"Lấy lập trường của đại nương, chiếc trâm hoa này dù đưa cho ai cũng đều là thiên vị, mà lấy lập trường của ta thì, trâm hoa này đưa cho ta chính là công bằng nhất, người không vì mình trời tru đất diệt, công bằng là thế nào, rất tốt với mình chính là công bằng."
Lời nói vừa dứt, Lý thị cùng hai tiểu thư Tô gia đều không thể tưởng tượng nổi nhìn Tô Phi Sắc, đáy mắt còn lộ ra vui sướng khi người gặp họa.
Ai mà không biết ở Tống Quốc này Ngọc Tuyền Cơ chính là kẻ cuồng vọng nhất, ngay cả Hoàng Thượng còn phải kiêng dè hắn ba phần, mà bây giờ Tô Phi Sắc một thứ nữ nho nhỏ lại dám ở trước mặt Ngọc Tuyền Cơ nói ra lời cuồng vọng như vậy, kết cục thế nào khỏi cần nghĩ cũng biết.
Mà Ngọc Tuyền Cơ trong mắt cũng nhanh chóng hiện lên một mạt quang mang, chỉ có Tô Phi Sắc vẫn vân đạm phong khinh như cũ.
"Bộp! Bộp! Bộp!"
Một trận vỗ tay từ trong loan kiệu truyền đến: "Lấy lập trường của ta, rất tốt với mình chính là công bằng, nói rất đúng, chiếc trâm hoa này liền cho ngươi, chúng ta đi."
Tuy rằng Tô Phi Sắc đã lén thay đổi suy nghĩ của hắn, nhưng không thể phủ nhận rằng nàng đã trả lời vô cùng xuất sắc.
Quan trọng nhất chính là, đáp án này rất vừa ý hắn, nghe thật thống khoái.
Hy vọng màn diễn tiếp theo cũng có thể xuất sắc giống như câu trả lời của nàng.
"Cung tiễn Cửu Thiên Tuế."
Loan kiệu khởi giá, không lâu sau, hắc y thị vệ vây quanh bốn phía cũng rút đi hết, chỉ còn lại bốn người các nàng quỳ trên mặt đất.
Tô Tĩnh Hương cùng Tô Tĩnh Điềm sợ tới mức chân mềm nhũn, đành phải ngồi dưới đất không đứng dậy được, mà Lý thị ánh mắt sắc bén đánh giá Tô Phi Sắc.
Bà ta cùng với vị Tam tiểu thư không được sủng ái này cũng không có nhiều tiếp xúc, nhưng trong ấn tượng Tô Phi Sắc tuyệt đối không phải như thế, chưa nói đến cùng Cửu Thiên Tuế đấu trí đấu dũng, mà ngay cả những lời Tô Phi Sắc vừa mới nói kia đã làm cho bà ta không khỏi kinh hãi.
Ngữ khí thập phần cuồng vọng, thập phần tự tin.
Không nghĩ tới dưới mí mắt bà ta lại cất giấu một người như vậy, thế mà bà ta nhiều năm qua không hề phát hiện ra, nếu không phải do bà ta sơ suất, thì chính là Tô Phi Sắc đã che giấu quá tốt.
Bà ta mơ hồ có cảm giác Tô Phi Sắc sau này sẽ trở thành chướng ngại của Tô Tĩnh Điềm.
Tô Phi Sắc làm bộ không thấy ánh mắt của Lý thị, duỗi tay cầm lấy chiếc trâm hoa ở giữa kia, nàng biết mũi nhọn đã lộ, dù cố che giấu thêm cũng không được.
Vừa rồi có Ngọc Tuyền Cơ ở đây nên không dám làm càn, bây giờ Ngọc Tuyền Cơ đi rồi, Tô Tĩnh Điềm thấy Tô Phi Sắc định lấy đi chiếc trâm cài mà nàng ta yêu thích, liền lập tức không cam lòng ngẩng đầu hướng về phía Lý thị xin giúp đỡ.
Lý thị lại bất động thanh sắc lắc lắc đầu, thu hồi hai chiếc trâm hoa còn lại kia: "Sắc trời cũng không còn sớm, chúng ta nên nhanh chóng hồi phủ thôi."
Giống như lúc tới đây, mỗi người ngồi trên một cỗ kiệu riêng, chỉ là Tô Tĩnh Điềm lại đột nhiên làm nũng muốn ngồi chung một cỗ kiệu với Lý thị, thấy cũng không phải là chuyện gì to tát, Lý thị liền gật đầu đồng ý.
"Nương, người hôm nay cũng quá thiên vị Tô Phi Sắc rồi, trâm cài tốt như vậy sao lại không nói hai lời liền cho nó chứ?" Tô Tĩnh Điềm dựa vào trong lòng Lý thị ủy khuất nói.
"Đó là nương cho sao? Nếu nương có thứ tốt như vậy, nhất định sẽ cho con đầu tiên rồi, nhưng đấy lại là đồ của Cửu Thiên Tuế, Cửu Thiên Tuế nếu đã mở miệng cho Tô Phi Sắc, ai dám giành chứ?" Lý thị xoa đầu Tô Tĩnh Điềm nói, trong giọng nói tràn đầy sủng nịch.
"Nhưng......" Tô Tĩnh Điềm vô lực phản bác.
Đắc tội Cửu Thiên Tuế chẳng khác nào tự tìm đường chết, đạo lý này nàng ta vẫn biết rõ.
"Hơn nữa con không cảm thấy Tô Phi Sắc đã thay đổi sao? Con xem vừa rồi lúc nó nói, khí thế cùng ánh mắt, có chỗ nào giống với Tam tiểu thư nhẫn nhục chịu đựng, không có tiếng tăm gì chứ? Không chỉ thế, hôm qua nó còn cắt lưỡi nha hoàn thiếp thân A Châu, ép ta dùng gia pháp phạt Lưu mama, còn nó thì lại một chút việc cũng không có." Lý thị nhíu nhíu mày, tựa hồ có điểm suy tư.
Tô Tĩnh Điềm kinh ngạc ngẩng đầu: "Thật hay giả vậy ạ? Tô Phi Sắc hiện giờ lợi hại vậy sao? Chẳng lẽ trước kia nó như vậy đều chỉ là giả vờ?"
Lý thị lắc đầu: "Có phải giả vờ hay không hiện tại ta chưa thể chắc chắn, có điều ta đã xếp Yên Nhi vào bên người nó