Hoả Linh Tập

Ngoại truyện: Oan gia ngõ hẹp (6)


trước sau

Người chủ trì trên đài nghe thấy cái giá một vạn lượng đã cười đến thấy răng không thấy mắt.Con số này đã vượt xa giá trị vốn có của đôi ngọc bội này rồi!Hắn hào khí bừng bừng giơ lên tiểu chùy.- Một vạn lượng lần thứ nhất! Còn vị nào muốn ra giá không?Không ai đáp lại, hắn thanh thanh cổ họng, lại hô lên lần nữa.- Một vạn lượng lần thứ hai!Vẫn chẳng ai phản ứng. Tiểu chùy trên tay hắn đã sẵn sàng gõ xuống, một chùy này gõ xuống, vật phẩm sẽ được chốt giá bán ra ngoài.- Một vạn…- Hai vạn!Đúng lúc này, một giọng nói trầm ấm cực kỳ dễ nghe cũng vang lên nhã gian chữ "Thiên" số một.Trên lầu lấp lánh ánh đèn, một bàn tay thon dài khớp xương đặc biệt rõ ràng, tùy ý gõ lên lan can gỗ.Theo sau, vị nam tử khuôn mặt mỹ như ngọc, khí chất thanh lãnh tuyệt trần, giữa mày mang theo cỗ chính khí bức người, chầm chậm xuất hiện.Hắn cúi đầu, rũ mi, sống lưng thẳng tắp, miệng chợt nở nụ cười.Những người dưới đài chỉ cảm thấy trong đầu ầm vang một tiếng, hết thảy giống như đều được ánh sáng chiếu soi.Hay cho một giai công tử khí vũ hiên ngang, phong hoa tuyệt đại!- Vật này ta định rồi! Tĩnh Nhi, mau tới xem! Đôi "Vĩnh Hằng Chi Tâm" này so với đôi "Mãn Đường Như Ý" của chúng ta còn đẹp hơn nha!- Aii! Chàng thật là! Hai khối ngọc bội mà thôi, việc gì cần phải…Nữ tử lầm bầm, chậm rì rì đi ra.Chỉ thấy nàng dung nhan như họa, da trắng như tuyết, giữa trán điểm một đóa hồng mai, một bộ dạng thục nữ yêu kiều.Nhưng đôi mắt của nàng lại hết sức linh động hoạt bát, thoạt nhìn khiến người ta cả thấy bừng bừng sinh cơ.La Tú Vi lập tức xấu hổ che mặt lại.- Phụ mẫu ta…Nàng khổ sở than thở một tiếng.- Lại vung tiền!Trong lòng Huyền Thiên Ân cũng chợt có dự cảm không lành.- Định cái gì mà định?Quả nhiên, một thanh âm lười biếng tràn đầy từ tính từ vị trí nhã gian chữ "Thiên" số hai vang lên.- La Hạo, từ khi nào vật phẩm đấu giá lại trở thành vật trong túi của ngươi thế?Người dưới đài lại lần nữa chuyển tầm mắt, sau đó liền bộc phát ra một mảnh hút khí.Nếu nói nam tử vừa rồi chính khí bừng bừng khiến người lóa mắt thì nam nhân trước mắt này lại mới đúng là tuyệt thế chí mạng.Hắn sinh đến cực mĩ, giống như một tôn ngọc thạch chạm khắc phi thường công phu. Khuôn mặt ôn nhuận tịnh lệ, tuấn mĩ vô trù, khí chất vốn phải là thanh lãnh xuất trần tựa như trích tiên hạ phàm, vậy mà đôi mắt hắn, lại là một mảnh tà khí kinh người.Trích tiên không hạ phàm mà trực tiếp rơi vào mười tám tầng địa ngục, từ dưới đáy vực thẳm, cuồng loạn giãy dụa mà bò lên.Cực dụ hoặc nhưng cũng cực ngoan độc.Một liếc mắt liền câu trụ nhân tâm, quả thật là điên đảo chúng sinh.Huyền Thiên Ân sống không còn gì luyến tiếc mà che mắt lại.- Phụ thân ta cũng thế!Phụ thân nhất định là chuẩn bị vùng tiền như rác!×— QUẢNG CÁO —- Ba vạn!Quả nhiên…Ha ha ha… Huyền Thiên Ân thất hồn lạc phách cười một tiếng.Hắn cuối cùng cũng chân thật thể ngộ tới nguyên nhân khiến chúng Huyết Ma Giáo giống như những con Tỳ Hưu, điên cuồng cắn vàng nuốt bạc nhưng một chút cũng không chịu nhả ra ngoài.Là không dám nhả ra a! Nhả ra chỉ sợ sẽ bị vị phụ thân đáng kính của hắn vung cho tán gia bại sản!Phụ thân hắn trời không sợ đất không sợ, duy chỉ sợ mẫu thân hắn, nhưng mà mẫu thân lại một lòng vì trung, cực ít đối nghịch ý muốn của phụ thân…Tưởng tượng một chút, thật giống như hôn quân sủng ái mĩ nhân, sủng đến vô pháp vô thiên, "thiên hạ" sớm muộn gì cũng sẽ bị tàn phá không còn!Cái nhà này, cuối cùng vẫn là phải đè lên vai của hắn a!Huyền Thiên Ân sâu sắc bi quan.- Huyền Thiên Minh!Oan gia gặp nhau, lập tức đỏ mắt.- Tốt! Tốt lắm! Ngươi là định đấu với ta đến cùng? Hôm nay ngươi đã đập mất hai món đồ ta nhìn trúng rồi! Ngươi còn dám nói là không cố ý!- A…Trước cơn thịnh nộ của La Hạo, Huyền Thiên Minh cười ngạo nghễ.- Ta chưa bao giờ nói không phải cố ý, ngươi lại làm gì được ta nha?Âm điệu khiêu khích tới cực hạn khiến La Hạo giận đến mức thái dương bắt đầu nhảy thình thịch.- Ba vạn năm!- Bốn vạn!- Năm vạn!- Bảy vạn!- Tám vạn!- Chín vạn!Giá cả phút chốc đạp phá chân trời. Người chủ trì tay hơi run, mắt thẳng lăng lăng nhìn hai vị nam tử tuấn mĩ như thần trên lầu.Trời đất ạ! Nhìn xem người ta đi! Không những có nhan sắc mà còn có tiền! Không những có tiền mà còn có gan nữa! Hô chữ "vạn" mà mắt nháy cũng không hề nháy lấy một cái!Người so với người, quả thật là tức chết người a!Hai tiểu hài tử đứng trong một góc giờ phút này đều đã hoàn toàn chết lặng, cảm giác giống như chỉ cần một cơn

gió thổi qua liền có thể đem bọn họ hóa đi tứ tán.Nhưng họ đâu biết, trên lầu có một kẻ trong lòng so với họ còn sóng cuộn biển gầm hơn.Hạ Tuyết Tâm từ bên nhìn sang, choáng váng, bàn tay không nhịn được siết muốn gãy cả lan can gỗ.Nàng tới muộn, bây giờ mới phát hiện ra nhã gian bên cạnh chính là Huyền Thiên Minh và La Hạo.Hai tên khốn đó chính là kẻ hại nàng ra nông nỗi này! Thật không ngờ có thể gặp được bọn hắn tại đây!Đã từng, đã từng bọn hắn đều phải quỳ gối dưới váy của nàng, vậy mà giờ…La Hạo bạc tình bạc nghĩa, hắn vậy mà cũng lấy vợ rồi!Hạ Tuyết Tâm trong lòng cuồng nộ, hận không thể ngay lập tức lăng trì đám người kia.Chỉ là, nàng lại không dám làm trò trước mặt vương gia chạy đi tính toán nợ tình.Trong nhà còn mụ vương phi kia, nếu biết chuyện năm đó, không biết mụ sẽ chỉnh nàng đến mức nào nữa.Cổ đại vạn ác, đã ký khế ước bán thân, người cũng không tính là "người"!×— QUẢNG CÁO —Nàng ủy khuất nhìn về phía chỗ dựa lớn nhất của mình, mắt to ngập nước, kiều kiều lên tiếng.- Vương gia…Có bao nhiêu đáng thương, không cần nói cũng hiểu.An Vương vốn háo sắc, đã ngoại tứ tuần cũng đổi không được. Bị dung nhan tươi đẹp như mẫu đơn kia chăm chú nhìn, nhất thời hồn phách tán loạn, đầu óc choáng váng hô lên.- Mười vạn!Toàn trường lặng ngắt như tờ.- Mười… mười vạn…Người chủ trì đến chân cũng run.Hai khối ngọc bội Phỉ Thúy Hồng Loan, cho dù xuất từ tay của Ngân Bằng đại sư nhưng hắn vốn nghĩ giá trị cùng lắm cũng chỉ chạm tới ngưỡng một hai vạn gì đó…Ai ngờ thăng tới mười vạn!Là mười vạn đó! Vượt xa giá trị dự tính ban đầu! Theo quy tắc của Kim Bảo Đường, hắn đã thổi được giá cao như vậy thì sẽ được hưởng bốn phần trăm tổng số tiền giao dịch…Bốn phần trăm chính là bốn ngàn lượng!Bốn ngàn lượng đó nha! Bằng cả một năm tiền lương của hắn!Ha ha ha ha! Phát tài!Người chủ trì nhất thời bị bạc tạp đến choáng váng đầu óc, quên mất cả giơ chùy lên.Lúc này, Huyền Thiên Minh và La Hạo đều nghe tiếng nhìn sang.- Ai da!Huyền Thiên Minh khoa trương kêu lớn một tiếng, qua loa hành lễ với An Vương xong liền đôi mắt lạnh như hàn băng chiếu vào Hạ Tuyết Tâm, khóe miệng nhàn nhạt nhếch.- Đây không phải Hạ Tuyết Tâm, Hạ cô nương sao? Đã lâu không gặp nha, không ngờ năng lực nhảy nhót của cô nương lại mạnh như vậy, quấn tới trên giường An Vương luôn rồi?Hắn không chút lưu tình cùng nàng ta xé rách da mặt.Hạ Tuyết Tâm phẫn nộ cực điểm, kém chút liền muốn mất trí nhào qua lan can sang bên kia xé hắn.- Huyền Thiên Minh! Tên khốn nhà ngươi đừng quá đáng!- A…Huyền Thiên Minh trầm thấp cười một tiếng, ánh mắt âm u nhìn nàng ta như đang nhìn một cỗ thi thể.Dám mắng hắn là "tên khốn"? Ha hả, nàng ta còn tưởng rằng hắn vẫn giống y như lúc bị thứ tà ma ngoại đạo kia của nàng ta giam cầm, có thể chỉ thẳng vào mũi hắn mà hô to gọi nhỏ?Thật đúng là thiên chân đến vô pháp vô thiên!A... Người "thiên chân" như nàng ta nha… Chẳng một trăm thì cũng một ngàn, cỏ trên mồ đều không sai biệt lắm mọc cao tới đầu gối hắn rồi.À hắn suýt quên mất, hắn không thể giết nàng ta được... Hắn lại không từ bi đến thế!Đau khổ nàng ta gây ra cho Tâm của hắn, hắn phải bắt nàng ta trả gấp trăm ngàn lần!Sống tiếp để mà trả đi!La Hạo cũng đã phản ứng lại. Hắn vốn là người ngay thẳng, ánh mắt không giấu nổi sự ghê tởm và chán ghét đối với Hạ Tuyết Tâm.Quy củ hành lễ xong với An Vương, hắn nhàn nhạt nói.- Cô nương này thoạt nhìn thật quen mắt… Dường như tại hại đã gặp ở đâu rồi? À... Hoa khôi Di Hồng Lâu thành Phúc Châu?Một câu nói giống như thiên lôi bổ thẳng xuống đầu Hạ Tuyết Tâm....


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện