Đêm đến,tiếng gõ cửa dồn dập từ phòng Tuyết Cơ vang lên,Tuyết Cơ ra mở cửa thì thấy Cao công công,gương mặt hốt hoảng đang đứng trước mặt nàng,thấy Tuyết Cơ,ông gấp gáp
-Vạn họa sư hãy đến giúp nô tài,hoàng thượng đang nổi trận lôi đình!¡!
Tuyết Cơ nhàn nhã
-Ngài ấy nổi trận lôi đình liên quan gì ta?ta nhớ bản thân chẳng làm gì có lỗi cả!
Tính đóng cửa lại thì Cao công công lại nói tiếp:
-Vạn họa sư,ta chỉ muốn ngài đi khuyên bảo hoàng thượng 1 chút,ngài ấy sau khi từ hồ sen về cứ nhốt mình cả ngày ở trong phòng,đêm nay tự dưng lại uống rượu rất nhiều còn đập phá hết dồ đạc trong phòng...Ta và bọn nô tì và thái giám không ai dám vào can ngăn cả!!
-Vậy thì càng không nên nhờ ta,người nàng ấy muốn bây giờ phải là Tú Nguyệt công chúa!
-"Thập Nhất Công Chúa" đã bị bệ hạ giam lại Lưu Linh điện,bắt chép hết kinh thư rồi!bệ hạ hôm qua còn rạch tay máu chảy rất nhiều,thân thể chưa ổn định đã lại uống rượu,ta sợ...
-Vậy Tử Nhan đâu?
-Vương tướng quân có chuyện gấp về vụ việc thích khách nên đã đi đều tra!
Tuyết Cơ thở dài,sao nàng ấy lại rạch tay chứ?hôm qua hai người vẫn còn nồng ấm cớ sao bây giờ lại tống giam Tú Nguyệt?không lẽ có chuyện gì ẩn khuất?nhưng đâu phải chuyện của mình,nhưng mà....
Đắn đo 1 lát,Tú Nguyệt cũng đi theo Cao công công đến Dưỡng Tâm Điện!
Bên ngoài còn nghe tiếng đập phá không thôi,Tuyết Cơ ngần ngại mở cửa từ từ tiến vào..
-Bệ hạ
Nàng gọi khe khẽ,lúc này đã không có tiếng đập phá nữa mà chỉ còn có tiếng nức nở của ai đó!!!Tuyết Cơ đi vào trong,căn phòng đổ nát,mùi rượu bốc lên thoang thoảng khiến nàng chợt nhíu mày,trên sàn 1 vũng máu nhiễu dài đến góc giường...Tuyết Cơ hốt hoảng,tim đập rất nhanh,nàng chạy vội lại góc giường thì thấy Phụng La đang ngồi gục ở trên sàn,tóc tai đều buông xõa,rủ rượi che kín mặt,máu từ trên chỗ vết thương,do ban nãy đập phá mà bị tét ra... nhiễu đầy 1 chỗ.
Mặt Tuyết Cơ tái nhợt,nàng không còn giữ nỗi lí trí mà chạy lại ôm choàng lấy cánh tay của Phụng La,từng dòng nước mắt từ đâu tuôn trào,nàng có hận con người trước mắt không?nàng vẫn hận,nhưng sao thấy nàng ấy như vậy tim nàng lại 1 lần nữa như bị ai đó rạch thêm 1 vết cắt vào!nàng hét to:
-Người đâu !!!
Phụng La thấy nàng cũng không nói gì chỉ lặng yên nhìn nàng,lát sau Cao công công chạy vào vẻ mặt vô cùng hoảng sợ
-Bệ hạ,người...
-Mau truyền ngự y!!
-Vâng!
Phụng La lúc này mới lên tiếng:
-Không được truyền!
Tuyết Cơ tức giận nhìn nàng..
-Vì sao phải vậy?có chuyện gì đến mức 1 hoàng đế cao cao tại thượng lại thành như vậy?nàng như vậy còn xứng với muôn dân không!
-Chỉ là máu nhiễu thôi,không chết được,cứ để nó chãy,đôi khi lòng lại nhẹ nhõm!
Chát__
Tuyết Cơ nhìn máu Phụng La chảy mà tức đến quên mất bản thân mình là ai,nàng tát Phụng La 1 cái khiến tất cả đều hoảng sợ,Cao công công ngần ngại
-Vạn họa sự,ngài..
Tuyết Cơ bình tĩnh đáp:
-Đi lấy thuốc lại đây,ta sẽ băng bó cho nàng ấy!
-Vâng!
Thuốc đều được đưa đến,Tuyết Cơ tỉ mỉ băng bó lại vết thương,hành động cẩn thận,ôn nhu khiến tim Phụng La dần trở lại ấm áp,Phụng La phất tay cho hạ nhân lui xuống...
Chỉ còn lại hai người trong phòng,nàng chăm chăm nhìn Tuyết Cơ,chợt nàng mở miệng hỏi:
-Nàng đã quên lời hứa??
Tuyết Cơ ngưng động tác lại khẽ ngước lên nhìn,đôi mắt phượng đa tình của nàng ấy ngày nào giờ bỗng chốc hóa ưu thương vô cùng,nàng mỉm cười
-Ngài nghĩ sao?
-Ta đang hỏi nàng!
-Quên thì sao?mà không quên thì sao,chuyện qua đi đã không thể cứu vãn!
Phụng La chợt nắm tay Tuyết Cơ đè nàng xuống sàn!
-Ý nàng là đã hết yêu ta?
-Vậy ý ngài,ta phải yêu ngài thế nào sau bao nhiêu chuyện xảy ra?
Tim Phụng La đau nhói,tim Tuyết Cơ cũng không ổn,nàng tuy nói vậy bởi vì nàng vẫn còn vướng bận về cái chết của Xuân nhi,nghĩ vậy nước mắt nàng lại trào.
-Ta không biết ngài có từng yêu ta không,nhưng ta chỉ biết ngài đã hai lần không tin ta!!!nếu giữa hai người đã không có lòng tin....thử hỏi tình yêu có còn tồn tại?
Phụng La cũng rơi nước mắt,thì ra cuối cùng nàng cũng có câu trả lời,nàng ấy đã thật dự không còn yêu nàng,nàng ấy thật sự hận nàng!
Phụng La ngồi dậy,Tuyết Cơ cũng ngồi dậy....cả hai trầm mặt 1 lúc không nói gì!sau 1 hồi lâu,Tuyết Cơ mới lên tiếng:
-Vết thương đã được xử lý,cho dù giữa ngài và Tú Nguyệt có xảy ra tranh cãi gì đi nữa cũng đừng nên tự làm tổn hại bản thân mình!
Phụng La nhìn thẳng vào mắt Tuyết Cơ
-Nàng thật sự nghĩ ta thành ra như vậy là vì muội ấy?
Tuyết Cơ cười
-Chứ không lẽ vì ta???thôi trời đã tối ngài đi nghỉ sớm đi,ngài tính cách thật giống Tử Nhan điên tiết lên lại đập phá,đúng là suy nghĩ của các bậc vương giả,quý tộc!!!
Tim vừa bình lặng lại nghe nhắc đến tử nhan,lòng Phụng La lại dậy sóng giữ dội!!
Tuyết Cơ đứng lên định quay lưng đi đã bị 1 lực mạnh bạo kéo xuống giường,Phụng La điên tiết hôn lên đôi môi của Tuyết Cơ,hung hăn đến mức khiến nàng hốt hoảng..."nàng ấy sao vậy? sao đột nhiên lại thô bạo như vậy?"
Phụng La tâm tư gào thét
"Tuyết Cơ nàng đã bước vào cuộc đời ta giờ lại phủi tay đi sao?ta làm bao nhiêu chuyện cũng vì nàng,nàng không hiểu sao,ta mặc kệ ra sao,hôm nay ta phải có được nàng!!!"
Tuyết Cơ dùng sức vùng vẫy,cố gắng đẩy Phụng La ra nhưng thân thể nàng yếu ớt sao bằng người luyện võ?hai hàng nước mắt khẽ lăn dài..
Phụng La hơi ngưng động tác nhìn lên gương mặt đẫm nước mắt của Tuyết Cơ,nàng vẫn không buông mà cuối xuống hôn đi những giọt nước mắt ấy,nàng thì thầm
-Sao lại khóc không phải nàng từng nói yêu ta sao?ban nãy nàng vừa tát ta có phải nên lấy thân trả cho ta không?
Phụng La vì tức giận trong lòng nên mới thốt ra những lời khó nghe như vậy khiến Tuyết Cơ càng thêm đau,nàng tức giận
-Được cho dù ngài chiếm được thân thể ta cũng không chiếm được trái tim ta!!
Phụng La đấm mạnh xuống giường,cười lạnh...
-Vậy trái tim nàng đã thuộc về ai?Vương Tử Nhan??
Tuyết Cơ im lặng không nói gì càng làm Phụng La điên tiết,trong hơi men say...1 chút lý trí bình tĩnh nàng cũng không còn,nàng đưa tay hung hăng xé đi y phục trên người Tuyết Cơ .
Tuyết Cơ bây giờ mới thật hoảng sợ nàng ta là đang muốn cưỡng bức nàng sao?nàng lại vùng vẫy...
-Phụng La thả ta ra...ưm
Tuyết Cơ không thể thốt được lời nào vì chiếc lưỡi dài của Phụng La đã len lỏi vào khoan miệng của nàng,hút hết khí tức của nàng,tay thì với lấy những mãnh y phục của Tuyết Cơ vừa bị xé,trói tay của Tuyết Cơ lại!
-Ư...ưʍ..
Tuyết Cơ sợ hãi cắn lấy môi của Phụng La,Phụng La môi bị cắn thì chảy máu nên buông Tuyết Cơ ra,nàng cười đầy tà mị
-Sao nàng muốn giữ thân cho Tử Nhan hay đã sớm trao cho nàng ấy?
-Phụng La đừng để ta hận ngươi!
-Hận ta??hahaha mất đi nàng rồi,ta còn sợ nàng hận sao?
Tuyết Cơ khó hiểu
-Thiếu ta tại sao ngươi không thể sống?ngươi đã tận tay bóp chết tim ta còn nói ta khiến ngươi không thể sống sao,là ai?là ai vô tâm thấy ta sắp chết đuối mà không cứu,là ai không tin ta,đẩy ta vào nhà cũi,là ai đành đoạn trả lại túi thơm không chút lưu tình,là ai lại 1 lần rồi lại 1 lần không tin ta khiến Xuân nhi phải thay ta mà chết...LÀ Ai??
Tuyết Cơ tức giận đến cực điểm hét lên,Phụng La đau lòng ôm lấy thân thể không còn mảnh vãi của nàng vào người mà khóc
-Tuyết Cơ,ta thật sự không muốn làm vậy,ta có nổi khổ riêng,nàng phải tin ta,Tuyết Cơ ta yêu nàng,yêu nàng rất nhiều ta không thể mất nàng được,Tuyết Cơ ...
Phụng La từ bao lâu rồi đã không khóc bi thảm như 1 đứa trẻ vậy,Tuyết Cơ nhìn thấy mà lòng cũng thương nhưng nàng vẫn lạnh lùng
-Thả ta ra!
-Không!
-Phụng La,thả ta ra
-Đừng mà nàng đừng lạnh cảm với ta như vậy...Tuyết Cơ!
-Ta kêu thả....ưm
Phụng La lại hôn lên đôi môi đỏ mộng của nàng nhưng lần này đã không còn thô bạo như ban nãy mà lại vô cùng gấp gáp
Nàng đặt Tuyết Cơ xuống hôn lên hai quả bồng đào tròn trịa trước mắt,Tuyết Cơ không ngừng dãy dụa nhưng tay đã bị trói nên cũng không thể đẩy Phụng La ra được!
Phụng La giữ tay nàng nằm yên trên đầu,Tuyết Cơ càng cử động càng như đang mời gọi,yêu mị,quyến rũ vô cùng,hai quả bồng đào cứ nhấp nhô trong miệng của Phụng La, nàng mê đắm hôn liếm,tay kia lại sờ soạn khắp nơi...
Tuyết Cơ không hiểu bản thân sao nữa rõ ràng là bị nàng ta cưỡng bức nhưng sao thân thể cứ không yên phận mà lại có phản ứng gợϊ ɖụƈ như vậy,nàng muốn la cũng không la được bởi Phụng La đã đưa 1 tay bịt chặt miệng nàng khiến nàng chỉ còn rên lên được vài tiếng ưʍ..a trong miệng càng thêm thập phần câu nhân!
Phụng La lại hôn lên xương quai xanh của Tuyết Cơ,khẽ thì thầm:
-Hãy tin ta,ta yêu nàng!
1 câu ta yêu nàng lại đến trong hoàn cảnh xuân tình như vậy khiến tim Tuyết Cơ khẽ lay động,nàng nhìn gương mặt đẹp không góc chết của Phụng La do rượu nên ẩn ẩn 1 tầng phiếm hồng,đôi mắt đa tình thì ẩm ướt câu hồn,đôi môi đầy đặn,hoàn hảo lại vì bị nàng cắn ban nãy mà lưu lại 1 vệt máu càng thêm thập phần kiều mị!mái tóc dài cứ tán loạn theo từng động tác!
"Tuyết Cơ à Tuyết Cơ, ngươi quả thật thất bại,chỉ như vậy đã muốn hòa hợp theo nàng ấy sao?"
Không biết sao giờ phút này đây,mọi hận thù đều tiêu tan,mọi chuyện vừa qua cứ như bị gạt ra hết,trong mắt hai người chỉ còn có nhau,du͙ƈ vọиɠ quả thật rất mê ám khiến con người quả nhiên phải quỳ lụy!
-Tuyết Cơ,cho ta được không?Tuyết Cơ...
Tiếng nói dụ dỗ hấp dẫn của Phụng La vang lên bên tai Tuyết Cơ,khiến lòng nàng xao xuyến
-Cởi trói cho ta đã!
Phụng La xấu xa liếm lên vành tai của Tuyết Cơ khiến cả cơ thể Tuyết Cơ bỗng chốc nóng lên dữ dội..
-Cởi cho nàng rồi nàng lại bỏ chạy sao??
-Ta không chạy
-Thật không?
Phụng La vừa hỏi lại vừa cười gian xảo,bàn tay xấu xa kia từ đâu đã len lỏi xuống giữa hai chân nàng,cởi bỏ khố y (đồ lót) ra,Tuyết Cơ hơi giật mình nhưng còn chưa phản ứng kịp đã phải oằn mình lên mà rêи ɾỉ..
-A...Phụng La xấu xa!
Ngón tay thon dài của Phụng La cứ trêu đùa trên cánh hoa mềm mại ấy,cảm giác ẩm ướt bên dưới của Tuyết Cơ càng khiến Phụng La thêm gấp gáp
-Tuyết Cơ,nàng đã ướt thế này...
Mặt Tuyết Cơ đỏ như gấc nàng mắng:
-Dương Phụng La,ngươi không biết xấu hổ sao!?
-Không biết!!!
Nói rồi Phụng La từ từ hôn xuống bên dưới hạ thân nàng,nào là chiếc eo thon thả,nào là đôi chân dài thon trắng,Phụng La hôn không chừa 1 chỗ,da thịt Tuyết Cơ như có thuốc mê vậy,trơn nhẵn,mịn màng lại còn mát rượi,thơm hương,đúng là không cần xuân dược cũng khiến Phụng La hoàn toàn mê đắm!
Nàng thầm nghĩ Tuyết Cơ quả nhiên là cực phẩm của nhân gian!!
Nàng mãi mê hôn cho đến vùng nhạy cảm kia thì ngừng lại quan sát,nàng giang hai chân của Tuyết Cơ ra ngắm nhìn cánh hoa mềm mại ấy,Tuyết Cơ đang nhắm mắt mê say chợt thấy bên dưới hạ thân man mát,nàng giật mình nhìn xuống thì thấy Phụng La đang vừa nhìn vừa lấy tay khều khều đùa giỡn nơi tư mật của nàng,nàng bây giờ xấu hổ đến mức muốn kiếm cái chăn mà chui đầu vào!
-Phụng La
-Hửm
-Nàng nhìn cái gì a?
-Thì nhìn báu