Hắn chỉnh lại quần áo cho cô rồi cùng nhau ra ngoài
Bấy nhiêu đó vẫn chưa xoá được ngọn lửa trong mắt cô
Đi đến cầu thang, Lâm Doãn nổi lên suy nghĩ tiêu cực
Không biết có nên đá 1 cước để hắn lăn xuống, nếu làm vậy sau này cuộc sống cô sẽ nhẹ nhàng hơn
Nhưng nếu xảy ra vấn đề ở nơi này, Hắc bang chắc chắn không chịu để yên
Hơn nữa ...!mẹ cô, thật chẳng hiểu bị hắn cho ăn đan dược gì mà bây giờ bà lại dốc lòng bảo vệ, đứa con gái như cô bây giờ chẳng khác gì đồ bỏ đi
Lâm Doãn có thể đấu sinh tử với ba nhưng cô tuyệt đối không có can đảm đấu khả năng chịu đựng với mẹ
Mẹ cô thật sự rất đáng sợ a
Bạch Dạ Phi Long đi phía trước dáng vẻ đạo mạo khiến cô nhìn mà cảm thấy chán ghét
Hừ, đẹp thì đã sao chứ, chỉ dùng để che giấu sự biến thái của bản thân là giỏi
Cục tức hôm nay thật sự nuốt không trôi
Kế hoạch hoàn hảo mà cô chuyển bị cũng bị hắn phá hoại
Phải làm sao bây giờ?
Mẹ cô thấy cả 2 bước xuống liền rạng rỡ
Nào nào, các con mau đến xem, có chút gấp gáp nên hơi sơ sài, lần sau mẹ sẽ tiếp đón con rể chu đáo hơn.
Cái đó ...!vết thương của con sao rồi?
Tiểu Doãn chăm sóc con rất tốt, cũng chẳng có gì đáng ngại, ngay cả 1 gậy của cha con cũng không chịu được thì làm sao bảo vệ bà xã chu toàn hắn nói, còn nhấn mạnh từ chăm sóc, muốn cô tức chết hay gì?
Lâm Doãn lúc này đã ngồi vào bàn ăn, động đũa bỏ 1 con bào ngư vào miệng
Cái má phúng phính đáng yêu, miệng nhỏ đang nhai cũng không quên châm chọc
Hừ, nói còn hay hơn hát
Mẹ cô đi đến vung tay đánh vào lưng cô vài cú đau điếng
Con nha đầu này, có giỏi thì con đứng yên để cha mình đánh vài gậy đi.
Người ta vì con mới bị thương, vậy mà 1 chút áy náy cũng không có, mồm miệng ác độc, thật là!!!
Đồ ăn còn chưa nuốt xuống đã đánh cô mạnh như thế, bao nhiêu thứ trong miệng đều muốn rơi ra ngoài
Ah, mẹ cứ đánh như thế thì phổi con sẽ vỡ đó!!!
Mẹ à ... hắn ngồi bên cạnh đưa tay vỗ vỗ lưng cô, gương mặt bi thương làm Khương Mộc phu nhân cảm động
Ai da ...!nể mặt con rể Bạch, mẹ tha cho con hôm nay
Hừ! mèo khóc chuột giả vờ từ bi
Cô