Lâu rồi chưa lăn lộn gần cả đêm như vậy, Tùy Tùy ngủ bù trong Thanh Hàm viện nửa ngày, khi tỉnh lại Hoàn Huyên đã không còn ở đây nữa.
Nàng ngẩn ngơ một hồi, ký ức đêm qua dần dần xuất hiện.
Điều nhớ lại trước tiên chính là vết thương chồng chất phía sau lưng nam nhân, Tùy Tùy vuốt tóc, cào hắn thành như vậy, cũng không biết hắn hồi quá vị lai có thể tìm nàng tính sổ hay không.
Đúng lúc này tỳ nữ nghe thấy tiếng nàng đứng dậy lập tức đi vào phòng, Tùy Tùy liền hỏi: "Tề Vương điện hạ đâu?"
Tỳ nữ đáp: "Hồi bẩm Lộc cô nương, hôm nay mới sáng sớm điện hạ liền lên đường đến Li Sơn rồi."
Tùy Tùy trầm ngâm gật đầu.
Li Sơn là nơi Ôn Tuyền hành cung được xây dựng, Hoàng đế mắc bệnh phong nhiều năm, mấy năm gần đây vừa vào thu đông liền đến Ôn Tuyền cung dưỡng bệnh, Hoàn Huyên đột nhiên đến Li Sơn, nhất định là có việc gấp —— nếu biết sáng sớm phải ra cửa, đêm qua hắn ắt hẳn sẽ tiết chế một chút.
Hoàng đế triệu gấp, không phải có quân tình khẩn cấp, thì là bệnh tình của ông ta có biến hóa.
Tùy Tùy xoa cái eo sưng mỏi, đứng lên rửa mặt, chợt thấy có chút không thích hợp, cẩn thận nghĩ lại, mới phát hiện ra hương thơm quen thuộc trong phòng kia không thấy nữa.
Nàng quét mắt đến góc tường cạnh giường, ban đầu nơi đó đặt một lư hương Bác Sơn bằng vàng, hiện tại lại không thấy bóng dáng.
Tùy Tùy hỏi tỳ nữ kia: "Lư hương trong phòng đâu rồi?"
Tỳ nữ nói: "Điện hạ phân phó, sau này không cần châm hương trong Thanh Hàm viện."
Tùy Tùy có chút kinh ngạc, nàng biết "Hải đường dưới trăng" là hương thơm do Nguyễn Nguyệt Vi phối, cũng chính vì như thế, trong phòng ngủ Tề Vương mới châm loại hương thơm mang theo một chút mùi vị nơi khuê phòng này.
Trở lại Đường Lê viện, lư hương trong phòng cũng bị người khác di dời, nàng gọi Xuân Điều tới, quả nhiên cũng là Tề Vương điện hạ phân phó.
Tùy Tùy nhớ tới đêm qua Hoàn Huyên nói ngửi hương này chóng mặt, có lẽ là trong thức ăn đêm qua có thứ gì xung khắc nhau, khiến hắn sinh ra ác cảm đối với hương này.
Chuyện yêu ghét của con người có khi chỉ trong nháy mắt, hoài niệm một người cũng chưa hẳn phải chấp nhất với việc nhỏ không đáng kể này, Tùy Tùy không nghĩ nhiều, vứt hết vài điểm nghi hoặc trong lòng ra sau đầu.
Nàng hỏi Xuân Điều nói: "Đồ của cửa hàng son phấn đã lấy chưa?"
Xuân Điều nói: "Nô tỳ giúp cô nương đặt trong tủ rồi."
Nàng nói rồi đi qua mở cửa tủ gỗ đàn hương đen khảm xà cừ cùng ngọc trùng tử*, ôm một cái tráp bằng gỗ cây đồng tới.
(Ji: *Ngọc Trùng Tử - 玉虫子 - Đồ trang sức bằng ngọc hình con giun, sâu, trùng)
Tùy Tùy mở tráp, lấy ra hộp phấn trang điểm bằng sứ men xanh, dùng đuôi trâm gảy ra lớp sáp niêm phong, mở nắp ngửi thử, lại cau mày nói: "Không phải loại này, ta muốn chính là hương Đa Già La, không phải mùi này, mùi thật kỳ lạ." Nàng nói rồi chun mũi lại.
Xuân Điều ngửi thử, cảm thấy hương rất thơm, cũng không khiến người chán ghét.
Nhưng người yêu hay ghét hương thơm làm gì có lý do chứ, liền ví như Tề Vương điện hạ, trước kia nơi nào cũng châm cùng một hương, trong một đêm lại không thích nữa.
Nàng nhìn giấy thiêm dán trên nắp, là hương Đa Già La, nàng nói: "Nhất định là chủ tiệm lẫn lộn, dán sai giấy thiêm rồi, cửa hàng đó đông khách, trong lúc vội vàng cũng có sai sót, ngày mai nô tỳ đến đổi lại."
Tùy Tùy nói: "Làm phiền Xuân Điều tỷ tỷ đi thêm một chuyến."
Xuân Điều liền đặt hộp trang điểm trở về tráp, cất vào ngăn tủ, dự định ngày mai cầm đi đổi.
Tùy Tùy ngáp một tiếng: "Ngươi cứ bận chuyện của mình đi, ta ngủ một lát."
Xuân Điều liếc nhìn bóng dáng màu xanh trước mắt nàng, biết đêm qua chỉ sợ nàng lại không ngủ được mấy canh giờ, liền nói: "Ma ma cho người hầm canh gà nhân sâm đương quy, nô tỳ đi xem thử độ lửa."
Tùy Tùy gật đầu: "Đa tạ ngươi."
Đợi Xuân Điều ra ngoài bận việc, Tùy Tùy mới lôi cái tráp từ trong tủ ra, lấy hộp sứ.
Bên trong hộp có một khe hở không có gì nổi bật, thoạt nhìn như trên gỗ vốn dĩ đã có lỗ sâu.
Tùy Tùy rút trâm bạc xuống, lấy đuôi trâm đút vào trong khe hở nhẹ nhàng gẩy một cái, chỉ nghe một tiếng lạch cạch nhỏ, nàng đặt trâm xuống, rút phần đế ra, lộ ra một tầng kép.
Trong tầng kép có một tờ giấy Tuyên Thành hơi mỏng, lại là một phong thư mật.
Phía trên viết kín chữ nhỏ dày đặc, nét bút còn mảnh hơn cả sợi tóc, thật giống như đầu con ruồi.
Tùy Tùy khôi phục tráp trở về nguyên trạng, đặt vào ngăn tủ, lúc này mới cầm tin mật, quét mắt đọc lướt nhanh như một cơn gió.
Trên tờ giấy chỉ lớn bằng bàn tay này đã bao quát tình hình lớn nhỏ đáng chú ý gần đây tại biên quan và trong cung.
Bên Hà Sóc, thúc phụ của nàng giống cuối cùng đã từ bỏ ý niệm xuất binh, ngừng hành động chỉnh đốn lương thảo, Tùy Tùy thở phào một hơi, từ trước đến nay Đoạn Bắc Sầm làm việc ổn thỏa, chưa từng khiến nàng lo lắng.
Cục diện trong triều nàng cũng không đoán sai, văn thần võ tướng cùng Trung quan còn đang tranh luận không ngừng vì hổ phù Thần Dực Quân, đặc biệt là mấy Trung quan quyền thế ngút trời, ngày thường đấu đến túi bụi, lúc này nhất trí chĩa mũi nhọn nhắm thẳng vào Tề Vương, trước đây hắn quả quyết chém đầu Trung quan đã chọc nhiều người tức giận.
Chỉ là bên phía muốn Tề Vương giao ra hổ phù kia tựa hồ chiếm thế thượng phong, thậm chí có ngự sử buộc tội Tề Vương ủng binh tự trọng, ám chỉ hắn có tâm làm phản.
Tùy Tùy xoa cằm, cảm thấy sự tình không hề đơn giản như bề ngoài.
Nàng suy nghĩ một lát, tiếp tục đọc, Hoàng đế sau khi qua đại hôn Thái Tử không lâu liền đến Ôn Tuyền cung, theo kết luận mạch án dò xét từ trong cung, bệnh phong của hắn dường như lại nặng thêm.
Ngoài ra, trong hoàng thành còn xảy ra một chuyện nhỏ không mấy nổi bật, một khố phòng của Thái Y Thự bị cháy, đám cháy được dập tắt rất nhanh, không có người thương vong, có điều vài dược liệu cùng kết luận mạch chứng năm xưa không kịp cứu ra ngoài, cháy thành tro bụi.
Y dược của Đế Hậu, hoàng tử cùng cung phi được sủng ái đều do Thượng Dược Cục quản lý, Thái Y Thự là dành cho quan lại, cấm quân cùng cung nhân xem bệnh, khố phòng bị cháy không phải nơi trọng địa, tồn trữ đều là kết luận mạch chứng của cung nhân.
Có điều việc ngoài ý muốn nhỏ nhoi này xen lẫn trong một đống chuyện lớn chuyện nhỏ khắp nơi, lại khiến cho Tùy Tùy chú ý.
Bọn họ mới vừa thả ra tiếng gió để người khác biết có người đang tra án của Tiên Thái Tử, sau đó Thái Y Thự cháy, nàng không duyên không cớ cảm thấy giữa hai việc có một số mối liên quan.
Nàng vứt mảnh giấy vào chậu than, tận mắt nhìn thấy nó hóa thành tro tàn, sau đó cắt một mảnh lớn xấp xỉ như vậy từ giấy Đằng mà Cao ma ma dạy nàng tập viết, nhấc bút nhanh chóng viết lên mấy chữ, thổi khô nét mực, đặt trở lại vách ngăn tầng trong tráp.
......
Mấy ngày tuyết lớn, Li Sơn bị tuyết bao trùm, khi ánh mặt trời chiếu lên, băng tuyết đọng trên tùng bách sáng chói lấp lánh.
Trong tuyết đọng trắng xóa, một con đường núi tựa như hắc xà, bò trườn đến giữa mây trắng, cung điện dường như lơ lửng trên tầng mây.
Hoàn Huyên không quan tâm sức ngựa yêu dấu, ra roi thúc ngựa phi nước đại dọc theo đường núi.
Sáng tinh mơ hắn nhận được tin tức phụ hoàng phát bệnh ở Sơn Trì Viện, liền thần tốc thúc ngựa gấp đôi vội vã tới, nhưng đường xá xa xôi, đợi đến lúc hắn đến đã gần giữa trưa.
Tới tẩm điện, trước giường Hoàng đế đã đứng không ít người, Hoàn Huyên nhìn lướt qua, có Thái Tử, Trương tướng, Hàn Lâm đại học sĩ Phùng Khoan, Lại Bộ cùng Binh Bộ thị lang, Ngự sử đại phu cùng bậc trọng thần nhất đẳng, mấy Trung quan có tầm ảnh hưởng lớn đương nhiên cũng ở đó, ngoài ra còn có vài phụng ngự của Thượng Dược Cục.
Thần tử đắc lực trong triều cơ hồ đều tới rồi, nhưng trong số đám người đó lại không thấy bóng dáng Hoàng Hậu, Hoàn Huyên liền biết cái gọi là "Đột ngột phát bệnh nặng", hơn phân nửa chỉ là cái lấy cớ.
Hoàn Huyên vái chào Thái Tử, sau đó quỳ xuống trước giường Hoàng đế: "Nhi thần đến chậm, thỉnh Phụ hoàng trách phạt."
Hoàng đế tựa trên ẩn nang*, gương mặt tiều tụy, nhưng nhìn thấy nhi tử thứ ba này, trong ánh mắt vô thần của ông lại có chút ánh sáng: "Phụ hoàng không sao."
(Ji: *Ẩn Nang - 隐囊 - gối mềm tựa lưng ngày thời Đường)
Thái Tử lo lắng đầy mặt, nhìn thoáng qua đệ đệ: "Ngự thể của Phụ hoàng có bệnh, đêm qua ta cử người đến Vương phủ tìm đệ, sao trì hoãn đến lúc này mới tới?"
Dù ngữ khí của hắn ôn hòa, nhưng ý khiển trách trong lời nói rất rõ ràng.
Hắn thân là huynh trưởng, lại là trữ quân, răn dạy đệ đệ là lẽ đương nhiên, nhưng Tề Vương tay cầm thực quyền, không thể so với các hoàng tử khác, lộ vẻ tức giận trước mặt trọng thần liên quan như vậy, đó là không lưu lại thể diện cho đệ đệ chút nào.
Lời này lại không dễ đáp, nếu giải thích ngọn nguồn, liền bị nghi ngờ là ngụy biện, nếu âm thầm chịu đựng, càng chứng thực hiếu đạo của bản thân thiếu sót.
Hoàn Huyên trầm ngâm, Hoàng đế xua tay nói: "Chỉ là mấy ngày này tuyết rơi, bệnh cũ lại phát tác.
Trẫm nói không cần chuyện bé xé ra to, huống hồ Tam Lang còn đang dưỡng bệnh."
Tề Vương dưỡng bệnh đến cùng là chuyện gì, trong lòng tất cả người ở đây đều biết rõ, nhưng Hoàn Huyên một đêm không ngủ, lại chạy một chặng đường dài như vậy mà không dừng ngựa, lúc này môi trắng bệch, thoạt nhìn cũng thật sự giống như có vài phần bệnh tật.
Hoàng đế dừng một chút, nhìn về phía Thái Tử, ánh mắt có chút sắc bén, nhưng bên miệng lại treo nụ cười từ ái: "Trẫm chỉ cần nhìn huynh đệ các con hòa thuận, bệnh này nói không chừng liền không thuốc mà khỏi rồi."
Trái tim Thái Tử nảy lên, liền lập tức quỳ xuống thỉnh tội: "Nhi thần không nên khiển trách tam đệ, thỉnh Phụ hoàng thứ tội."
Hoàng đế cười nói: "Thái Tử đứng lên đi, trẫm biết con cũng là quan tâm tắc loạn, giữa phụ tử với nhau, không cần sợ hãi như vậy."
Thái Tử đứng lên đáp vâng, liếc sang đệ đệ một cái, chỉ thấy mặt hắn trấn tĩnh, mím chặt môi.
Đúng lúc này, Trung quan bưng chén thuốc tới, Thái Tử muốn đến tiếp nhận, Hoàng đế nói: "Mấy việc này để hạ nhân làm đi."
Trên mặt Thái Tử hiện lên một tia xấu hổ, thu cánh tay ngừng giữa không trung: "Hầu hạ thang dược cho Phụ hoàng là bổn phận của nhi thần."
Hoàng đế nói: "Phụ hoàng biết con hiếu thuận, có thể phân ưu vì Phụ hoàng trên triều, Phụ hoàng đã vui vẻ yên tâm rồi."
Thái Tử vội nói: "Nhi thần thẹn với trữ vị, thay Phụ hoàng phân ưu là trách nhiệm."
"Lo lắng cho nước cho dân là tốt," Hoàng đế hơi gật đầu, "Nhưng Trẫm nghe nói con bận việc triều chính, mười ngày liên tiếp ở Bồng Lai cung, trong lòng thật sự tiếc nuối."
Dừng một chút rồi nói: "Con kéo dài mấy năm nay mới nạp phi, còn trong giai đoạn tân hôn cùng Thái Tử Phi, chính là lúc gắn bó như keo sơn, cũng không thể chỉ lo chính vụ, vắng vẻ tân phụ."
Hoàng đế vuốt râu cười nói: "Trẫm còn ngóng trông sớm ngày bế tôn nhi đấy."
Sắc mặt Thái Tử hơi đổi, miễn cưỡng cười nói: "Là nhi thần suy nghĩ không chu toàn, làm Phụ hoàng lo lắng rồi."
Hoàng đế nhìn về phía Trương tướng cùng Phùng đại học sĩ: "Trương khanh, Phùng khanh, Trẫm dự định cho Thái Tử mấy ngày nghỉ, khoảng thời gian này, triều chính phó thác cho hai vị rồi."
Hai vị đại thần lĩnh mệnh bái tạ.
Hoàng đế lại hướng đến Binh Bộ thị lang nói: "Chuyện ngoài biên quan làm phiền Cố khanh bận tâm nhiều hơn."
Nói rồi vẫy tay hướng Hoàn Huyên: "Tam Lang, lại đây."
Hoàn Huyên tiến lên một bước: "Phụ hoàng có gì phân phó?"
Hoàng đế nói: "Con có kinh nghiệm dụng binh, lại là thống soái Thần Dực Quân, nhưng suy cho cùng tuổi còn trẻ, thiếu sự từng trải, về luyện binh trị quân, nên nghe ý kiến từ Cố thị lang nhiều hơn."
Trên mặt chúng thần đều hiện lên vẻ kinh ngạc, mấy Trung quan kia càng trắng bệch, Hoàng đế trong cuộc tranh luận binh quyền trước sau không nói một chữ, thẳng đến lúc này mới cho thấy thái độ —— binh lực quan trọng nhất của triều đình, ông vẫn sẵn lòng giao cho nhi tử thứ ba.
Thái Tử ảo não không thôi, sau khi vào đông, bệnh phong của Hoàng đế càng trầm trọng, chính là lúc đa nghi nhất, hắn vốn nên giấu tài, nhưng lại vì Tề Vương hồi kinh mà tự loạn trận cước, làm càng nhiều, sai càng nhiều, cuối cùng rước lấy nghi kỵ của thiên tử.
Hắn liếc nhìn đệ đệ khí định thần nhàn*, bỗng có một ý niệm đột ngột đâm vào đầu hắn —— gần đây tranh cãi về hổ phù thật sự hơi quá mức, thậm chí có Ngự sử dâng sớ buộc tội Tề Vương tâm bất trung, hắn đương nhiên rất vui khi thấy