Cô và anh là hai người duy nhất ở đây, không phải cô tự mình leo lên thì chắc chắn đó là…Hoắc Vân Thành bế cô qua?
Thư Tình tức tốc kiểm tra quần áo chính mình, may quá, chưa phát sinh chuyện gì cả.
Vào lúc này, Hoắc Vân Thành đẩy cửa đi vô, thấy Thư Tình đang thất thần ngồi trên giường, anh hờ hững hỏi: “Dậy rồi hả?”
Advertisement
Thư Tình lấy lại tinh thần: “Sao tôi lại ngủ ở đây?”
Hoắc Vân Thành từ trên cao liếc xuống nhìn cô: “Ngủ trên sô pha dễ bị cảm lạnh.”
Vậy là…quả nhiên là Hoắc Vân Thành bế cô lên giường?
Thư Tình thật không biết phải làm sao.
“Trong phòng ăn có để sẵn thức ăn sáng, xuống ăn đi.
Hôm nay tôi công tác ở nhà, cũng giúp em xin nghỉ luôn rồi, có việc gì cứ đến thư phòng tìm tôi.” Hoắc Vân Thành nói mấy câu rồi xoay người đi làm việc
Thư Tình gật đầu, nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ rồi.
May mắn Hoắc Vân Thành đã xin nghỉ giúp cô, Thư Tình dự định ăn xong bữa sáng sẽ đi làm luôn.
Bữa sáng phong phú được bày trên bàn ăn, Thư Tình vui vẻ gắp một miếng bánh trứng.
Chợt chuông cửa vang lên.
Thư Tính nhíu mày, ai lại đến đây vào giờ này.
Cửa mở ra, đập vào tầm mắt Thư Tình là một cô gái trẻ cao ráo xinh đẹp, là Hoắc Thiến.
Hoắc Thiến mặc một bộ váy màu trắng, trong tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt, ngay khi nhìn thấy Thư Tình, nụ cười trên gương mặt cô ta liền khựng lại: “Thư Tình, sao