CHƯƠNG 206: GIAO DỊCH KHÔNG CÔNG BẰNG
Editor: Luna Huang
“Ngô…” Ngưng nhi gãi đầu một cái, có chút củ kết nói: “Ngưng nhi quả thực cảm thấy tiểu thư làm thật là ác độc a, thế nhưng cái này cũng không có gì, phản chính mọi người đều là có oán báo oán ~ đại phòng không nên hủy danh dự của tiểu thư, nhị tiểu thư cùng tứ tiểu thư cũng không ít khi dễ chúng ta, để cho bọn họ để cho bọn họ ghi hận lẫn nhau đi ~ kỳ thực đều là báo ứng…”
“Ngươi còn tin báo ứng?” Vu Xá Nguyệt thật là như phát hiện chuyện gì mới lạ.
Ngưng nhi cười mỉa một chút, “Cái gì phật a Bồ Tát a, cái loại này không tin, thế nhưng loại này của nhân gian ta tin. Làm chuyện xấu sớm muộn gì cũng phải trả!”
Vu Xá Nguyệt gật đầu cười cười, “Nghĩ như vậy kỳ thực cũng tốt vô cùng ~” Hài tử đơn thuần sẽ cho rằng sinh hoạt vĩnh viễn đều cũng có hy vọng.
Hai người ngồi ở trên bàn cơm vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, chờ cháo của Vu Xá Nguyệt thấy đáy, chỉ thấy A Ly từ trên đầu tường nhảy xuống nhảy vào viện tử.
Vu Xá Nguyệt lập tức buông chén xuống chiêu đãi hắn, nhiều ngày rồi, cuối cùng là thấy người này vào bằng cách nào! Thực sự là không dễ dàng a ~
A Ly đi tới nói rằng: “Tam tiểu thư, chủ tử đang đợi người.”
Chiếc đũa của Vu Xá Nguyệt một chút dừng lại giữa không trung, “Cái này, nhanh như vậy?” Đây là yêu cầu đêm qua nàng nói đi? Ngủ một giấc tỉnh dậy liền làm xong rồi? Tốc độ ánh sáng?
A Ly hờ hững gật đầu. Chớ nhìn hắn vẫn mặt tê liệt, trong lòng cũng là kinh ngạc. Tin tức tối hôm qua ban đêm trở về, lại không nghĩ rằng chủ tử sáng sớm xuất hiện ở đây, loại tình huống này cũng rất ngoài dự liệu của hắn…
“Quá tốc độ! Làm việc có hiệu suất a!” Vu Xá Nguyệt nghiêm túc khích lệ bọn họ. Nàng cũng bắt đầu suy tư có nên ở đây mở một công ty vận chuyển hay không. Trình độ này, ở cổ đại nên là thuận lợi đi?
A Ly quay đầu lại nhìn đại môn một chút, lên tiếng dò hỏi: “Mã xa chuẩn bị xong. Tam tiểu thư cảm thấy lúc nào có thể đi…”
“Lập tức lập tức.” Vu Xá Nguyệt lập tức đặt chén xuống bàn đứng dậy, “Để Ti Ti các nàng thu thập đi, đi đi đi.”
Ngưng nhi lo lắng nói rằng: “Tiểu thư, ngày hôm nay đi ra ngoài không có việc gì sao… Nếu là phu nhân tìm thì làm sao bây giờ a?”
“Mông của Khương Tình Tuyết còn lau chưa khô, nào có thời gian tới canh chừng chúng ta a!” Nàng nói cũng kéo Ngưng nhi lên.
——
A Ly lái xe, hoảng hoảng du du hành sử một đoạn, cuối cùng dừng ở một cửa hàng may trong phố xá sầm uất.
Vọng Thư Uyển
Vu Xá Nguyệt xuống xe vừa nhìn, phát hiện ở đây chính là địa phương Ngự Cảnh lần đầu tiên tìm nàng nói chuyện hợp tác. Một lần kia nàng còn ở nơi này mua một kiện y phục bạch sắc… Y phục kia hiện tại hình như là nhét dưới đáy rương.
Trong cửa hàng đang có vài quý phụ tiểu thư đang nghị luận chất liệu với thủ công, mấy sai vặt ở bên cạnh bồi giải thích. Bọn họ vòng qua mặt tiền của cửa hàng cùng hỏa kế, trực tiếp đi vào hậu viện.
Lần trước thời gian tới sắc trời đen, nên Vu Xá Nguyệt cũng chưa nhìn kỹ cảnh sắc chung quanh. Mà lúc này chính buổi sáng, chỉ thấy vờn quanh hậu viện xanh ấm mê người, để người có loại cảm giác đang ở phủ đệ nào đó.
Dọc theo đường đi Ngưng nhi đều tò mò ngắm nhìn bốn phía, nàng không nghĩ tới, một cửa hàng nho nhỏ như thế, cảnh sắc dĩ nhiên so với Vân Thư viên của tướng phủ trang nhã diễm lệ hơn.
Vu Xá Nguyệt phát hiện, Ngự Cảnh hình như là rất thích thực vật a, địa bàn của hắn luôn luôn có vô số thảm thực vật mới lạ.
Mấy người này đi tới cổng lớn hậu viện, A Ly hỗ trợ đẩy cửa ra, sau đó tránh sang bên một bước. Vu Xá Nguyệt một mình tiến vào, cửa ở sau lưng nàng lặng lẽ đóng.
Ngự Cảnh đang ngồi ở sau án lật xem sổ sách của cửa hàng, ánh mặt trời gai mắt bên ngoài chiếu vào đường viền gò má đẹp mắt của hắn. Luôn luôn không có cảm giác với tướng mạo trong nháy mắt này Vu Xá Nguyệt bỗng nhiên có ước ao nho nhỏ, cái mặt này nếu như cho nàng thật là tốt biết bao a…
Ngự Cảnh nghe tiếng mở cửa nghiêng đầu nhìn lại, ngữ điệu thập phần ôn hòa nói: “Ngươi đã đến rồi.”
“Ân..” Vu Xá Nguyệt thu hồi ánh mắt, nàng đi tới tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, “Tại sao là ở chỗ này a, ngươi không phải là muốn che giấu sao?”
“Cũng không phải che giấu, chỉ là có đôi khi không muốn bị người quấy rối mà thôi.” Ngự Cảnh đóng sổ sách lại đặt ở bên cạnh.
Thái độ của hắn giống với lúc vừa quen, bầu không khí của hai người hài hòa, giao lưu bình thường, tựa hồ là đều đã quên mất gặp mặt lần trước không thoải mái.
Vu Xá Nguyệt truy vấn, “Đó chính là nói bây giờ bị quấy rối cũng không sao?”
“Đúng vậy.” Ngự Cảnh nói, liền tiếp tục xem nhìn Vu Xá Nguyệt không nói nữa. Hắn tựa hồ là đang đợi nàng mở miệng, dù sao gặp mặt hôm nay là nàng muốn.
Vu Xá Nguyệt thở dài một tiếng nho nhỏ, sau đó từ bên hông móc ra một cây súng tự chế đẩy ra trước, “Cái này là đưa cho ngươi.”
“Vì sao?” Ngự Cảnh chỉ cụp mắt nhìn thoáng qua, nhưng vẫn chưa đưa tay đi lấy. Hắn nhớ kỹ ngày đó nàng nói qua, vật này sẽ không cho.
Vu Xá Nguyệt lúng túng san cười một tiếng, “A…đây không phải là bởi vì có việc cầu người sao.”
Nghe được một câu nói này, trong mắt của Ngự Cảnh bỗng nhiên nổi lên tiếu ý.
Vu Xá Nguyệt thấy hắn không nói gì thêm, vậy liền chỉ coi hắn là thầm chấp nhận. Nàng cầm súng về, thập phần vui sướng nói rằng: “Cái kia, ta dạy ngươi tháo dỡ cùng lắp ráp trước, miễn cho mở cò tự bắn mình.” Nàng nói liền đứng dậy đi vòng qua sau cái bàn.
Ngự Cảnh không có lên tiếng ngăn cản, Vu Xá Nguyệt liền đứng ở bên cạnh hắn, khom người bắt đầu động thủ giảng giải.
“Ngươi xem ở đây a, nắm như thế…cái này là băng đạn, liền lấy ra, sau đó thả như thế…”
Nàng rất gần, Ngự Cảnh tựa hồ ngửi thấy mùi hương thơm ngát như có như không. Hương