Xích Hồng thở phào nhẹ nhõm nói, "Xin đại tiên tha cho nàng một mạng, nể tình nàng còn trẻ dốt nát không biết phân biệt phải trái, xin bỏ qua cho chuyện hồ đồ lần này của nàng."
"Hừ." Chuyện hồ đồ sao? Con ngươi vàng óng của nàng còn nhìn trên mặt hồ ly tinh, hận không thể đem nàng ta thiên đao vạn quả.
Ghê tởm nhất chính là đùa bỡn lòng người, nàng giận cũng là đương nhiên.
Xích Hồng lại nóng lòng bảo vệ muội muội, lại cầu xin tha thứ lần nữa: "Xin đại nhân khai ân, lấy đi một ít pháp lực coi như trừng phạt nàng là được rồi."
Pháp lực sao? Cái chủ ý này cũng không tệ, nhưng là...!
Trong ánh mắt Hỗ Chu Kính chợt lóe lên, nâng lên một nụ cười lạnh lùng xinh đẹp nói: "Ta ngược lại có một ý hay, có thể phạt nàng làm ta hả giận."
"Đại tiên!" Xích Hồng trơ mắt nhìn Hỗ Chu Kính đưa bàn tay nhọn dài trắng nõn về phía mặt Hồ Lệ Khanh.
Khuôn mặt như hoa như ngọc, cho dù đã hôn mê nhưng vẫn như cũ xinh đẹp luôn theo bên người
Hỗ Chu Kính liếc mắt nhìn khuôn mặt nàng thêm lần nữa, trong lòng lại càng hận hơn, làm sao có thể nhầm lẫn con hồ ly tinh này thành người kia chứ, đơn giản cũng là vũ nhục người kia.
Nghĩ đến, hạ thủ lực đạo cũng có chút hơi nặng, bàn tay bao trùm trên mặt Hồ Lệ Khanh, tâm niệm vừa động, dưới bàn tay thoáng qua một ánh sáng màu đỏ, sau khi ánh sáng rút đi, Hỗ Chu Kính cũng đứng dậy rời đi, đối với Xích Hồng còn đang kinh ngạc cũng không nói: "Ngươi mang nàng trở về, thuận tiện nói với nàng một câu, sau này cũng đừng có bước vào nơi này của ta một bước nào, nếu không đừng trách ta không khách khí."
"Cms ơn đại tiên tha mạng." Xích Hồng không đành lòng nhìn thảm trạng của muội muội, thật lòng hướng Hỗ Chu Kính nói xin lỗi, liền dẫn Hồ Lệ Khanh rời đi.
"Hy vọng ngươi tỉnh lại sẽ không muốn giết người." Xích Hồng tự nhủ.
Chỗ này cũng không thể ở thêm được.
Xích Hồng còn đang suy nghĩ làm sao có thể đem muội muội mình mang đi, nhưng hết lần này đến lần khác lại là một đại mỹ nữ đang khỏa thân nằm bẹt dưới đất, hơn nữa mị lực vô biên, căn cứ vào những huy hoàng trước kia nàng từng trải qua xem ra bây giờ chỗ nào đó mới chính là gió tanh huyết vũ.
Mỹ nhân là kẻ gây họa, nếu như nữ nhân này lại có lòng quấy nhiễu, vậy thì sẽ càng gặp tại ương liên tiếp.
Xích Hồng vẫn đang xoắn quýt không biết đem người này ra ngoài bằng cách nào, lấy linh lực hiện tại của nàng cũng không đủ mà đỡ nổi một người, ngay cả mở ra một không gian khác với năng lực của nàng cũng không có.
Nếu như tha nàng trở về, thì càng không thể nào, nàng thì lại nhỏ như một bàn tay người lớn, mà Hồ Lệ Khanh lại mang hình người.
Âm thanh Hỗ Chu Kính không biết từ nơi nào lại truyền tới: "Sao các ngươi vẫn còn ở chỗ này?"
Xích Hồng khổ sở nói: "Đại tiên, muội muội ta đã hôn mê, mà ta thì không có pháp lực, không biết nên đem nàng trở về như thế nào."
"Nói đúng như vậy, coi như là việc thiện cuối cùng ta làm đưa hai ngươi rời đi, từ nay về sau cũng không được bước vào địa bàn của ta một bước."
"Cẩn tuân chỉ thị đại tiên."
Thân thể Hồ Lệ Khanh liền hiện ra nguyên hình, biến thành một con tiểu hồ ly.
Khi Hồ Lệ Khanh biến thành hình dạng một con hồ ly, hoàn toàn là vô hại, ai có thể nghĩ được rằng đây là một con hồ ly khôn khéo có thể gây họa nhân gian.
Nói là làm hại một phe, cũng không thể hình dung ra Hồ Lệ Khanh làm ra chuyện phiền toái gì.
Xích Hồng đã từ lâu không biết nên làm gì với nàng, cũng hy vọng nàng có thể an phận một chút.
Không có dung nhan tuyệt thế, thì phụ nữ cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, nàng có thể dựa vào cái gì mà đi quấy nhiễu chuyện trong nhân gian, làm loạn lòng người, khiến người không được an sinh.
Xích Hồng biến đổi càng lớn hơn, biến thành một con hồ ly toàn thân đỏ rực, ngậm lấy Hồ Lệ Khanh trên đất, chạy ra khỏi cửa hang.
Hỗ Chu Kính giơ tay lên đảo qua.
huyễn kính trước mắt cũng biến mất không thấy.
Con hồ ly đỏ rực ngậm trong miệng một con tiểu hồ ly chạy trốn, coi như là để cho các nàng tránh qua một kiếp này.
Nàng không phải là không muốn giết nàng ta, cũng bởi vì xúc động trong đáy lòng là một bí mật không muốn cho ai biết, nhưng ta lại sở tác sở vi khinh nhờn lòng chân thật của nàng.
Lúc ấy nàng sẽ từ trong ảo giác mà tỉnh lại, cũng vì Hồ Lệ Khanh mà hành động nóng nảy.
Hỗ Chu Kính đối với người kia cũng chỉ có duy nhất một tình yêu đơn thuần, mà khi tình yêu đạt đến thời điểm đơn thuần thì cũng không hề có một tia dục bẩn thỉu nào.
Nhưng hết lần này đến lần khác Hồ Lệ Khanh chết cũng không chịu thay đổi sắc tâm, khiến cho Hổ Chu Kính nhất thời tỉnh ngộ lại.
Nhưng trong lòng vẫn cho là Hồ Lệ Khanh, giống như là bảo vật trong đời lại bị người cướp đi, lòng đau như đao chém, miệng không thể nói.
Hỗ Chu Kính đi về phía miếu tiên nữ, trải qua hơn ngàn năm mưa gió rửa sạch, nơi này đã sớm không còn khí tức của người kia.
Hoa buổi sáng dâng lên đã sớm khô kéo, nàng cười khổ cầm lên đóa sen kia, cúi đầu ngửi nhẹ.
Ta vì trong lòng ngươi có hạnh phúc.
Không thể nói rõ được, nếu giờ phút này người không mở miệng được, thì hãy đem lời cất vào trong lòng, khi nó thoáng qua rồi sẽ biến mất như cơn gió, tới vô ảnh đi vô tung, cần gì phải nguyên do nhân quả.
:Ngươi sẽ trách cứ ta hướng về ngoại nhân nói lời thề sao?" Hỗ Chu Kính ngửa đầu nhìn người nọ.
Người nọ từ bị nhìn nàng, mà Hỗ Chu Kính cũng biết, nàng nhìn tuyệt đối không phải mình.
Ngọc khắc có thật đi nữa, thì cũng là giả.
Người ở trên Dao Trì, trên các tầng mây, trên nơi phồn hoa, làm thần tiên của nàng.
Mà mình cực khổ để leo lên cũng chỉ vì muốn nhìn thấy mặt nàng.
Trong lòng có chấp niệm, nhưng nàng cũng chưa bao giờ nói ra khỏi miệng, chưa từng nói với người ngoài bao giờ, bởi vì ngôn ngữ chính là một thứ đáng nguyền rủa, một khi nói ra khỏi miệng, thì sẽ như là gông xiềng mà trói buộc mình.
Hôm nay ở trong hồ nước nàng đánh mất chính mình, hướng về một người khác một tiểu yêu nói ra lời thật lòng, không biết có chọc đến khiến người kia không vui hay không?
"Khi đó rõ ràng là ta biết, người kia không phải là ngươi, ngươi sẽ không xuất hiện trước mặt ta, cho dù là trong mộng, nhưng ta chỉ muốn, cho dù là nàng cũng được, khi mọi thứ đều là thật...!sai không phải là nàng, đều là tại ta."
Tiếng thở dài sâu khí vang