Hiểu Đi Hi Đến

Tình thú ở đâu


trước sau

Chờ Tào Chấn đi rồi, Hiểu Hiểu tiếp tục ăn bánh của mình. Một trận gió nổi lên, cô về phòng làm việc, đến khi tan làm thì Đội trưởng đội đặc cảnh Trương Vũ tới tìm.

Hiểu Hiểu quen thuộc với Trương Vũ hơn là với Ngụy Quân và Vệ Hiểu, đấy là một đàn ông võ biền thuần túy, cô có ấn tượng rất tốt.

Hiểu Hiểu đóng laptop, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh tìm tôi có việc gì?”

Trương Vũ không giống đàn ông Châu Á, người cao đến một mét chín, như xây từ đá, màu da ngăm đen, mặt chữ quốc (国), ngũ quan đoan chính, hai hàng lông mày dày rậm nên nhìn qua trông anh có vẻ rất hung dữ, chỉ vậy thôi mà đã dọa người ta đến sợ run, không kiềm được phải lùi về sau mấy bước.

“Có việc cần em giúp một tay đây?”

Anh đứng trước bàn làm việc, gãi mái tóc ngắn gủn, tướng mạo ấy chẳng hợp với thái độ thật như đếm thế này, với vóc dáng cường tráng như núi, thoạt nhìn, trông Trương Vũ như một con gấu lớn.

“Đám người mới nhờ anh xin xỏ cho?” Hình phạt nhảy cóc ba vòng còn nặng hơn chạy bộ mang hành lý, có lẽ là vẫn chưa hoàn thành.

Anh cười ngây ngô: “Sao anh lại đến tìm em xin tha mấy cậu ấy chứ? Em là huấn luyện viên, đương nhiên phải nghe lời em rồi.”

Đội đặc cảnh phải sống như thế, lời của huấn luyện viên là thánh chỉ.

Không phải thì tốt!

Tuy phạt hơi nặng, nhưng với đặc công mà nói, thể lực rất quan trọng, càng phải duy trì sức khỏe và sự linh hoạt bất kể mọi lúc. Dạy hơn hai tháng, sự trưởng thành của năm người mới nay đã rõ như ban ngày. Hai tuần nữa là lần kiểm tra đầu tiên, cần phải ‘thu’ khớp gối, nếu không thì sẽ như khỉ, chẳng biết nặng nhẹ mất.

Không phải chuyện của đám người mới, vậy anh tới làm gì?

Người Trương Vũ thẳng như ruột ngựa, không nói vòng vo: “Cấp trên có một nhiệm vụ, anh muốn giao cho em làm.”

Hiểu Hiểu không đáp, chờ anh nói tiếp.

“Ở các tỉnh gần đây liên tục xảy ra tình trạng nữ sinh đại học bị tài xế taxi bắt cóc, giam lỏng, xâm phạm tình dục. Dư luận đang quan tâm, bộ giáo dục càng coi trọng việc này hơn tất thảy, yêu cầu các trường đại học mở một lớp dạy tự vệ mình cho các em nữ. Phòng tránh vẫn hơn, anh nghĩ biện pháp này rất tốt.”

Cách này tốt thì có liên quan gì tới cô?

“Bộ giáo dục yêu cầu nên việc chọn giáo viên lại trở thành vấn đề. Taekwondo, Karate đều mang tính biểu diễn, không thực dụng.”

Hiểu Hiểu hiểu ngay, nhưng cô không nào tốt tính như vậy.

Đồng hồ chỉ đúng sáu giờ – giờ tan làm.

Cô đeo balo, mặc áo gió, bước đi xăm xăm không quay đầu, thể hiện rõ ràng hai chữ ‘từ chối’.

“Đoan Mộc, em chờ một chút.” Trương Vũ đuổi theo, giang rộng hai tay như gấu vô.

“Vốn không định để em đi đâu, là Vệ Hiểu cơ. Thế nhưng em nghĩ đi, các nữ sinh là con gái chân yếu tay mềm, để đàn ông tới thì đã không phù hợp rồi. Nhỡ đâu không chuẩn bị tốt, đụng tới chỗ không nên đụng thì dễ xảy ra hiểu lầm mất.”

“Không đụng tay chạm chân thì sao mà học võ? Tôi là huấn luyện viên đội đặc cảnh, không phải giáo viên thể dục, càng không mở lớp dạy Taekwondo.”

Trương Vũ vọt tới trước mặt cô, thể hình gấu ngựa này không phải để đùa, chặn hết cả cái hành lang.

“Tôi biết em vốn lạnh lùng, không thích xen vào việc của người khác, nhưng đây không phải chuyện vớ vẩn đâu, vì dân phục vụ đi mà.”

‘Vì dân phục vụ’ là câu cửa miệng của Trương Vũ, cũng là mục tiêu của cuộc đời anh.

Hiểu Hiểu dừng bước, cau mày. Bị anh ta chận đường, cô hoàn toàn không thể bước qua. “Tránh ra!”

“Đoan Mộc, cấm đánh nhau trong đội cảnh sát!” Anh nhắc, sợ cô sẽ động thủ.

Hiểu Hiểu lười đánh nhau với con gấu này, chiều cao quá chênh lệch. Chẳng còn cách nào khác, cô ngẩng đầu nói, “Vậy thì để Vệ Hiểu đi ấy.”

Vốn đã chọn anh ta thì sao lại để cô phải ôm chuyện xui xẻo này chứ?

“Anh cũng muốn vậy, nhưng bọn họ toàn là đàn ông con trai, thô lỗ cục mịch, nhỡ đâu khiến con gái người ta bị thương thì biết làm sao? Hơn nữa, dạy bọn họ đánh đàn ông thì không nên để đàn ông đi dạy, phụ nữ hợp hơn mới phỉa.”

Hiểu Hiểu ồ lên một tiếng đầy hàm ý, đưa mắt liếc qua đũng quần của anh.

Quả nhiên, đàn ông chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới mà thôi.

Cô nhìn trắng trợn như vậy, không hề có vẻ ngượng ngùng nào, mặt Trương Vũ tức thì đỏ ửng, lắp bắp, “Em xem… em… thì… hiểu… hiểu rõ hơn còn gì…”

Đây là điểm mấu chốt, để đàn ông dạy phụ nữ đá vào chỗ hiểm của đàn ông thì tàn nhẫn quá.

“Chọt vào mắt? Vặn tay thì sao?” Tại sao hễ nghĩ tới để phụ nữ đối phó với đàn ông thì bọn họ chỉ nghĩ tới chỗ hiểm là thế nào?

Đương nhiên Trương Vũ biết rõ. Là đặc công, đừng nói chi tới ‘Một chiêu chế địch’, họ rành ‘Một chiêu giết địch’ hơn nhiều. Có điều nữ sinh đều là những cô gái mềm mại yếu ớt, không học võ, một số chiêu không được phù hợp, học cũng khó nữa. Phương pháp nhanh và hữu hiệu nhất là đánh vào chỗ hiểm. Có điều nghĩ thôi mà cũng thấy đau trứng rồi.

“Khì khì! Với mấy chiêu này, nếu gặp ai tàn nhẫn thì chắc chắn tiêu đời!” Anh nói có tình có lý, cuối cùng còn dùng chiêu hối lộ, “Đại học Khôn Hoa nổi tiếng là nơi đất thiêng có người tài, canteen trường lại rất ngon, em cứ coi như đi nghỉ cũng được mà.”

Con ngươi của Hiểu Hiểu lập tức lóe lên, “Khôn Hoa?”

“Đúng vậy, đại học Khôn Hoa, có thể em mới từ Mỹ về nên không biết, trường đại học này…”

“Tôi nhận!” Hiểu Hiểu bất ngờ nói.

“Hả?” Trương Vũ không ngờ cô lại đồng ý nhanh như thế.

“Bao giờ?” Hiểu Hiểu hỏi ngay.

“Một giờ chiều mai.”

“OK! Tôi biết rồi, ngày mai sẽ tới đúng giờ.” Hiểu Hiểu đẩy anh ra, “Giờ thì tránh ra!”

Trương Vũ vội vàng nghiêng người qua một bên, đến khi cô đi khuất rồi, anh vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ.

Thật lạ kỳ, thế mà cô lại đồng ý rồi.

***

Hiểu Hiểu vừa về đến nhà, chưa lấy card điện tử ra thì cửa bất ngờ rộng mở, ba con chó đang vẫy đuôi… À, là Khang Hi và hai con chó đang đứng trước cửa, nhiệt tình chào đón cô về.

Một tay Khang Hi nhận balo trong tay Hiểu Hiểu, một tay lấy dép lê đặt xuống chân cô. Hiểu Hiểu thay dép, Vừng và Nếp vẫy đuôi chạy quanh, còn anh lại sáp vào người cô hỏi han mãi, cứ như ba trăm năm chưa gặp.

Cô ngồi xuống salon, Khang Hi cũng đi theo chen lấn, giọng nói ấm áp hỏi: “Em mệt không?”

Vừa nói, hai tay anh cũng không chịu yên, xoa bóp ấn vai cho cô bằng một lực rất vừa phải.

Hiểu Hiểu đã quen với công việc trong đội đặc cảnh từ lâu, lại thêm hai ngày nay đã được ngủ đủ, không cảm thấy mệt tí nào. Ấy nhưng, nhìn bộ dạng ân cần phục vụ như cô vợ nhỏ của anh, cô không khỏi bật cười, “Được rồi, đừng bóp nữa, tôi không phải người già, không thích thế.”

Khang Hi chẳng dừng lại, động tác rất chuyên nghiệp, lực rất đều: “Để tôi giúp em thư giãn gân cốt, như thế mới tốt cho cơ thể.” Cô là sĩ quan huấn luyện võ thuật, thư giãn cơ bắp là chuyện rất quan trọng.

Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy ngứa ran khắp người, cười nói: “Biết anh vạn năng rồi, nhưng tôi thật sự không thích mà.”

Cô tập võ từ nhỏ, rất hiểu cách làm thế nào để thả lỏng cơ thể, bảo đảm cơ bắp vừa mềm mại vừa dẻo dai.

Anh ngừng tay, “Vậy em đi tắm trước đi, canh nấu xong là có thể ăn cơm ngay.” Canh này được tính toán thời gian rất kỹ, nấu từ chiều. Canh cá chép nấu với đậu trắng và vỏ quýt, tốt cho dạ dày, tì phổi, lợi nước giảm sưng.

Cô nghĩ, có người bạn thân thế này, thích thật! Nghe lời về phòng lấy quần áo mặc nhà, sau đó vào toilet tắm rửa. Vừa bỏ quần áo xuống thì nhận ra không thấy đồ dơ trong sọt đâu cả. Cô nhớ rõ ràng rằng đã ném đồ thay hôm qua vào rồi mà, mở nắp máy giặt cũng chẳng có gì bên trong.

Cô ngẩn người, trừ quần áo thì trong đó còn có đồ lót nữa….

“Á!”

Tiếng thét chói tai truyền tới khiến Khang Hi đang dùng đĩa gia vị để nêm nếm trong bếp bị giật mình, anh nghiêng người dò xét, “Hiểu Hiểu, em sao vậy?”

Cô đỏ ửng mặt, lao từ trong ra, “Anh… anh đã làm gì vậy?”

“Sao nào?”

“Quần… quần áo của tôi đâu?” Trong nhà chỉ có một mình Khang Hi thôi, lại là một tay nội trợ toàn năng, trừ anh ra thì còn ai vào đây. Chẳng lẽ Nếp và Vừng tha đi chắc?

Khang Hi cong mắt cười, thì ra là chuyện này.

“Giặt rồi!”

Cô đi làm từ hồi tám giờ sáng, bảy giờ tối mới về tới nhà, tròn mười một tiếng đồng hồ. Anh đã tìm không ít chuyện để làm, mà sao lại không làm chứ? Không chỉ giặt quần áo mà còn trả cho một sàn nhà sạch bong, còn lau cửa sổ. Nếu chẳng phải vội đi nấu cơm thì anh đã giặt cả khăn trải giường rồi.

Cũng chả phải anh là cuồng sạch sẽ gì, chỉ là rảnh rỗi đến hoảng, một giờ dài như cả năm.

Hiểu Hiểu vừa giận vừa thẹn, “Sao anh lại tùy tiện giặt đồ của tôi vậy chứ.”

Chuyện quần áo chỉ là thứ yếu, quan trọng là đồ lót kìa! Anh giặt đồ lót cho cô, mắc cỡ chết được.

Thật ra chuyện bạn bè thân thiết giặt đồ lót giúp nhau thì cũng không phải chuyện kì quái gì lắm, nhưng anh là đàn ông cơ mà!

Khang Hi tắt bếp, dùng muôi khuấy nồi, lơ đãng nói, “Em yên tâm, từ bé tôi đã sống ở ký túc của trường, giặt quần áo là kỹ năng cần thiết. Tôi chấp hành quy tắc giặt đồ lót nghiêm ngặt lắm.”

Chắc chắn Khang Hi sẽ không nói cho cô rằng lúc giặt đồ lót, anh đã nhìn no mắt rồi, cực kỳ thỏa mãn.

Hiểu Hiểu ném gối tựa trên ghế vào anh, Khang Hi bắt được, chẳng hề có tí hối lỗi, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì, “Em xấu hổ à? Vậy lần sau em giặt giúp tôi là được rồi.”

Lại một cái gối khác bay tới, Khang Hi ôm hai gối, mặt mày rạng rỡ, “Có qua có lại mà.”

“Anh còn dám nói à!” Mặt Hiểu Hiểu đỏ rực.

“Em giận gì chứ, giặt cũng đã giặt rồi!” Khang Hi đẩy cô vào phòng tắm, “Mau đi tắm đi, tắm xong rồi ăn.”

Đỉnh đầu Hiểu Hiểu sắp bốc khói tới nơi, vậy mà anh còn lải nhải bên tai: “Nhưng tôi cũng phải nói em, rõ ràng là con gái, sao lại mặc đồ lót thể thao cả ngày như vậy!”

Đây là cảm tưởng trong ngày hôm nay khi giặt đồ lót cho cô. Chả có bộ đồ lót khêu gợi nào, toàn đồ lót thể thao với một màu xanh duy nhất. Khang Hi nghĩ cần phải thảo luận lại với Hiểu Hiểu một chút, mặc đồ lót thể thao, chưa nói chi tới kiểu dáng, mặc hoài sẽ khiến ngực bị xệ đó.

“KHANG HI!” Hiểu Hiểu vừa giận vừa thẹn, quát lớn.

Thế nhưng anh vẫn một bộ chẳng biết sợ là gì, nói đi nói lại, “Thật mà, đồ lót phải gợi cảm một chút mới đẹp.”

Cả đời này anh chỉ có một người phụ nữ là cô thôi, nhìn đồ lót thể thao cả ngày thì còn gì là tình thú? Kiểu dáng, màu sắc khác nhau mỗi ngày mới phải.

“Có cần tôi chọn vài cái cho em không? Bảo đảm gợi cảm mà không kém phần thoải mái!” Anh cũng phải rèn luyện thêm khả năng trong chuyện này.

Hiểu Hiểu nổi giận, cả người run bần bật, quát: “VỪNG!”

Vừng vội vàng chạy tới, ngẩng đầu nhìn nữ chủ nhân yêu quý.

Cô hung dữ chỉ vào Khang Hi: “Cắn đi!”

Vừng: “…”

Vừng ngơ ngác nhìn hai người, kêu ư ử, ý muốn nói mệnh lệnh này hơi khó làm.

Hiểu Hiểu không có ở nhà, Khang Hi đã cho nó ăn ngon, chơi rất vui, hồi chiều còn tắm cho nó nữa, vừa chuyên nghiệp vừa thoải mái. Càng ngày, tình cảm của Vừng giành cho Khang Hi càng mãnh liệt, sao không thân cho được.

Khang Hi ra lệnh: “Ngồi xuống!”

Nó đã bị thuần hóa rồi, ngoan ngoãn ngồi chồm hổm xuống đất, phe phẩy cái cái đuôi to.

Hiểu Hiểu thấy con chó mình nuôi nay cũng đã phản bội, giận đến nghiến răng, giận dỗi đẩy một người một chó rồi đi thẳng.

Khang Hi giơ ngón cái về phía Vừng, “Good boy!”

Được khen, Vừng dụi vào chân anh làm nũng, cuối cùng thì bao đạo đức của con chó này cũng đã đi tong, một người một chó đùa giỡn, chơi bắt tay nhau trong phòng khách.

Hiểu Hiểu giận dỗi tắm rửa xong, vội vàng giặt sạch hết mớ đồ của mình, mấy chuyện xấu hổ như vậy xảy ra một lần là quá đủ, nếu còn có lần nữa thì cô không còn mặt mũi đâu mà nhìn người ta đâu. Đang giặt được một nửa, bỗng sực nhớ tới lời Khang Hi nói, cô nhìn cái áo lót trong tay.

Vì liên quan đến công việc nên cô luôn chọn đồ lót thể thao loại 100% cotton, co dãn tốt, hoạt động thoải mái, chưa từng nghĩ có gì không ổn, không kiềm được mà buột miệng cằn nhằn: “Đồ lót thể thao thì có gì không tốt, thấm mồ hôi, thoáng khí, không ứ nước, gợi với chả cảm gì? Cũng có phải mặc cho anh xem đâu, toàn xen vào việc của người khác.”

Giặt đồ xong, Hiểu Hiểu cau có bước ra, treo quần áo ở ngoài ban công xong, khi ăn cơm cũng chẳng ngó ngàng tới Khang Hi một lần. Suốt bữa cơm không nói tiếng nào, ăn xong thì trốn vào thư phòng.

Khang Hi thấy Hiểu Hiểu vẫn còn giận, không chọc cô nữa, rửa bát xong thì ngồi salon xem tivi, chờ khi nào cô muốn
ngủ thì thể nào cũng đi tìm anh thôi. Thế nhưng chờ hoài chờ mãi, không thấy Hiểu Hiểu đi ra, cuối cùng anh không chịu nổi, thong thả tới trước cửa thư phòng. Thử gõ cửa một cái, cô vẫn không có phản ứng gì như trước.

Khang Hi xoay người, lôi một hộp chocolate ra. Hồi chiều anh có bảo Vệ Bảo mang vài thứ tới, trong đó có hộp chocolate này.

Hiểu Hiểu đang bận làm PowerPoint về thuật phòng thân cho nữ giới, chả hơi đâu mà để ý tới anh. Một lát sau, cửa mở ra, không thấy người, chỉ thấy một cánh tay duỗi vào qua khe cửa, trong tay có một hộp chocolate.

“Hiểu Hiểu, tôi sai rồi mà!”

Hai quy tắc cơ bản nhất của đàn ông: Một, vợ luôn đúng. Hai, nếu vợ sai, hãy coi lại điều một.

Chiếc hộp với hai màu vàng đỏ kết hợp nhau rất chói mắt, bên trên là dòng chữ Godiva hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của Hiểu Hiểu. Cô chạy tới cửa nhìn chiếc hộp thật kỹ.

Là Godiva thật đấy!

Cô mở rộng cửa, nghi ngờ nhìn Khang Hi, “Sao anh biết tôi thích ăn chocolate hiệu này?”

Cô không thích ăn đồ ngọt, thế nhưng lại đặc biệt thích chocolate của Bỉ, mà trong số những nhãn hiệu chocolate Bỉ thì chocolate Godiva là hiệu mà Hiểu Hiểu thích nhất.

Nội tâm Khang Hi lập tức trở nên thiên biến vạn chuyển, nhất thời có hơi kích động.

Godiva là loại chocolate mà chị anh thích nhất. Lúc nhỏ, mỗi lần ba bay từ Châu Âu về, đều mua vài hộp. Khang Hi đã thuận tay bóc trộm mấy viên, giờ ngủ trưa ở nhà trẻ, đặt cạnh bên gối của Hiểu Hiểu. Vốn muốn mượn cơ hội này để đánh thức ký ức thời thơ ấu của cô, không ngờ đây lại là món mà Hiểu Hiểu thích nhất.

Trong lòng mừng thầm mãi thôi, thế nhưng mặt lại tỏ ra rất bình thản, bản lĩnh tròn mắt nói xạo đã đạt tới đỉnh cao.

“Đúng là trùng hợp, đây là chocolate mà chị tôi thích nhất. Gần đây chị ấy muốn giảm cân, không dám nhìn nó nên cho tôi hết.”

“Chị anh à?” Cô không tin lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

“Đúng vậy, từ nhỏ đã thích rồi!” Anh tỏ ra bình tĩnh, nói: “Em không thích à, vậy thì để tôi mang đi!” Làm bộ muốn lấy về.

Hiểu Hiểu lập tức nhảy dựng lên giằng lại, “Không được! Trong nước khó mua chocolate hiệu này lắm.”

Khang Hi cười bảo: “Vậy em không giận nữa chứ?”

Hiểu Hiểu cười tủm tỉm ôm hộp chocolate vào người, nói: “Nể mặt hộp chocolate, tha cho anh.”

Thật ra cô cũng không giận anh gì cả, chẳng qua da mặt mỏng, cứ cảm thấy khó xử, buồn bực vậy thôi.

Hiểu Hiểu nhẹ nhàng mở giấy bọc hoa mỹ, không nhịn được mà bốc một viên chocolate hình vỏ sò, khẽ cắn một cái, là vị raspberry truffles, xen kẽ vị ngọt là cảm giác đăng đắng, sau khi cắn vỡ, vị chua chua ngọt ngọt của việt quất cứ quanh quẩn ở đầu lưỡi, rồi lại tan đi rất nhanh, mang tới một cảm giác thật thỏa mãn.

Nhiều người thích ăn chocolate, ấy vì thích vị đăng đắng ban đầu, sau đó vị ngọt bắt đầu xuất hiện trên đầu lưỡi. Cái vị ngọt ngào ấy cứ từ từ, từ từ lan dần, thấm sâu đến tận đáy lòng.

Thấy cô ăn thích thú như vậy, anh cũng thử xem, vừa duỗi tay tới thì đã bị cô ngăn lại.

“Viên này là vị cherry liqueur, không cho lấy.”

“Vậy tôi lấy viên này.” Anh dời tay đến một viên khác.

Cuối cùng, cô ôm cả hộp vào lòng, trốn sang một bên, “Honey almond, nhân caramel, mousse bơ sữa, champagne truffles, đều là những vị tôi thích cả.”

Đúng là cô thật sự rất thích, tên vị thế nào cũng nhớ kĩ đến vậy.

Hiểu Hiểu chọn lấy hai viên, sau đó đậy nắp, cứ như sợ anh lấy mất, còn cho vào ngăn tủ khóa lại

Anh chỉ nghĩ, thế là có thêm một món bùa phép để dỗ dành cô rồi, vui còn không hết, sao lại tranh với cô làm gì.

Khang Hi hỏi bóng gió: “Sao em lại thích chocolate của nhãn hiệu này?”

Hiểu Hiểu liếm ngón tay có dính chocolate, đáp: “Lúc bốn tuổi, lúc ngủ trưa ở nhà trẻ, tỉnh dậy thì thấy bên gối tôi hay có mấy viên chocolate, rất ngon. Khi đó tôi không biết là Godiva, đến Mỹ với cha mẹ rồi mới biết.”

Dù Godiva là chocolate Bỉ nhưng lại sản xuất ở Mỹ, có cửa hàng phân phối ở Mỹ, Bỉ, Pháp và một số thành phố ở Châu Âu.

Đúng là lúc đó thật rồi.

Anh tỏ ra rất vui, hỏi tiếp: “Ai cho em à?” Anh muốn biết cô còn nhớ mình hay không.

Hiểu Hiểu chớp chớp mắt, không nghĩ ngợi gì mà đáp ngay: “Bảo mẫu nhà trẻ, nhất định vì thấy tôi ngủ rất ngoan nên thưởng cho.”

Vì thế, cô lấy Godiva làm phần thưởng trong cuộc sống, kiểm tra được A+, lúc nhận học bổng, khi tốt nghiệp, lần đầu tiên nhậm chức ở FBI, lần đầu phá án thành công, khi đảm nhiệm chức tổ trưởng tổ phân tích tội phạm của FBI, cô đều mua về để tự thưởng cho mình.

Bảo mẫu nhà trẻ… Khang Hi đau khổ nghiêng đầu qua chỗ khác. Một hộp chocolate hết 120$, thế mà cô lại cho rằng được bảo mẫu nhà trẻ thưởng cho, có bảo mẫu nào lại vung tiền kiểu đó?

“Ngoài bảo mẫu ra, em còn nhớ ai không?”

Cô suy nghĩ một chút, đột nhiên trong đầu xuất hiện hình ảnh của một bé trai nọ, nhưng lại mơ hồ, không tài nào nhớ nổi.

“Không nhớ!” Lúc đó cô chỉ mới bốn tuổi, lại còn đã trôi qua rất lâu rồi, không nhớ rõ cũng bình thường thôi.

Khang Hi cảm thấy lồng ngực khó chịu, bị kích động đến mức chỉ muốn thổ huyết.

Nhanh chóng ăn xong hai viên chocolate, cô liếm khóe môi, ghé người tới gần Khang Hi, “Anh còn nữa không?”

Gần đây cô không thích không muốn cái gì, hiếm khi thấy dày dạn như vậy.

Đương nhiên sẽ có chocolate thôi, muốn cả đời cũng không thiếu, ngày mai phải dặn Vệ Bảo mua một rương lớn tới đây mới được.

Nhưng mà, bây giờ… anh cảm thấy rất khó chịu.

“Không có!”

Hiểu Hiểu không hề nhận ra sự buồn bực trong lòng anh chút nào, đầu chỉ toàn nghĩ tới chocolate, quyết định phải ăn tiết kiệm một chút, mỗi ngày chỉ ăn một viên, chỉ một mà thôi.

***

Về chuyện đến đại học Khôn Hoa, Hiểu Hiểu không nói cho Khang Hi, sợ anh lại đi cùng. Trường đại học không như hiện trường vụ án, là chốn tụ tập của fan nữ, cô không muốn sân trường náo loạn tí nào đâu.

Đại học Khôn Hoa là một trường nổi tiếng, nằm ở phía bắc thành phố Thượng Hải, là căn cứ địa quan trọng trong việc bồi dưỡng nhân tài cao cấp và nghiên cứu khoa học kỹ thuật cho cả nước. Tính đến nay thì vừa tròn 100 năm lịch sử, chia thành hai khu bắc nam, ở giữa là đường quốc lộ, thiết bị giáo dục rất đầy đủ, điều kiện sinh hoạt thuận lợi. Nghe đâu hai năm trước vừa xây một khu ký túc xá cho sinh viên với diện tích 30 ha, như thế cũng hiểu khu dạy học này rộng biết bao.

Đi thẳng vào trong, sân trường rợp bóng cây xanh, những tòa nhà được xây trong những giai đoạn khác nhau dẫn tới tạo thành một quần thể kiến trúc đủ phong cách, cũng có rất nhiều tòa nhà lớn hiện đại. Ở đây trồng nhiều cây quế nhất, mỗi khi đến tháng tám thì trở thành thánh địa ngắm hoa, có thể thấy sân trường đã được thiết kế với ý tưởng khá thú vị.

Hiểu Hiểu nhìn lướt qua bản đồ, giảng đường nằm ở lầu Thánh Quang, còn cách xa lắm. May là cô đã đi sớm hơn một tiếng, dư dả thời gian. Có điều vì vẻ ngoài loli của mình mà trên đường hay có mấy cậu nam sinh đại học cứ tới bắt chuyện, thế nên Hiểu Hiểu quyết định tìm đường nhỏ mà đi, né những cậu nhóc đang thời kì thèm khát yêu đương.

Cô đi trên con đường rải đá về phía đông, tới một khu vườn nhỏ rất yên tĩnh, hoa cỏ tán cây đong đưa theo gió, gửi hương đến đây. Hiểu Hiểu nhắm mắt, hít thật sâu mùi cỏ mới, lắng nghe tiếng đọc sách vang vang thi thoảng truyền tới. Đến một trường đại học thế này, ít nhiều cũng nhớ lại vài kỉ niệm thời học trò, cảm giác thật khó tả.

Đột nhiên, bỗng có một tiếng thét chói tai vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh trong tâm hồn Hiểu Hiểu.

“Buông Tiểu Mẫn ra, có nghe không hả?”

“Giả vờ trong sạch gì, ai mà không biết nó được bao nuôi bên ngoài chứ.”

“Cút đi, mù mắt chó à, bàn thân bỉ ổi dơ bẩn mà còn vu cáo người khác.”

“Được anh đây vừa mắt là may mắn của nó, làm cao cái gì, bao nhiêu tiền, ra giá đi.”

“Anh Thụ, hai con bé này đều ngon mắt hết, chi bằng đưa hết cả hai tụi nó đi luôn nhé.”

Hiểu Hiểu bước nhanh tới, có bốn nam hai nữ đang giằng co trong góc vườn, cuộc đối thoại nghe hơi máu chó, thế nhưng hiện thực thì y như vậy.

Tề Cách Cách liều mạng che chở cho bạn thân, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn tỏ ra cực kì giận dữ.

Cô gái ở sau cũng tầm tuổi cô bé, khoảng chừng mười tám, mười chín tuổi, mặt trái xoan, nước da trắng nõn, cùng với mái tóc xoăn nhẹ là khuôn mặt đầy vẻ quyến rũ, xinh đẹp khó tả, trông như nụ hoa mẫu đơn e ấp, rất cuốn hút, nhưng đôi mắt lại rất trong sáng.

Những cô gái xinh đẹp thường được nhiều người thích, nhưng có yêu thích thì cũng có tràn đầy ác ý.

“Tề Cách Cách, mày là cái thá gì? Không ai khiến mày lo chuyện bao đồng, anh đây thấy mày cũng chả phải thứ gì tốt đẹp.” Tên cầm đầu trẻ măng, người toàn hàng hiệu, tướng mạo cũng đoan chính nhưng tác phong bộ dáng lại như phường ăn chơi trác táng.

Ba gã trai đằng sau ăn mặc bình thường, cử chỉ lỗ mãng, như côn đồ lưu manh.

Tề Cách Cách giơ chân đá, “Đừng tưởng với mấy đồng bẩn thỉu của các người là có thể làm tàng.”

“Con nhóc thối, không cho biết tay thì chẳng biết điều.” Hắn ta vung tay, kéo tóc cô bé.

“Thả Cách Cách ra! Á!” Cô gái được che chở liền xông ra, muốn giằng tay hắn ta nhưng lại bị chụp lại.

“Thứ lả lơi, cái bộ này mà không phải để người ta chơi cho sướng sao? Anh đây không tin không ngủ với mày được!” Hắn vung tay muốn tát cô bé.

Mẫn Lệ Ảnh hoảng sợ nhắm chặt mắt, hứng chịu sự nhục nhã, cơ thể run rẩy như hoa trong gió.

“Oái!” Tiếng kêu thảm thiết đến chói tai như heo bị cắt tiết vang lên.

Lúc cô bé mở mắt ra thì bốn gã trai đã nằm rạp trên cỏ, chồng người lên nhau, kêu cha gọi mẹ.

Đôi mắt Hiểu Hiểu lạnh lẽo liếc đám bại hoại kia, “Phụ nữ có thể lả lơi nhưng đàn ông không được quấy nhiễu, tụi mày nhớ kỹ đấy.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện