Thông gia chuẩn bị gặp mặt
Chuyển ngữ: Mèo Ú
Chỉnh sửa: Diên
Vừa buông di động đã nghe thấy tiếng mở khóa vân tay ở cửa, La Chú bất giác ngồi thẳng lưng.
Cửa mở, một người phụ nữ tóc ngắn đã có tuổi bước vào, khuôn mặt lúc nào cũng tỏ ra vô cảm chỉ có vài nếp nhăn, thoạt nhìn trẻ hơn bạn bè cùng trang lứa.
“Mẹ.” La Chú thoáng thả lỏng cơ thể một chút.
Mẹ La xách túi đồ ăn vừa mua về trong tay, trông thấy con trai thì lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi, bàn tay xách túi nắm thật chặt.
Bà thay dép lê, đi vào trong phòng: “Dì giúp việc hôm nay không được khỏe nên không đến được, mẹ tùy tiện mua vài thứ về nấu, chịu khó ăn tạm vậy.”
Thật lòng mà nói, bà không thạo việc bếp núc lắm.
Bà có thể thuộc lòng các loại đồ dùng trong phòng thí nghiệm nhưng chưa chắc đã biết hết đồ đạc trong bếp.
Dù là trước hay sau khi kết hôn, mẹ La chẳng mấy khi vào bếp, không phải dùng cơm trong nhà ăn ở viện nghiên cứu thì cũng ăn đồ ăn do dì giúp việc nấu.
Lúc mua đồ ăn trên đường về nhà, bà còn phải hỏi người bán cách xử lý nguyên liệu nấu ăn.
Đã rất lâu rồi La Chú không ăn cơm ở nhà.
Nếu món mình nấu ra không thể ăn nổi thì biết làm sao? Hay là đi ra ngoài ăn, hoặc là gọi cơm hộp về? Nhưng chẳng mấy khi con trai về nhà, dù thế nào cũng không thể để nó ngay cả cơm nhà cũng không được ăn.
Mẹ La cảm thấy vô cùng bối rối, việc này còn khó hơn cả nghiên cứu tạo ra loại thuốc mới.
“Để con giúp mẹ.” La Chú đứng lên.
Mẹ La theo phản xạ nói không cần, sau đó buồn bực gật đầu.
La Chú biết nấu cơm nhưng thường ngày không hay làm, bởi suy cho cùng thì hắn cũng một thân một mình, tùy tiện ăn gì đó là xong bữa.
Nấu cơm mất nửa tiếng, ăn trong mười phút, so với việc tốn thời gian cho việc nấu cơm rửa bát, hắn tình nguyện dùng thời gian này để xem tài liệu nghiên cứu.
Sau khi vào trong bếp lại trở thành La Chú rửa rau thái thịt, chuẩn bị mọi thứ, mẹ La đứng bên cạnh không có cơ hội nhúng tay.
Cuối cùng bà ra khỏi bếp, ngồi trên ghế xa xa nhìn La Chú làm việc đâu vào đấy.
Bên ngoài lại lần nữa truyền tới tiếng mở cửa, La Chú nghe thấy âm thanh này, động tác trên tay thoáng chần chừ, rau xanh trong nồi lập tức biến sắc.
Hắn vội vàng tắt bếp, gắp đồ ăn ra đ ĩa.
Mẹ La giúp bưng đồ ăn đặt lên bàn, một nhà ba người, ba món một canh, vậy là đủ.
La Chú nhìn người đang đứng trước bồn rửa tay, khuôn mặt viện trưởng La hiện ra trong gương, ánh mắt hai người va chạm trong giây lát rồi lập tức rời đi.
Trong bữa cơm không ai nói chuyện, tốc độ ăn của La Chú chậm hơn rất nhiều so với lúc thường.
Hắn thấy đồ ăn mình làm ra hương vị lúc nào cũng vậy, nhưng mẹ La lại vui mừng vì được ăn đồ ăn do chính tay con trai mình nấu.
“Hương vị rất được, đúng không?” Mẹ La nhìn viện trưởng La, ông ngước mắt lên nhìn bà, gật đầu cho có lệ, động tác nhỏ tới mức chẳng rõ ràng bằng một cái hắt hơi.
Trong những lúc như thế này, sự đối lập càng trở nên rõ ràng.
Không chỉ có mối quan hệ giữa La Chú và ba mẹ hắn không mấy hòa hợp, mà trong mắt hắn, dùng từ “tôn trọng nhau như khách” để hình dung mối quan hệ giữa ba và mẹ còn uyển chuyển lắm.
Đã từ lâu ba người họ sống ở ba thế giới độc lập, không ai chịu phá vỡ sự ngăn cách này.
Nhưng vì Đường Ngật, La Chú không có lựa chọn nào khác ngoài việc bước lên một bước.
La Chú mở miệng nói: “Chuyện con nói với ba mẹ lúc trước…”
“Tôi không quản nổi anh, tùy anh thôi.” Viện trưởng La chỉ nhìn chằm chằm bát cơm trước mặt.
Cả một thời gian dài không về nhà, vừa về đã bảo tìm được người cùng nó trải qua cả đời, quen biết được bao lâu mà dám nói như thế? Viện trưởng La không hề xem trọng những lời này.
Nhớ đến đứa nhỏ tên gọi Đường Ngật mình gặp lúc ban ngày, động tác nhai nuốt của Viện trưởng La chậm lại.
Lúc trông thấy La Chú ở khu nội trú, ông đã mơ hồ nhận ra có chỗ không đúng.
La Chú chưa bao giờ đến bệnh viên nơi ông làm việc, huống chi là khu nội trú.
Hỏi y tá mới biết La Chú đến thăm một đứa nhỏ tên là Đường Ngật, viện trưởng La bèn âm thầm để ý tới đứa nhỏ kia, biết hôm nay cậu sẽ đến tái khám liền bớt thời gian đến khoa chỉnh hình nhìn thử.
Đứa nhỏ kia thật khó làm người ta chán ghét, đối nhân xử thế cũng lễ phép, xét về góc độ cá nhân mà nói, viện trưởng La có hảo cảm với Đường Ngật, nhưng như thế không có nghĩa là ông có thể chấp nhận việc La Chú và Đường Ngật ở bên nhau.
Có điều, việc ông có thể chấp nhận hay không liệu có phải là việc quan trọng nhất không? Nội tâm Viện trưởng La thật mâu thuẫn, nhưng cuối cùng vẫn phải nhượng bộ.
Mẹ La hơi nhíu mày: “Đừng có nói chuyện với con như vậy.”
“Nó đâu còn nhỏ nữa.
Nó muốn tự quyết định thì phải chứng minh cho chúng ta thấy nó không còn là trẻ con.” Ăn hết cơm trong bát, viện trưởng La buông đũa, đứng dậy chuẩn bị về phòng làm việc.
“Những chuyện khác, anh cứ ở bên người ta được năm năm đã rồi tính.”
La Chú chăm chú nhìn xuống mặt bàn, hắn không hy vọng xa vời là họ có thể vui vẻ tiếp thu, trở về chỉ để thông báo một tiếng, xác định họ không phản đối kịch liệt là đủ.
Hắn không ngờ ba mình nhanh như vậy đã buông tha, nhưng việc này cũng không phải là ngoài ý muốn.
Viện trưởng La trăm công nghìn việc, e là không rảnh để bận tâm tới những việc nhỏ nhặt của hắn.
Bàn ăn lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng bát đũa chạm nhau.
“Mẹ có thể gặp cậu ấy chứ?” Mẹ La hỏi.
La Chú sửng sốt hai giây mới phản ứng lại, vội vàng đáp: “Đương nhiên là được.
Có điều, con phải hỏi ý kiến em ấy trước.”
Mẹ La cười cười: “Đó là điều dĩ nhiên.”
“Bao giờ mẹ rảnh?” La Chú hỏi.
“Cuối tuần đi.” Mẹ La nói.
Ăn cơm xong, mẹ La kiên trì đòi rửa bát, bà không nấu cơm thì cũng nên làm gì đó mới được.
La Chú quay về phòng mình, gọi điện thoại cho Đường Ngật.
“Alo, Tiểu Đường à.”
“Bác sĩ La, tan làm rồi sao?” Giọng Đường Ngật có chút hớn hở, rõ ràng cậu thấy vui khi nhận được điện thoại của anh.
“Giờ anh đang ở nhà.” La Chú nói.
“Tháo thạch cao xong cảm thấy thế nào?”
Giọng nói của Đường Ngật liên tục thay đổi theo cảm xúc của cậu: “Nơi bị bó thạch cao thật bẩn! Em dùng khăn bông lau ba lần mới sạch.
Nhưng tháo xong nhẹ nhàng hơn rất nhiều, em có thể quay lại làm việc rồi.”
La Chú nói: “Việc đi làm không cần vội, chân còn phải nghỉ ngơi nhiều.
Em phải đi lại thường xuyên trong thư viện, còn phải thu dọn sách, sẽ ảnh thưởng tới quá trình khôi phục.”
Đường Ngật ngả đầu xuống gối, giọng nói đượm vẻ lười biếng: “A, là vậy à… Em đây vẫn nên ngoan ngoãn ở trong nhà thôi.”
“Ừ.” La Chú yên lặng một lát, nói: “Tiểu Đường, em có muốn gặp mẹ anh không?”
Đường Ngật đột nhiên ngẩng đầu, cùng Đường Phú Quý vừa bị cậu làm giật mình mắt to trừng mắt nhỏ: “Hả?”
La Chú thật sự dẫn Đường Ngật tới gặp mẹ hắn, hiển nhiên mẹ của Đường Ngật cũng theo đến như trong dự kiến.
Vì thế, mẹ La vốn định cùng người La Chú thích tổ chức buổi gặp mặt ba người nay lại thành buổi tụ hội bốn người, vừa hay đủ một bàn mạt chược.
Theo một góc nào đó thì có thể xem như cuộc gặp gỡ của thông gia hai nhà.
Mẹ La hàng năm ngâm mình trong viện nghiên cứu, chỉ có thể cùng Đường Ngật nói hai ba câu mở đầu, sau đó cuộc trò chuyện đều do mẹ Đường dẫn dắt.
Mẹ Đường nói chuyện biết tiến biết lui, ôn hòa mà không kém phần cứng cỏi, hiểu biết rộng rãi, dần dần khơi dậy hứng thú của mẹ La.
Hai người phụ nữ trò chuyện rôm rả, bầu không khí trong phòng thoáng chốc trở nên hết sức hài hòa.
Đường Ngật chia sẻ với La Chú ảnh chụp và video quay Đường Phú Quý trong mấy ngày nay, La Chú cho Đường Ngật xem những động vật nhỏ mới tới bệnh viện