Vạn Tuyết Cơ gõ cửa phòng hồi lâu vẫn không thấy đại ca mở cửa!nàng khẽ gọi:
-Đại ca!
Vẫn không có tiếng trả lời!
Nàng lại gõ thêm vài tiếng nữa...lúc này,1 tiểu nhị trong khách điếm đi ngang qua thấy vậy mới nói:
-Tiểu thư,vị công tử này đã xuống sân của khách điếm để uống rượu cùng các khách quan khác rồi !
-Ta biết rồi!đa tạ..
Vạn Tuyết Cơ lại ôm cầm xuống bên dưới sân của khách điếm(khách điếm được xây hình chữ nhật và sảnh sân nằm ngay chính giữa)...
Nàng thấy đại ca mình ngồi uống rượu,nướng đồ ăn cùng với 1 đám vệ binh hộ tống! thấy quá đông người nên nàng tính trở về phòng thì giọng của đại ca nàng đã vang lên sau lưng...
-Tuyết nhi!!!
Nàng xoay lại thì thấy đại ca đang đứng dậy bước nhanh đến chỗ nàng.
-Muội tìm ca hả,ban nãy đại ca cũng có tìm muội mà lúc đó muội đang tắm,mọi người đang nướng đồ ăn,đến đây cùng ăn đi!
-Nhưng mà ca,cha sẽ...
Vạn Trương Hàn cười lớn,vỗ vai nàng
-Yên tâm đi,huynh biết tiểu thư khuê các như muội không được xuất đầu lộ diện nơi đông người,nhưng huynh thấy thời buổi nào mà còn có luật lệ như vậy,những gì nam nhân được ,muội muội ta cũng được!nào lại đây,ta sẽ không nói lại phụ thân đâu!
-Thật chứ?
-Thật!
-Vâng...
Vạn Tuyết Cơ tươi cười,từ nhỏ quan niệm của nàng là nam nữ bình đẳng vì thế từ lâu tuy là nữ nhân,nhưng lúc nào nàng cũng muốn được như nam nhân vậy tự do tự tại thoải mái sống.
Đám vệ binh đang hào hứng nói cười thì thấy Vạn Tuyết Cơ bước đến,vẽ đẹp của nàng làm cho mọi thứ bỗng im bặt ,không khí đang ồn ào ban nãy bỗng tắt hẳn ,tất cả đều như đứng hình trước vẻ đẹp của nàng.
Vạn Trương Hàn chán ngán lắc đầu,hắn sao không biết được bọn họ đang bị sắc đẹp của muội muội mình mê hoặc chứ,từ nhỏ đến lớn hắn đã nhìn cản này đến ngán,hắn kéo tay Vạn Tuyết Cơ đi đến, sau đó cốc đầu từng người một mắng:
-Nè,các ngươi làm gì thấy muội muội ta như thấy yêu quái vậy?không chào đón sao?
Lúc này không khí mới vỡ òa,cả đám nhao nhao lên tranh giành..
-Vạn tiểu thư, ngồi bên này nè..
-Không,không Vạn tiểu thư bên đây ta đã phủi sạch sẽ nè!
Vạn Tuyết Cơ mỉm cười khiến biết bao con tim đều nghiêng ngã...
Nàng khiêm tốn nói :
-Ta ngồi đâu cũng được mà !mọi người cứ bình thường đi,đừng vì ta mà mất tự nhiên..
Cả đám vệ binh ồ lên hoan hô:
-Vạn tiểu thư quả là danh bất hư truyền,vừa xinh đẹp lại thông minh còn ăn nói rất nho nhã ,thật là đệ nhất tài nữ mà,ta thật ganh tị với Phó tướng quân khi có 1 muội muội hoàn hảo như vậy nha!
Vạn Trương Hàn cười tự hào:
-Đó là đương nhiên,đại ca nào muội muội nấy mà
-Đúng,đúng vậy! haha... Ai mà không biết Phó tướng quân anh dũng bất phàm chứ!
Vạn Tuyết Cơ đi đến ngồi chính giữa ca ca nàng và 1 vệ binh khác,ai ai cũng muốn lấy lòng mỹ nhân nên tranh nhau nướng những miếng thịt thật ngon mắt đưa cho nàng nhưng tiếc là nàng ăn chay,nên chỉ uống cùng mọi người 1 chút rượu thôi!
Lát sau ,khi cơn men đã lên đỉnh điểm ,Vạn Trương Hàn mới để ý thấy Tuyết Cơ có cầm theo 1 cây cổ cầm nên hứng thú nói:
-Sẵn đêm nay có dịp gặp gỡ nhau, hay muội vừa đàn vừa hát 1 bài cho huynh đệ ta cùng thưởng thức đi!
Các vệ binh nghe vậy lại càng ồn ào hơn!
-Đúng đó,nghe danh Vạn tiểu thư đã lâu hôm nay được nghe Vạn tiểu thư đàn thật còn gì bằng,thật là phúc ba đời!
Vạn Tuyết Cơ ban nãy cũng muốn đàn 1 khúc nên cũng gật đầu đồng ý!
-Tuyết Cơ chỉ là nhất thời cao hứng,có dở xin mọi người đừng cười chê!
-Hoan hô!...Vạn tiểu thật khiêm tốn.
Vạn Tuyết Cơ từ tốn tiến lại cây cổ cầm đang được đặt trên chiếc bàn gỗ ,nàng nhẹ nhàng ngồi xuống ghế bắt đầu hòa tấu...
Ting...ting...ting..
Tiếng đàn thánh thót cất lên say lòng người,phải nói khung cảnh giờ đây rất giống như trong những bức tranh họa mỹ nhân thường thấy ,thậm chí Vạn Tuyết Cơ còn đẹp hơn gấp trăm lần tranh vẽ!
Dưới gốc cây liễu rũ,ánh trăng vàng soi tỏ,hình bóng mỹ nhân diễm lệ mặc phục y màu trắng,thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng,nụ cười mê hoặc,đôi mắt đầy yêu mị... khẽ đàn lên 1 khúc ca tan chảy lòng!
Phụng La sau khi tắm xong thì đã thay 1 bộ hắc y nam trang,nàng sau khi dùng bữa xong liền kêu tiểu nhị đem đến vài cuốn sách đến đọc giải khuây,không ngờ đang tập trung thì bỗng 1 tiếng đàn du dương vang lên,giai điệu êm tai như vậy nàng nghe liền biết là ai gãy lên rồi!
Đêm đó trong cung,dưới ánh trăng là bóng hình yêu kiều ấy ngồi đàn lên 1 vũ khúc da diết,đó cũng là lần đầu tiên sau 5 năm tim nàng lại biết run động,khẽ đặt cuốn sách xuống,nàng mở cửa bước ra ngoài hành lang nhìn xuống bên dưới...
1 cảnh đông tình liền đập vào mắt nàng,dưới màn sương mờ ảo,nàng ngồi đó tựa tếu phi tếu!dáng vẻ yêu kiều đến mức nàng ấy trông như không có thật vậy,nàng ta chỉ có thể là yêu nghiệt bước ra từ các bức họa mà mê hoặc lòng người thôi!
Vạn Tuyết Cơ đang say mê đàn thì bỗng ánh mắt nàng chạm phải 1 bóng dáng quen thuộc đang nhìn xuống nàng, thấy được bóng dáng người thương, đôi môi nàng chợt hé mở 1 nụ cười tuyệt mỹ,nàng cười đến phong hoa tuyết nguyệt!
Đám vệ binh đều ngẩn ngơ,ngay cả thân đại ca của nàng là Vạn Trương Hàn mà cũng ngay ngất, đến cầm chén rượu trên tay mà cũng bị đổ ra phân nữa..hắn thầm nghĩ không biết đưa em gái này ra mắt huynh đệ hắn liệu có sai không khi nhìn quanh tất cả đều như mất cả linh hồn!
Ngay cả các tiểu nhị và lão bản của khách điếm cũng đứng nép 1 gốc để nhìn ngắm mỹ nhân diễm lệ này!
Mọi ánh mắt ,mọi con tim đều hướng về nàng nhưng ánh mắt nàng,trái tim nàng lại chỉ hướng về 1 người..vì có tửu trong người nên cả cơ thể nàng đều rất quyến rũ,nàng chăm chú nhìn Dương Phụng La, Phụng La cũng bị ánh mắt nàng hút lấy không rời,nàng mĩm cười lại đột nhiên cất tiếng hát
????????????????
Năm tháng của thanh xuân
Trôi đi rất vội vã...
Nhưng ta vẫn không hề tiếc nuối..
Vì trọn đời này của ta.....
Chỉ muốn dùng thân thể, để câu dẫn 1 người!
Mặc dù người có hững hờ,
Mặc dù người luôn tránh né
Nhưng tim ta vẫn khắc sâu bóng dáng người..
Chỉ cầu mong sau này
Người có thể vì ta mà nở 1 nụ cười
Dù chỉ là 1 phút ngắn ngủi..
Cũng đủ khiến ta in sâu vào lòng... ????????????????
Tiếng đàn đã du dương,tiếng hát còn trong trẻo câu hồn hơn!Phụng La khẽ chau mày,nàng sớm đã thôi không còn nhìn Tuyết Cơ nữa mà đưa mắt nhìn xung quanh,lòng nàng bỗng chốc vô cùng khó chịu!nàng ấy yêu mị vậy là để muốn câu dẫn tất cả nam nhân ở đây sao?nàng khó chịu,nàng chán ghét khi tất cả các ánh mắt đều nhìn nàng ấy như lang sói hệt như muốn ăn hết nàng ta vậy!
Nữ nhân ngu ngốc lại không biết ,mà còn ngày càng bày ra dáng vẻ yêu nghiệt thế kia ,thật đáng giận!
Nắm tay nàng siết chặt lại,nàng tức tối quát to!
-Các ngươi không có gì làm?ngày mai không cần đi nữa sao?
Cả đám như rớt hết cả gan khi thấy hoàng đế bệ hạ đang đứng trên kia!vì nãy giờ lo say ngắm mỹ nhân nên không để ý thấy ngài,lần này toi thật rồi!
Vạn Trương Hàn vội vã quỳ xuống
-Hoàng...à Hoàng công tử, hạ quan thấy mấy bữa nay các huynh đệ đi đường mệt nhọc nên mới muốn cho mọi người xã hơi 1 chút thôi!mong hoàng công tử đừng trách tội bọn họ,ta nguyện gánh tất cả!
Tuyết cơ thấy đại ca mình nhận lỗi ,tất nhiên không muốn hoàng thượng trách tội huynh ấy,nên vội nói:
-Hoàng công tử, mọi người chỉ là thư giãn sau bao ngày mệt nhọc thôi mà,người có cần làm khó mọi người như vậy?
-Tuyết nhi!!!
Vạn Trương Hàn nhắc nhở muội muội mình