Thích Không cảm thấy Hạ Cẩm có gì đó sai sai.
Y vừa vào nhà đã trông thấy Hạ Cẩm toàn thân trần trụi nằm co ro trên giường, hậu huyệt bị nong ra, từ miệng huyệt lộ ra một đoạn dùi gỗ ngắn.
Y thở dài, muốn rút cây dùi từ trong người hắn ra, Hạ Cẩm vốn đang thuận theo mà thả lỏng thân thể, bỗng nhiên vào lúc y chuẩn bị rút ra thì lại run lên, bắt đầu rên rỉ gọi y: "Hòa thượng, không muốn...!Hòa thượng..."
Hắn như bị ác mộng quấn lấy, mặc cho bản thân không ngừng van xin, cơ thể run lên từng hồi nhưng đôi mắt vẫn không hề mở ra, chỉ có hàng mi khẽ khàng rung động, từ mí mắt nhắm nghiền chảy ra từng giọt nước mắt.
Hắn cố gắng siết chặt hậu huyệt như muốn giữ lấy cây dùi gõ mõ đang bị rút ra kia, hai tay khua loạn cả lên, túm lấy góc áo Thích Không.
Thích Không không khỏi lo sợ hắn lại tẩu hỏa nhập ma lần nữa, đè tay lên kinh mạch hắn, nhưng lại không phát hiện có gì không ổn, chỉ là làn da dưới tay y có hơi nóng, mặt của người nọ cũng đỏ bừng bừng.
Y hôn lên môi Hạ Cẩm nhằm trấn an hắn, lại chợt nếm được mùi vị cay nồng nơi đầu lưỡi, giống hệt như vị của thứ "thuốc giải" mà hắn đã cho y uống bên bờ suối ngày nào.
Hắn nhíu mày, nhưng còn chưa kịp mở miệng hỏi thì đầu lưỡi đã bị mút lấy một cách đột ngột, Hạ Cẩm vội vàng như muốn cắn đứt lưỡi y, hai cái răng nanh nhòn nhọn cắn lên đầu lưỡi có hơi ân ẩn đau, tên hái hoa tặc nọ như hoàn hồn, quấn cả tay lẫn chân lên người y, dán sát lên người ôm chặt lấy y.
"Hòa thượng..." Hắn ôm chặt y, "Ta bắt được ngươi rồi." Thích Không không hiểu lắm mà khẽ vỗ về lưng hắn, Hạ Cẩm lại bắt đầu hành sự, lôi kéo quần áo y, mò vào nắm chặt lấy dương v*t y.
Thích Không hít vào một hơi, đẩy hắn ra: "Ta không tắm mấy ngày liền rồi, ngươi khoan hãy..." Bị y đẩy ra, Hạ Cẩm lại càng trở nên điên rồ, tay siết lấy cái kia của y không buông, cúi đầu xuống, ngậm dương v*t của y vào miệng.
Mấy ngày qua Thích Không đúng là chưa tắm, nơi ấy càng trở nên nặng mùi, mùi mồ hôi trên người y như vĩnh viễn thấm đượm mùi đèn nhang, Hạ Cẩm nhắm hai mắt lại, nghi ngờ mà hừ hừ mấy tiếng, nhả thứ kia ra, như con mèo nếm thử đồ ăn mà thè lưỡi ra khẽ liếm, rồi lại tặc lưỡi một cái, mũi nhăn lại.
Thấy hắn phản ứng như thế, phía dưới Thích Không cứng phát sợ, trong lòng cũng thấy ngại ngùng vô cùng.
Y giữa cằm Hạ Cẩm hòng đẩy hắn ra, lại không ngờ hắn sợ y bỏ chạy mà há miệng ngậm lấy dương v*t y, hàm răng cắn khẽ lên côn th*t của y.
"Không muốn thứ này bị cắn đứt...!Thì đừng có chạy..." Hạ Cẩm hàm hồ nói.
Thích Không cứng ngắc tại chỗ, không dám động đậy chút nào, chỉ đành mặc Hạ Cẩm mài răng lên côn th*t y, sau đó đầu lưỡi mềm mại lại như an ủi mà lướt qua nơi vừa bị cắn kia.
Cảm giác khác hoàn toàn so với kỹ năng khẩu giao thành thạo điêu luyện thậm chí còn có ý xấu mà cố tình trêu đùa của Hạ Cẩm khi trước, lần khẩu giao này không hề có ý trêu chọc mà lại giống như một loại uy hiếp yếu ớt nhưng đủ khiến người ta cảm thấy kinh hồn bạt vía, đầu lưỡi mềm ướt liếm láp trên dương v*t, hàm răng cắn chặt mang đến cảm giác hơi ngột ngạt nguy hiểm.
Thích Không cảm thấy da đầu tê rần, ngón tay y mơn trớn bên má Hạ Cẩm, răng nanh nhòn nhọn khẽ cọ vào phần dưới quy đầu, côn th*t y lập tức giật lên một cái, càng cương cứng hơn trong miệng hắn.
Y nhìn thoáng qua cây gậy mới rút ra được phân nửa trong mông Hạ Cẩm, mặt mày loáng cái đỏ bừng, thừa dịp Hạ Cẩm đang tập trung vào thứ trong miệng, y vươn tay túm lấy dùi gõ mõ, lần nữa chậm rãi rút ra ngoài.
Theo động tác rút gậy của y, cái mông của Hạ Cẩm cũng nhếch lên theo hòng muốn giữ lại nó, không kịp đề phòng đầu gậy lệch góc một cái, vừa vặn chọt trúng ngay điểm sướng.
Hắn kinh ngạc rên lên một tiếng, eo cũng mềm nhũn xuống, cả người như bị đánh gãy hết xương cốt mà nằm xụi lơ trên giường, đằng trước cũng trào ra tinh dịch.
Hắn như mất hồn mà nghiêng đầu gục vào giữa đùi Thích Không thở dốc, khuôn mặt trắng nõn kề sát bên dương v*t đỏ tím cương cứng càng mang lại một vẻ gợi tình khó tả.
Thấy hắn không cắn dương v*t mình nữa, Thích Không bèn nhân cơ hội đứng lên đi tắm, nhưng vừa định tránh người ra xuống giường thì Hạ Cẩm lại ôm lấy đùi y, nhắm chặt hai mắt cọ mặt lên dương v*t y, lông mi lướt qua côn th*t làm Thích Không có hơi ngứa ngáy, cái mũi cao thẳng và đôi môi mềm mại vừa vặn nằm ngay phần gốc.
Như mèo con mà cọ xát thứ kia của y một hồi, Hạ Cẩm nắm tay Thích Không bò lên người y, khóa ngồi trên đùi y, miệng huyệt hơi mở ra mài tới mài lui trên túi trứng.
Đôi môi hắn gần như dán sát vào môi Thích Không, thở gấp mà hỏi: "Ngươi đã ở đâu?"
Thích Không nuốt nước miếng một cái: "Ta đi mua lê hoa bạch cho ngươi."
"Lê hoa bạch?" Hạ Cẩm giật nhẹ khóe miệng, "Ta không tin...!Ngươi lâu như thế.." Dưới hàng mi dường như lại bắt đầu chảy nước, Thích Không không hiểu vì sao trông hắn lại có vẻ khổ sở như vậy.
"Ta không ngờ nó sẽ đắt như thế...!Ta không thể dùng tiền sư trụ trì cho để mua rượu, nên mới đến bến tàu làm công ít ngày." Y nhanh chóng giải thích, lấy ra bầu rượu đưa cho hắn, "Ngươi xem, ta mang về cho ngươi đây."
Hạ Cẩm chẳng thèm nhìn lấy một cái, hai mắt vẫn nhắm nghiền, dùng đôi môi tìm