Hồ Lệ Khanh hận không thể đập đầu mình cho choáng váng, ngất đi thì sẽ không bị thống khổ này hành hạ nữa, nhưng lần nào cũng không thể thoát được, trên người ướt đẫm mồ hôi, Hồ Tiên Nhi lau trán cho nàng nói: "Chịu đựng, lão nương ta năm đó sinh ngươi ra cũng như vậy!"
"Nương, thật xin lỗi!" Hồ Lệ Khanh thật lòng nhìn Hồ Tiên Nhi ân hận, cuối cùng cũng biết được làm mẹ có bao nhiêu thống khổ và vĩ đại, cần phải bỏ tâm huyết, chịu đựng thống khổ cực lớn.
Lúc này Hồ Tiên Nhi cũng thấy được rốt cuộc nữ nhi của mình cũng trưởng thành, xoa mặt nàng nói: "Ngoan, dành sức sinh con ra."
Hỗ Chu Kính đem hạt châu đặt vào tay nàng nói: "Nắm hạt châu không được buông ra."
Hạt châu phát ra ánh sáng nóng bỏng, Hồ Lệ Khanh cầm lấy suýt chút phỏng tay, sau đó phát hiện nhiệt độ kinh người liền trở thành nhiệt độ ấm áp, lực lượng từ trong hạt châu không ngừng truyền đến.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng sấm ầm ầm, mọi người cả kinh, trong lúc sinh con mấu chốt, thiên kiếp lại đến!
Hồ Lệ Khanh nghe thấy tiếng sấm, liền hỏi: "Đây là âm thanh gì?"
Hồ Chu Kính đi ra ngoài, phát hiện trời đất đã bị mẫy đen che phủ, bóng tối cắn nuốt mọi thứ chỉ để lại chút ánh sáng.
Nàng vào trong nhà sắc mặt nặng nề Hồ Tiên Nhi hỏi: "Là thiên kiếp của Khanh Khanh?"
"Đúng vậy."
"Lúc nào không đến lại đến ngay lúc này." Đại di Hồ Lệ Khanh tức giận nói.
Hồ Tiên Nhi đè nàng xuống nói: "Ngươi trông chừng nàng, ta ra ngoài."
"Tỷ tỷ, ngươi ra ngoài thì có lợi gì?"
Hồ Tiên Nhi bức nội đan trong bụng Hồ Lệ Khanh ra, các trưởng lão nhìn nội đan bị lấy ra, cũng hoảng sợ không thôi, nội đan là thứ quan trọng của yêu, cũng gắn liền với sinh mạng của nàng, trong lúc quan trọng này Hồ Tiên Nhi lại bức nội đan nàng ra không phải tính đem nàng vào chỗ chết sao?
Hồ Tiên Nhi nhả nội đan của mình ra, nhét vào miệng Hồ Lệ Khanh nói: "Nữ nhi, trước kia là ngươi không nghe lời nương, không chịu tu luyện cho tốt, mới có kết quả như hôm nay, mặc dù nương giận ngươi, nhưng cũng không thể đem mạng ngươi ra làm trò đùa được, tất cả cứ để nương xử lí là được."
Nàng nói với các trưởng lão: "Các ngươi chăm sóc cho nàng chu đáo vào."
"Tỷ tỷ...." trong lòng mọi người cũng biết, Hồ Tiên Nhi đang thay cho Hồ Lệ Khanh chịu thiên kiếp, nhưng nói để qua được thiên kiếp bình an sao có thể dễ dàng được.
Hồ Tiên Nhin nhìn Hỗ Chu Kính, trong lòng Hỗ Chu Kính liền hiểu, gật đầu một cái, quay đầu nhìn Hồ Lệ Khanh nói: "Ta đi một chút sẽ quay lại."
"Nàng....!có bị nguy hiểm không?"
Hỗ Chu Kính an ủi: "Sẽ không."
Đi ra ngoài nhà, Hỗ Chu Kính lập kết giới bảo vệ Hồ Lệ Khanh, tránh cho Hồ Lệ Khanh thật sự bị phát hiện.
"Mẫu lão hổ, tính mạng con ta giao cho người, tính mạng của ta cũng ở trong tay người, đợi chút nữa ta chịu 49 đạo thiên lôi, nếu ta chết Khanh Khanh cả đời cũng sẽ không tha thứ cho ngươi."
"Không cần ngươi nói ta cũng biết." Hỗ Chu Kính đến trước mặt nàng, Hồ Tiên Nhi nuốt nội đan xuống bụng, chặn lại khí tức của mình, đợi thiên lôi đến.
Đạo thiên lôi thứ nhất đánh lên người Hồ Tiên Nhi, Hỗ Chu Kính đứng trước người nàng xuất bình phong che chở chặn thiên lôi đánh xuống, lôi kiếp nhỏ này đối với nàng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng càng về sau sẽ càng khó khăn hơn.
Hồ Tiên Nhi nhìn Hỗ Chu Kính trước người mình, khóe miệng nâng lên một nụ cười hài lòng, mẫu lão hổ, ngươi cũng có ngày hôm nay, a ha ha ha!
Hỗ Chu Kính quay đầu thấy nàng đang cười trên sự đau khổ của người khác mỉm cười nói: Ta không phải vì ngươi.
Vì nữ nhi của ta thì cũng như vậy thôi.
Hồ Tiên Nhi dương dương đắc ý nói.
Đạo thứ ba, đạo thứ tư, trên bình phong đã xuất hiện vết nứt, Hỗ Chu Kính không ngừng thúc giục linh lực làm cho bình phong dày lên, nàng cảm giác đạo lôi nàng trải qua trước kia không giống đạo lôi này, vô cùng cay độc, dường như muốn đánh người đến tan xương nát thịt.
Với pháp lực của nàng cũng đã cố hết sức, nếu là Hồ Lệ Khanh chịu đựng nhất định là sẽ không qua nổi, đến lúc đó không riêng gì nàng cả đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ tan thành mây khói.
Hỗ Chu Kính cảm thấy hạnh phúc khi nàng tự mình chịu hết những thứ này, có thể để bảo đảm an toàn cho nàng ấy.
Hồ Tiên Nhi cũng thấy có gì đó khác lạ, hỏi Hỗ Chu Kính: Ngươi có cảm thấy kỳ lạ không, đạo lôi như vậy rõ ràng là muốn giết người mà!
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, lại một đạo thiên lôi giáng xuống, đánh lên bình phong của Hỗ Chu Kính, đánh tới cánh tay của Hỗ Chu Kính, bình phong bị rách một mảng lớn.
Hồ Tiên Nhi ở sau lưng nàng cũng cảm thấy sự uy hiếp, mất đi nội đan thân thể không chịu nổi áp lực, liền phun ra máu tươi.
Nếu Khanh Khanh mà đứng đây, nhất định sẽ bị đánh thành hồ ly nướng.
Hồ Tiên Nhi lau máu trên khóe miệng cười nói.
Hỗ Chu Kính nói: Có kẻ thừa dịp động tay chân.
Cái gì?
Hỗ Chu Kính nhìn chằm chằm vào mây đen, nhìn thấy bóng người màu vàng bên trong, nếu nàng đoán không sai hắn chính là Tuyệt Trần, tất cả mọi thứ này đều do hắn tạo ra.
Nàng nói với Hồ Tiên Nhi: Ngươi tự mình hết sức cẩn thận!
Nói xong nàng nhảy lên, bay về phía mây đen.
Hồ Tiên Nhi mất đi sự che chở của nàng, đem vẻ yếu ớt lộ ra trước mặt địch nhân, với pháp lực ngàn nam của nàng, mấy đạo lôi này cũng không có vấn đề gì, nhưng không dám chắc là sẽ không bị thương, Hỗ Chu Kính nói đi liền đi, đến cơ hội nàng muốn giữ nàng ta lại cũng không có, con ngươi nhìn đạo lôi màu tím đánh tới.
Nàng âm thầm cắn răng, chửi thầm Hỗ Chu Kính một câu, đổi lại linh khí, toàn lực ngăn cản đạo lôi.
Nữ nhi ngoan, sau này ngươi phải hiếu kính với ta một chút, nương ngươi vì ngươi mà phải