Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị

Chương 367: Liễu Vân Mạn thực hiện lời hứa


trước sau


Khi thấy Hạ Thiên có vẻ rất khó hiểu, Liễu Vân Mạn không nhịn được phải hỏi:

- Sao vậy, ai điện thoại đến?

- Là chị Isabella!

Hạ Thiên cũng không giấu Liễu Vân Mạn:

- Người vừa giả mạo chị để gạt tôi chính là chị ấy.

- Isabella sao?

Liễu Vân Mạn có chút buồn bực:

- Cô ấy giả mạo tôi lừa cậu làm gì?

- Chị ấy gạt tôi, sau đó cướp vợ của tôi đi.

Hạ Thiên rất bất mãn:

- Sau này nếu gặp lại, tôi nhất định sẽ dạy bảo cho tốt.

Liễu Vân Mạn nghe dược điều này mà cảm thấy chóng mặt, Isabella cướp vợ của Hạ Thiên sao? Isabella cũng là phụ nữ, sao lại cướp vợ của hắn? Liễu Vân Mạn vốn định hỏi xem bà vợ nào của Hạ Thiên bị cướp, nhưng nàng suy nghĩ một lúc rồi thôi.

Còn vấn đề Hạ Thiên muốn dạy bảo Isabella, Liễu Vân Mạn cũng không cho là đúng, hắn phải làm sao để dạy bảo Isabella? Tám phần là lại kéo Isabella lên giường, để Isabella phải rên rỉ kinh thiên động địa, sau đó hắn sẽ hết giận ngay.

Liễu Vân Mạn không tự chủ được phải nhớ đến buổi tối hôm đó, Isabella nằm trên giường của nàng rên rỉ cực kỳ lớn, điều này làm nàng cả đêm không ngủ, mãi đến bây giờ ký ức đó vẫn còn mới mẻ với nàng. Vô tình thân thể của nàng lại trở nên khô nóng.

- Chị Vân Mạn, tôi về trước.

Tâm tình Hạ Thiên không tốt lắm, hắn đã cởi sạch quần áo của vợ nhưng lại bị cướp mất, tâm tình tốt được sao?

Hạ Thiên chậm rãi đi về phía cửa phòng, Ngải Vi Nhi đã bị Isabella đưa đi, bây giờ quay về cũng vô dụng, vì vậy hắn cũng lười chạy.

Liễu Vân Mạn nhìn bóng lưng của Hạ Thiên, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại kêu lên:

- Hạ Thiên.

Hạ Thiên quay đầu nhìn Liễu Vân Mạn:

- Chị Vân Mạn, có chuyện gì sao?

- Trễ thế này cậu còn về Kiều gia làm gì, ở lại cũng được.

Liễu Vân Mạn có chút do dự, cuối cùng nàng cũng nói ra, nhưng khi nói xong thì cũng cảm thấy hai gò má nóng đến mức phát sốt, toàn thân khô nóng, đồng thời trong lòng cũng khó nhịn được phải thầm nghĩ:

"Liễu Vân Mạn ơi là Liễu Vân Mạn, rõ ràng là chủ động giữ đàn ông ở lại, chẳng lẽ không biết ý vị là gì sao?"

Liễu Vân Mạn tất nhiên biết rõ ý nghĩ sự việc là thế nào, nhưng đến lúc này thì nàng đã chuẩn bị rất kỹ, nàng chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp mà thôi. Hôm nay đã khá khuya, thời cơ tuy tới đột nhiên nhưng đây cũng cực kỳ phù hợp.

Hạ Thiên nghe nói như vậy thì tâm tình lập tức tốt đẹp hẳn lên, hắn dùng ánh mắt sáng quắc nhìn gương mặt xinh đẹp của Liễu Vân Mạn, sau đó ánh mắt đi xuống nhìn tư thái của nàng. Lúc này bộ đồ ngủ mỏng không thể che giấu dáng người tuyệt vời của nàng, ánh mắt Hạ Thiên cũng dần trở nên nóng bỏng.

- Đúng vậy, sao tôi phải về, đây không phải là nhà vợ tôi sao?

Hạ Thiên lầm bầm nói một câu, sau đó hắn nhảy lên giường rồi thuận thế ôm Liễu Vân Mạn vào lòng.

- Tắt đèn... .... Bạn đang đọc truyện tại Truyện 5zz - https://truyen5zz.com

Liễu Vân Mạn nói nhỏ, trong giọng nói tràn đầy vẻ ngượng ngùng, nàng biết rõ thời điểm quan trọng sắp đến.

... ....

Liễu Vân Mạn nằm trên giường mà toàn thân không còn chút sức lực, ánh đèn phòng ngủ chiếu sáng đa thịt đỏ hồng của nàng, lúc này làn da càng thêm bóng mịn. Tuy trước đó nàng đã yêu cầu Hạ Thiên tắt đèn, nhưng vì hắn đang bận rộn, đang bận cởi quần áo của nàng.

Liễu Vân Mạn khẽ thở gấp, nàng nhắm mắt lại, không dám mở ra, hai gò má nóng bỏng, nàng biết bây giờ mặt mình rất đỏ, rất dọa người, trước nay nàng chưa từng nghĩ đến tình cảnh như lúc này.

Trước đó nàng nghe những âm thanh điên cuồng của Isabella mà trong lòng thầm mắng đối phương quá điên, đúng là một dâm phụ, nếu không sao lớn tiếng như vậy?

Nhưng Liễu Vân Mạn cũng không ngờ tiếng rên rỉ của mình lại lớn như vậy, nàng thậm chí còn khẳng định tiếng rên của mình còn lớn hơn cả Isabella. Nàng rất muốn khắc chế chính mình nhưng thân thể có lực của Hạ Thiên liên tục va đập lên người, những cảm giác khoái cảm như thủy triều ập đến làm nàng hoàn toàn mất đi khả năng khống chế, đã hoàn toàn điên cuồng. Cuối cùng nàng rên rỉ đến mức âm thanh trở nên khàn khàn, bây giờ nàng mới cảm thấy cuống họng của mình đã khô khốc.

"Đúng là mắc cở chết được, may mà Isabella không có ở đây, nếu không cô ấy nhất định sẽ cười mình!"

Liễu Vân Mạn thầm nghĩ, nàng trước nay luôn được xem là mẫu phụ nữ rụt rè, nhưng nàng không ngờ, đến khi chính thức lên giường với đàn ông thì còn điên cuồng hơn bất kỳ ai khác. Điều này làm nàng xấu hổ, thậm chí có chút lo lắng, điều này có làm Hạ Thiên hiểu lầm mình là loại phụ nữ lăng loàn hay không?

Liễu Vân Mạn nghĩ vậy mà không khỏi khẽ mở mắt, sau đó thấy Hạ Thiên đang nằm ở bên cạnh dùng ánh mắt hứng thú nhìn mình.

- Chị Vân Mạn, một lần nữa nhé?

Hạ Thiên mở lớn mắt nói.

- Sao?

Liễu Vân Mạn kêu lên một tiếng duyên dáng, người này còn muốn nữa sao?

Liễu Vân Mạn vốn không muốn tiếp tục, nhưng bây giờ nàng phát hiện sâu trong lòng mìn có khát vọng, lúc này lời nói lên đến miệng nhưng chỉ phát ra được một câu:

- Hạ Thiên, chị khát nước, chị muốn uống nước.

- Được, tôi đi lấy nước cho chị.

Hạ Thiên nhanh chóng xuống giường đi ra phòng khách rót nước.

Khi thấy Hạ Thiên để trần truồng chạy ra thì gò má Liễu Vân Mạn lại nóng bỏng, tất nhiên nàng rất khát, cuống họng đã khô. Sau đó nàng cầm lấy ly nước uống một hơi hết sạch.

Một giây sau hai bàn tay nóng bỏng của Hạ Thiên đã kích thích cả bên trên lẫn bên dưới, thân thể Liễu Vân Mạn trở nên khô nóng, một lúc sau cảm giác ăn mòn xương cốt lại xuất hiện rồi nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân. Liễu Vân Mạn cũng không thể nào ức chế được tiếng rên rỉ điên cuồng.

Rất lâu sau.

Liễu Vân Mạn từ cao trào trở lại bình thường, nàng không còn chút sức lực nào, chỉ có thể nằm trong lòng Hạ Thiên mà thở hổn hển. Khoảnh khắc này nàng đã
thích ứng hơn, đã không còn cảm giác xấu hổ, gò má cũng không còn nóng bỏng.

- Hạ Thiên, chị...Chị lên giường có phải rất phóng đãng không?

Một lát sau Liễu Vân Mạn không nhịn được phải hỏi.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Chị Vân Mạn, tôi rất thích những người như vậy.

Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng thở ra, lúc này nàng đột nhiên nhớ đến một câu, đàn ông đều thích người phụ nữ của mình là dâm phụ trên giường, khi ở bên ngoài phải là phu nhân.

- Cậu thích là tốt.

Liễu Vân Mạn lẩm bẩm:

- Chị mệt quá, chị ngủ trước.

Liễu Vân Mạn quả thật rất mệt mỏi, nàng nói xong thì một phút sau đã ngủ thật say trong lòng Hạ Thiên. Người đẹp bác sĩ nổi tiếng bệnh viện Phụ Nhất cuối cùng cũng lột xác trong đêm nay, nàng cũng đã thực hiện lời hứa với Hạ Thiên, đưa thân thể mình giao cho hắn. Nhưng hai tháng trước nàng cho rằng mình vì người nhà mà hy sinh, nhưng bây giờ nàng biết mình cam tâm tình nguyện, nếu không tối nay nàng cũng không chủ động mời chào Hạ Thiên.

... ....

Tối hôm nay tất nhiên Hạ Thiên ngủ rất muộn nhưng lại thức dậy rất sớm, hơn nữa lại bị điện thoại đánh thức, người gọi đến là Kiều Tiểu Kiều.

- Chồng, anh đang ở đâu?

Kiều Tiểu Kiều mở miệng hỏi.

- Anh đang ở chỗ chị Vân Mạn.

Hạ Thiên thuận miệng trả lời, hắn chưa từng giấu Kiều Tiểu Kiều những vấn đề này.

Liễu Vân Mạn đã tỉnh lại cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ, người này không thể nói dối một lần sao? Vì sao phải thành thật như vậy? Như vậy thì tốt rồi, không bao lâu nữa ai cũng biết nàng đã lên giường với hắn.

- Chồng, đại ca nói tối qua có kẻ không tra được thân phận tiến vào biệt thự của em, anh ấy lo lắng cho sự an toàn của em, vì vậy nói em điện thoại cho anh về chuyện này.

Kiều Tiểu Kiều nói.

- Anh biết rồi, đó là vợ sư tỷ xinh đẹp của anh và chi Isabella, em không cần lo lắng. Nhưng em cũng nên nói cho đại ca biết, biện pháp bảo vệ an toàn ở Kiều gia vẫn còn quá kém.

Hạ Thiên nhanh chóng nói.

- À, em sẽ chuyển lời cho đại ca.

Kiều Tiểu Kiều khẽ đồng ý:

- Đúng rồi, hôm nay cuối tuần, em muốn đến trường, anh có đi cùng không?

- Được rồi, chờ anh đi với.

Hạ Thiên cũng đồng ý, dù sao hôm nay cũng không có việc gì làm, cùng Kiều Tiểu Kiều đến trường cũng được.

- À, vậy em sẽ chờ anh ở trước cổng.

Kiều Tiểu Kiều nói, thật ra nàng cũng rất hy vọng Hạ Thiên đến trường, cũng không phải nàng muốn hắn đi cùng, chẳng qua chỉ hy vọng Hạ Thiên có thể học được chút gì đó. Dù sao Hạ Thiên cũng là người tách rời khỏi xã hội, tuy hắn đã xuống thành phố được hai tháng nhưng vẫn còn chưa hiểu đủ.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Kiều Tiểu Kiều thì Hạ Thiên xuống giường. Đáng lý hắn cũng chưa muốn dậy nhưng lại nhận được điện thoại của Kiều Tiểu Kiều, mà Liễu Vân Mạn cũng bị đánh thức lây, bây giờ Hạ Thiên đã bước xuống, nàng nằm lại cũng không còn ý nghĩa, vì vậy cũng đành phải rời khỏi giường.

Khi Hai người bước ra cửa thì Liễu Vân Mạn mới phát hiện cửa chống trộm nhà mình đã bị hỏng, sau khi biết Hạ Thiên ra tay thì nàng cũng không biết nói gì hơn, đây rốt cuộc là Hạ Thiên phá hoại quá mạnh hay cửa chống trộm có chất lượng quá kém? Dù là thế nào thì nàng cũng phải điện thoại cho người ta đến sửa chữa.

Hạ Thiên cùng Liễu Vân Mạn ăn sáng, sau đó hắn đưa nàng đến bệnh viện, cuối cùng mới đi đến cổng trường đại học Giang Hải. Lúc này Kiều Tiểu Kiều và Kiều Phượng Nhi, Kiều Hoàng Nhi đang chờ sẵn, khi thấy Hạ Thiên thì Kiều Phượng Nhi không khỏi trừng mắt, lưu manh chết tiệt này tối qua lại ra ngoài chơi bời.

- Chồng, đi thôi, chúng ta đi học.

Kiều Tiểu Kiều vẫn rất bình thường, nàng kéo tay Hạ Thiên đi về phía trường.

Khi Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều đi đến dưới lầu thì phát hiện nơi đây tập trung không ít người, càng quỷ dị chính là đám người này còn cầm theo cả một tấm băng rôn với nội dung: "Bảo vệ Kiều Tiểu Kiều, đánh đuổi Hạ Thiên!"

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Vợ, mấy thằng ngu này làm gì vậy


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện