lãng tóe ra tia hung dữ: “Gian phu!”

Người kia lập tức vốc một nắm ớt bột, bỏ vào chảo cơm chiên hải sàn, “Gian phu không chết tử tế đâu!”

Tào Chấn đang ngồi chồm hổm cạnh thùng rác đột nhiên thấy lạnh cả người, không nhịn được mà rùng mình.

Mãi lâu sau, Hải Lãng mới cho người mang đồ ăn lên, một đĩa cơm chiên hải sản kèm tương XO (*), màu sắc đẹp đẽ, nguyên liệu phong phú, vừa ăn một muỗng, Tào Chấn cảm thấy cay đến mức phải nhảy dựng.

(*) Tương XO, tên một loại gia vị.

“Ông chủ, đây là món gì thế này!”

Hải Lãng đứng chình ình ngay trước mặt anh, hai tay chống ngang hông, “Cơm chiên!”

“Sao cay vậy!” Tào Chấn quạt tay lấy gió.

“Đây là món độc của cửa tiệm! Là vị thế đó! Không thích à, không thích thì đừng ăn, anh cũng không cần trả tiền.”

“Thái độ phục vụ của cậu là sao thế?”

“Là cái thái độ này đấy!”

Cuối cùng Tào Chấn cũng lĩnh hội được cái gì gọi là tiệm lớn không cần khách. Bộ dạng anh không được người ta thích hay không thì không biết, nhưng sao cứ cảm thấy mặt mũi người trong tiệm này cứ hầm hầm, ngồi lâu như vậy mà chả được một cốc trà.

Đang muốn lý luận phải trái một phen thì Hiểu Hiểu và Khang Hi đã ăn no uống đủ bước xuống lầu, nhìn vẻ mặt hai người thì biết được ăn uống thỏa mãn đến mức nào.

Hải Lãng vẫn híp mắt cười đon đả như trước, móc danh thiếp đưa cho Hiểu Hiểu: “Chị dâu, sau này giao hàng cứ gọi theo số này, miễn phí giao hàng, miễn phí hộp cơm!”

“Không cần, nhà của tôi khá xa” Thường thì không giao hàng quá 3km,

“Không sao ạ, 10km tụi em cũng giao.”

Hiểu Hiểu cười gượng, thấy cậu ta có lòng như vậy thì không tiện từ chối, đành nhận lấy.

Khang Hi mang kính râm to sụ, che hết nửa khuôn mặt, chân dài bước nhanh, mang một chén chè trân châu bột lọc trở về, toàn là bánh bột lọc.

“Mua cho Cảnh Táp một phần với, gần đây cậu ấy hay than nhạt miệng.”

Khang Hi lập tức đi mua thay cô, chạy nhanh hơn thỏ.

Mua xong, hai người lên xe trước, Khang Hi ngồi ở vị trí ghế phụ, vẫy tay với Tào Chấn, “Lên xe đi.”

Tào Chấn cảm thấy bữa cơm hôm nay vừa ăn vừa nén giận, thế nhưng không tiện phát tác trước mặt Khang Hi, người đã mời khách vậy rồi, không ăn được cũng phải cảm ơn.

Tiệm này ấy hả, đừng hòng anh quay lại.

Sau khi Tào Chấn lên xe rồi, Hiểu Hiểu thuần thục xoay vô lăng, nhấn ga, xe lao vút ra ngoài.

Khang Hi vươn tay ra cửa sổ, ra dấu khen ngợi, trong kính chiếu hậu, Hải Lãng đứng trước tiệm, cũng ra dấu OK cho anh.

Ám hiệu được đưa rất chuyên nghiệp, Hiểu Hiểu và Tào Chấn không hề phát hiện.

Trên đường đến bệnh viện, mặt mày Khang Hi tươi roi rói, mắt đầy ý cười.

Còn miệng Tào Chấn cay xè, lòng đắng ngắt, bực tức trong lòng, lại còn rất đói.

(9): Chè trân châu bột lọc – thật ra Nguyên không biết tên chính xác của món này là gì đâu, nhịn theo gọi thế cho quen thuộc thôi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện