Trên đường đi đến Ngự hoa viên, bị Long Khánh Đế ôm vào lòng, tâm tình Cố Loan rất phức tạp.
Vị hoàng biểu bá phụ này, sủng ái nàng là thật, nhưng theo trong sách sử, có mấy vị minh quân mặc kệ chính sự, chỉ lo chơi với bọn nhỏ chứ?
Phóng túng hưởng lạc, phần lớn là hôn quân.
“Hoàng bá phụ, người không cần đi xử lý chính vụ sao?” Nhìn ca ca trước mắt vừa đi vừa chạy, Cố Loan nhìn Long Khánh Đế, tò mò hỏi.
Long Khánh Đế quay đầu, thấy đôi mắt hạnh của bé gái trong veo như nước, hắn cười cười, hỏi: “Chính vụ gì?”
Cố Loan nhớ lại những hành động trẻ con của ca ca và Tam tỷ tỷ, mình phải giả vờ cho giống mới được, chỉ ngón tay nhỏ nhắn về phía mấy cung điện trước mặt, nàng nghiêm túc nói: “Sáng sớm, mỗi ngày cha đều tới Binh bộ làm việc, còn Nhị thúc thì đến Hộ bộ, ai cũng đều không rảnh chơi với A Loan, Hoàng bá phụ không có chuyện gì làm sao?”
Nếu Hoàng bá phụ sủng ái nàng như thế, Cố Loan chỉ hi vọng ông trở thành một minh quân, sau này lưu danh sử sách, đỡ phải bị chửi rủa, như vậy đối với Long Khánh Đế hay lê dân bách tính mà nói đều là chuyện tốt.
Long Khánh Đế không quản việc triều chính, tất nhiên có đạo lý của hắn, vuốt nhẹ đầu nhỏ của Cố Loan, Long Khánh Đế cười nói: “A Loan có biết vì sao trẫm có nhiều văn võ đại thần như vậy không? Bởi vì thiên hạ quá lớn, một mình trẫm làm không hết, cho nên đem việc lớn nhỏ phải làm phân phát xuống dưới, để các thần tử thay trẫm làm, sau đó trẫm sẽ xem bọn hắn làm như thế nào rồi, nếu làm tốt thì trẫm có thưởng, nếu không thì phạt.”
Những lời ngụy biện của Đế vương, Cố Loan không biết nên nói gì tiếp.
Nhìn bé gái đang ngơ ngác, Long Khánh Đế nở nụ cười, vui vẻ ôm Cố Loan lên, hỏi: “Trẫm có thời gian chơi với, A Loan có vui không?”
Cố Loan cũng không phải Ngự sử nên không có dũng khí tiếp tục khuyên can, đối mặt với câu hỏi của đế vương, nàng cười hì hì, vui vẻ đáp: “Rất vui!”
Nàng nào dám không vui chứ?
Bé gái bốn tuổi cũng rất có trọng lượng, Long Khánh Đế ôm Cố Loan đi một đoạn đường dài, kỳ thật cũng hơi mỏi mệt, vừa định thả để Cố Loan tự đi, nghe bé gái nói thích cùng mình chơi đùa, Long Khánh Đế lập tức như được tiếp thêm sức mạnh, ôm Cố Loan đi tiếp. Cố Loan ngược lại ước gì sống bằng sức mình nhưng long sủng của đế vương, không phải nàng muốn cự tuyệt thì cự tuyệt.
Ngự hoa viên có nuôi mấy con hạc, Long Khánh Đế mang bọn nhỏ đi xem.
Hạc Đan Đỉnh, ngoại trừ trên cổ và lông đuôi là có màu đen ra, ở giữa lông trắng như tuyết. Thực chất bên trong Cố Loan là mộtđại cô nương, thưởng thức cái đẹp, cho dù chỉ là mấy con hạc lười biếng nằm trên mặt đất không nhúc nhích, Cố Loan cũng xem đến say sưa. Cố Đình tinh nghịch, dang hai cánh tay bổ nhào qua, muốn bắt hạc.
“Phụ hoàng, con muốn chơi trò bịt mắt.” Nhị công chúa năm tuổi không thích xem hạc, cũng không thích bắt chúng, gần đây nàng vừa học được trò bịt mắt rất mới mẻ nên ngày nào cũng muốn chơi.
“Ta cũng chơi!” Tai Cố Đình rất thính, nghe nói muốn chơi trò chơi, bé trai lập tức từ bỏ con hạc mà hắn đuổi theo thế nào cũng không kịp, vui vẻ chạy tới.
Bọn nhỏ đều thích nên Long Khánh Đế tất nhiên là đồng ý, ra lệnh cho tiểu thái giám đi lấy khăn đen che mắt.
Cố Loan liếc nhìn một vòng, Long Khánh Đế là đại nam nhân, Tam hoàng tử tám tuổi, ca ca bốn tuổi, Nhị công chúa là bé gái nhỏ, mọi người có hình dáng rõ ràng, chỉ có nàng và Nhị công chúa hơi khó phân biệt một chút.
Long Khánh Đế cũng nhận ra được vấn đề này, phái người đi gọi Tứ hoàng tử và Tam công chúa tới, Tam công chúa sinh vào tháng giêng, nay đã ba tuổi, so với Cố Loan cũng không khác lắm. Tứ hoàng tử và Tam hoàng tử là hai huynh đệ, xét về chiều cao cũng không dễ dàng phân biệt, như vậy độ khó càng tăng lên.
Rất nhanh, tiểu đội chơi trò chơi trong Ngự hoa viên đã đông đủ, một lớn sáu nhỏ.
Là nhân vật đặc biệt duy nhất, Long Khánh Đế bị bọn nhỏ đề cử là người đầu tiên bị bịt mắt.
Long Khánh Đế cũng thích chơi, tràn đầy phấn khởi để thái giám bịt mắt rồi đứng tại chỗ đếm tới năm, bọn nhỏ chạy tán loạn khắp nơi, sau đó không được phép động đậy chờ bị bắt.
Tam công chúa chạy chậm nhất, bị Long Khánh Đế bắt được, ông còn chưa bắt đầu sờ, nàng đã cười khanh khách trước, tự bộc lộ thân phận, chọc mọi người cười to.
Tam công chúa mới ba tuổi vừa ngây thơ vừa ngốc ngếch, mỗi lần đều đoán không đúng, liên tục phải làm người mù, như vậy cũng không có ý nghĩa, Long Khánh Đế liền ra hiệu cho Tam hoàng tử cố ý lộ thân phận.
Tam hoàng tử không quá tình nguyện, trở thành người mù.
Chơi vài trận, Cố Loan luôn trốn ở sau lưng ca ca, bởi vì người mù từ phía sau sờ soạng tới, rốt cục nàng đã bị bắt.
Tiểu thái giám giúp Cố Loan bịt kín mắt.
Cố Loan phân biệt phương hướng không được tốt lắm, bình thường mở to mắt mà nàng còn có thể nhầm phương hướng, bịt mắt lại càng không được. Chẳng hạn như nghe phía bắc có tiếng cười, nàng lại đi về phía nam, hai cánh tay sờ loạn, càng đi càng xa, chọc cho đám người cười ha ha cố ý nhắc nhở, Cố Loan lại đỏ mặt quay lại.
Khi nàng xoay người, xung quanh không còn phát ra âm thanh nào, Cố Loan nhắm hướng đông đi thẳng.
Nhưng trong lúc này, một người không chơi trò chơi cũng từ phía đông đi tới.
Cố Loan không nhìn thấy nhưng mọi người thì thấy rất rõ ràng, sắc mặt của Nhị công chúa và Tam công chúa đều trắng bệch, quên cả quy định của trò chơi, hai bé đều sợ trốn sau lưng phụ hoàng. Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử thì tỉnh táo hơn, đứng yên không nhúc nhích nhưng trên mặt cũng không còn thoải mái như vừa rồi.
Cố Đình cũng sợ người kia, bé muốn gọi muội muội trở về nhưng Long Khánh Đế “suỵt” một tiếng với bé.
Cố Đình siết chặt quả đấm nhỏ.
Long Khánh Đế thấp giọng cười: “Đình ca nhi đừng sợ, có trẫm ở đây, Nhị biểu ca không dám bắt nạt người khác đâu.”
Cố Đình mím môi, đôi mắt to chăm chú nhìn phía trước.
==========
Triệu Quỳ đến Ngự hoa viên trước cả Long Khánh Đế, hắn luôn ngồi bên bờ hồ vườn hạc thả câu, ngoài thị vệ cận thân, bên cạnh không có cung