Truyện được dịch/edit bởi [Tokiya] và đăng tại truyen5z.com
Truyện được làm và đăng tại web truyen5z. Hãy đọc ở web chính chủ để ủng hộ editor/dịch giả.
Update full và sớm nhất tại truyen5z.com
: truyen5z.com
Chương 1: Tân khoa Trạng Nguyên
Chính Nguyên tân triều lập quốc năm thứ nhất, tiết thanh minh năm nay, kì thi hội vừa qua, khắp kinh thành liền truyền tai nhau một tin tức.
Đứng đầu kì thi hội năm nay chính là người đỗ đầu kì thi hương của Tô Châu, một thiếu niên tao nhã mười lăm tuổi.
Bách tính trong kinh thành trước giờ vẫn luôn tự xưng nghe nhiều biết rộng, trên mặt mỗi người đều mang biểu cảm khắp thiên hạ còn chuyện gì mà ta chưa thấy, đừng nói trạng nguyên, đến cả hoàng đế cưỡi ngựa trên đường bọn họ cũng đã nhìn thấy không ít lần.
Thế nhưng vị hội nguyên mười lăm tuổi này, có thể sẽ là trạng nguyên tương lai, đích thực hiếm gặp.
Khuôn mặt trẻ trung tuấn mĩ giống như nhân vật bước ra từ trong sách tìm kiếm nhân duyên.
Trà lâu luôn là địa điểm tụ tập của các sĩ tử, trong một đám cử nhân cũng không tính là trẻ trung gì, một thiếu niên với khuôn mặt non nớt trái lại thực nổi bật, y không chỉ trẻ tuổi còn tuấn tú, chính là kiểu tuấn tú sẽ khiến cho các khuê nữ vừa nhìn sẽ đỏ mặt hồng tai.
“Hiền đệ sau này phát đạt rồi, đừng quên lão huynh ta đây.” Nam tử trung niên ngồi đối diện y hình như đã say, lèm bèm nói.
Thiếu niên cười bất đắc dĩ, quay sang tạ lỗi với người bên cạnh, “Huynh trưởng ta quá chén, quấy rầy nhã hứng của các vị, tiểu đệ uống một ly tạ lỗi với các vị hiền huynh.”
Kì thực cũng không ai chê cười nam nhân trung niên kia, người này vừa nhìn đã biết là thi không đậu. Khoa thi hàng năm có người vui sướng tất cũng có người buồn, trạng nguyên đầu tóc bạc trắng cũng không phải ít, ngược lại người như thiếu niên này mới là hiếm thấy.
“Tiền hiền đệ không cần đa lễ, mấy người bọn ta sau này còn mong hiền đệ quan tâm.”
Người nói là sĩ tử đứng thứ hai kì thi hội, tên Ngô Khản. Hắn vẫn luôn không phục chuyện bị một tên nhóc nhỏ hơn mình nhiều tuổi đè đầu, tìm được cơ hội liền châm chọc, nhưng cũng không mang nhiều ác ý.
“Ngô huynh đề cao tiểu đệ rồi.” Thiếu niên khẽ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, “Ngô huynh tài cao, tiểu đệ đã nghe danh từ sớm. Lần thi này có lẽ vì thấy đệ tuổi đời còn nhỏ nên mới nhường một bước, đệ sao so được với người tài năng tri thức uyên bác như Ngô huynh đây.”
Ngô Khản sửng sốt, không nói gì, lòng thầm nghĩ với cái tướng mạo này ai lại nỡ lớn tiếng với y.
Hắn im lặng nâng chén rượu lên, lại nghe thấy thiếu niên nói: “Huynh trưởng ta say rồi, ta đi trước, mời các vị cứ tự nhiên.”
Đưa nam nhân trung niên về nhà hắn, sau đó thiếu niên cũng trở lại nhà mình.
“Mẹ, con về rồi.” Giọng y tràn đầy mừng rỡ, lúc này mới nhìn ra vẻ hoạt bát của thiếu niên mười lăm tuổi.
Trong phòng vang lên tiếng đáp lại, “Biết rồi, trong bếp có cơm, con tự mình lấy ăn đi, ít ăn đồ bên ngoài thôi, cũng không biết có sạch sẽ hay không!”
Thiếu niên gãi gãi mũi, bước vào phòng, “Mẹ, con đã ăn rồi, giờ ăn không nổi nữa, đợi một lát rồi ăn nha.”
Nữ nhân trong phòng khoảng hai ba mươi tuổi, dấu vết tuổi tác in hằn nơi khóe mắt, nhưng dù vậy cũng không làm tổn hại đến nhan sắc của nàng.
Nữ tử mi mục như họa, chỉ là làn da không được trắng sáng mịn mang như thiếu nữ, khóe mắt cũng có chút nếp nhăn như ẩn như hiện.
“Con đấy...” Nàng thở dài, ngừng một chút lại nói: “Cũng may con cũng xem như có tiền đồ, Tần Ninh ta đời này coi như không sống vô ích.”
“Đi thắp cho cha con nén nhang, để chàng phù hộ cho con có thể thi đỗ trạng nguyên.”
Thiếu niên ngoan ngoãn nghe theo, sợ lại khơi lên vết thương trong lòng mẫu thân, vội làm nũng: “Vậy con có cần thắp luôn cho cả ông nội bà nội không, để bọn họ cùng phù hộ cho con.”
“Đi đi, đi đi.” Tần Ninh bất đắc dĩ.
Mười mấy năm trước, con trai nàng ra đời, phu quân lại gia nhập quân khởi nghĩa, một đi không trở về.
Mấy năm nay vất vả cực khổ ngậm đắng nuốt cay, việc gì nàng cũng từng làm qua.
Nghĩ tới bản thân nàng cũng từng là con gái của lão cử nhân duy nhất trong vùng, được cha coi như trân bảo, sau khi gả đi lại được phu quân thương yêu, nào có biết tới những thứ này.
Nhưng dù cho có vất vả hơn đi chăng nữa, nàng cũng nhất quyết không để con trai nghỉ một buổi học nào. Làm thường dân quá khổ cực, động một chút lại binh biến thiên tai nhân họa không ngừng, nàng sao có thể để con mình sống cuộc sống như vậy.
May sao Chính Hiên cũng không chịu thua kém, tuổi nhỏ đã mong muốn thi đỗ trạng nguyên.
Tần Ninh nhớ lại lúc Tiền Chính Hiên còn bé, chính mình cầm tay con dạy nó viết từng nét từng nét chữ. Thiên tư của đứa nhỏ này rất cao, qua mấy năm nàng cũng không còn gì để dạy cho nó nữa, đang trong lúc phát sầu vì chuyện này, viện trưởng Thư viện Vấn Tâm ở Giang Nam xem trọng tư chất con nàng bèn nhận nó vào viện, nếu không có lẽ đời này của Chính Hiên e là sẽ bị nàng làm chậm trễ.
Ngày thi đình, trong hương khói lượn lờ, Tần Ninh quỳ trên tấm đệm hương bồ cầu khấn phu quân cùng cha mẹ chồng, cầu bọn họ phù hộ cho Chính Hiên thi đỗ.
Mà ngay lúc này, trên Kim Loan Điện lại là một cảnh tượng khác.
Tiền Chính Hiên cúi đầu nhìn đề thi, vô cùng tự tin, câu hỏi này trước đây thầy đã từng cho cậu viết, không ngờ hiện tại lại vào.
Hạ bút bắt đầu viết, trên mặt là nụ cười nhẹ tràn đầy tự tin, những thí sinh bên cạnh có người giống cậu múa bút thành văn có người ôm đầu chău mày suy nghĩ, tất cả đều nín thở tập trung, không ai dám quay ngang quay ngửa.
Quân vương ngồi phía trên nhìn xuống các thí sinh làm bài, trong lòng vô cùng vui vẻ, năm đầu lập quốc đã có thể chiêu gọi nhiều sĩ tử như vậy, điều này cho thấy chính sách trị quốc của hắn rất được các nho sĩ văn nhân tán thành.
Tiền Chính Hiên rất nhanh đã viết xong, nhân lúc không ai chú ý liền nhanh chóng ngẩng lên nhìn mặt hoàng đế một cái. Y vẫn luôn rất hiếu kì với diện mạo của vua, muốn nhìn thử sau đó về nhà kể cho mẹ nghe, con trai mẹ rất là giỏi, đến cả mặt của hoàng đế cũng thấy qua rồi.
Không nhìn thì thôi, vừa ngẩng lên nhìn một cái y liền ngây người, miệng cũng há hốc ra, quên mất phải cúi đầu xuống, nhìn chăm chú vị hoàng đế bệ hạ rực rỡ chói mắt phía trên.
Hoàng đế bệ hạ đầu đội kim quan, vì không có hạt châu rủ xuống che khuất cho nên tướng mạo hoàn toàn lộ ra trước mắt y.
Mày kiếm mắt sáng, sống