"Ừ, thằng bé là người ngay thẳng, chịu thương chịu khó, mà quan trọng là rất đẹp trai".
Hứa Hiếu Dương ngập ngừng nói: "Tiếc là thằng bé đến từ nông thôn".
Liễu Ngọc Phân vỗ vai Hứa Hiếu Dương nói: "Nông thôn thì làm sao? "Tôi cũng là người nhà quê đấy thôi".
Hứa Hiếu Dương cười gượng, vội vàng phân bua: "Tôi không có ý đó đâu".
Liễu Ngọc Phân hừ một tiếng: "Tôi biết thừa ý ông rồi".
"Nhưng tôi nói cho ông biết, tôi có linh cảm thằng bé sẽ nhanh chóng lên như diều gặp gió thôi".
Lý Phong ra khỏi quán ăn, đi đến ngõ nhỏ đã hẹn trước vói Cường Đầu Trọc.
Cường Đầu Trọc dẫn theo mấy tên đệ đang ngồi hút thuốc trong ngõ nhỏ.
Vừa nhìn thấy Lý Phong, gã vội ném điếu thuốc xuống đất.
Sau khi giẫm lên điếu thuốc mấy cái, gã vội vàng đi đến trước mặt Lý Phong.
"Đại ca, chúng em chờ anh được một lúc rồi".
Thực ra sau khi Lý Phong rời đi, Cường Đầu Trọc có ngẫm lại.
Gã đến thành phố này cũng bảy năm rồi.
Mặc dù nói ra thì gã cũng là đại ca của một đám côn đồ, mở được hai cái quán nhỏ, trong tay cũng có chút tiền.
Nhưng đến giờ gã vẫn không mua nổi một căn nhà ở đây.
Ở quê gã có thích một cô gái tên Lỗ Hồng Mai Gần đây cô ấy cứ gọi cho gã suốt, bắt gã thu xếp thời gian về quê một chuyến.
Mặc dù lúc gọi điện cô ấy không nói gì nhưng gã biết cô ấy muốn gã đón cô ấy lên thành phố.
Bởi vì nhờ mấy người ở quê nên gã mới biết, bố Lỗ Hồng Mai định gả cô ấy cho một ông chủ ở quê.
Nếu gã không trở về, Lỗ Hồng Mai có thể sẽ thành vợ người khác.
Vì thế gã nhất định phải về.
Nhưng còn tiền thì gã phải làm sao đây? Giờ gã và một đám đàn em còn phải ngủ trong một góc xó xỉnh.
Gã đón Lỗ Hồng Mai lên thành phố thì cô ấy sẽ chịu khổ.
Sự xuất hiện của Lý Phong là một cơ hội cho gã.
Gã biết mình phải nắm lấy cơ hội lần này.
Có lẽ có thể thay đổi cuộc đời của gã và Lỗ Hồng Mai.
Cùng lúc đó, ở khu vui chơi bến cảng Kim Sắc.
Bến cảng Kim Sắc là khu vui chơi khá lớn ở phía Đông thành phố Ninh Châu.
Ở đây có tổng cộng bốn tầng.
Mỗi tầng rộng hơn ba trăm mét vuông.
Có hơn một một nghìn chỗ đỗ xe.
Mỗi ngày chỉ cần trời vừa nhá nhem tối, sẽ có một đám người cả trai lẫn gái dắt díu nhau vào đây vui chơi.
Đối với nhiều người thì khu vui chơi này là một cái kho báu.
Từng có một vài thế lực muốn chiếm lấy bến cảng Kim Sắc này.
Nhưng sông có khúc, người có lúc.
Ở đây cứ ba năm sẽ thay máu một lượt.
Giờ Lâm Hổ đang là người quản lí bến cảng Kim Sắc.
Dưới trướng hắn ta có hơn hai trăm tên đệ.
Ở khu này không ai dám có ý nhăm nhe gì đến đại ca Lâm Hổ.
Giờ hắn ta đang thảnh thơi ngồi trên sô pha.
Có một người đẹp thân hình bốc lửa, tóc đen lả lướt đang ngồi cắt móng chân cho hắn ta.
Lúc cô ta cắt móng chân làm rất cẩn thận.
Con ngươi thỉnh thoảng lóe lên sự sợ hãi.
Cô ta sợ mình sơ ý sẽ chọc giận Lâm Hổ.
Ánh mắt gian ác của hắn ta cũng luôn nhìn cô ta xăm soi.
Trên mặt hắn ta dần dần hiện lên nụ cười bỉ ổi.
Hắn ta cố tình giật nhẹ chân mình.
Làm cái kìm cắt móng trong tay cô ta cọ xước một góc da chân hắn ta.
"Á đau!" Hắn ta cố tình kêu oai oái.
"Mẹ nó! Cô làm kiểu gì đấy?" Hắn ta gào lên.
Hắn ta vừa hét lên thế, cô ta sợ đến mức cả người run lên.
Cô ta vội vàng quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu xin tha với Lâm Hổ.
"Đại ca ơi, em sai rồi.
Không phải em cố tình đâu, anh tha cho em đi".
Giờ cô ta cực kỳ sợ hãi.
Trước kia cô ta có một ngươi chị em tốt, lúc mát xa cho Lâm Hổ không cẩn thận chọc phải hắn ta.
Bị Lâm Hổ kéo vào trong một căn phòng.
Tối đó, trong phòng liên tục