Hạ Lan Chi hoảng sợ mà nhìn máu đen trên tay mình, khó khăn mà nuốt một ngụm nước bọt mang theo tơ máu.
Thừa tướng này! ! vì cái gì còn ho ra máu?!
Hắn vừa mới xuyên qua chẳng lẽ lại không còn sống được bao lâu?
Hạ Lan Chi cứng đờ mà xoay người nhìn về phía Vương thái y đang thi châm trên người Tô Nặc, "Thái y, ngươi có thể qua đây nhìn xem ta một chút không?"
Vương thái y nghi hoặc mà nhìn Hạ Lan Chi, "Đại nhân thân thể có bệnh nhẹ?"
"! ! Ta thổ huyết.
" Hạ Lan Chi yếu nhược trả lời.
Vương thái y nghe được thừa tướng thổ huyết, sợ tới mức chân mềm nhũn từ trên ghế bước xuống, té lộn nhào mà quỳ gối trước mặt Hạ Lan Chi, "Tướng gia quý thể quan hệ thiên hạ bá tánh, hạ quan lập tức kiểm tra thay đại nhân.
"
"Vậy hắn làm sao bây giờ?" Hạ Lan Chi cau mày chỉ chỉ Tô Nặc đang nằm trên giường.
"Hạ quan đã thi châm bài trừ độc tố cho hắn, tạm thời sẽ không nôn ra máu nữa, hạ quan gọi đồ đệ tới giúp hắn sắc thuốc, chỉ cần uống vào liền không còn gì đáng ngại, sau đó chậm rãi điều trị là được.
Thỉnh đại nhân ân chuẩn, để hạ quan thay ngài bắt mạch.
"
Hạ Lan Chi ngoan ngoãn mà đem tay đưa qua, nhìn Vương thái y lấy hai ngón tay để trên mạch môn mình, thần sắc trên mặt ngưng trọng.
"Như thế nào?"
Vương thái y không lập tức đáp, ngược lại hỏi: "Đại nhân có biết ngài vì sao lại thổ huyết?"
Hạ Lan Chi lau sạch bà dì ở khóe môi, "Làm việc mệt nhọc.
"
Vương thái y cạn ngôn mà giật giật khóe mắt, "! ! "
Đại nhân ngài đây là đang nói đùa sao? Ngày có từng thành thật làm việc sao?!
Hạ Lan Chi cũng nhìn ra thái y nghe hắn nói đến một mặt táo bón, chột dạ mà hỏi: "Ngươi nói, ta vì sao sẽ thổ huyết?"
"Đại nhân trong thân thể có lưu tàn độc của đoạn trường thảo, hơn nữa thời gian độc tồn trong thân thể chưa đến hai ngày.
"
"Đoạn trường thảo?" Hạ Lan Chi hiểu được ý trong câu của thái y, mắt hơi nheo lại liếc hướng Tô Nặc, "Cùng độc hắn uống là một loại?"
"Đúng vậy.
"
"Ý của ngươi là, hắn hạ độc ta? Hiện tại nhìn thấy ta không chết liền tự mình uống thuốc độc tự sát?"
Nhìn thấy thừa tướng đại nhân dùng ngữ khí bình tĩnh gần như chuyện này cùng mình không quan hệ mà nói về việc chính mình bị hạ độc, âm thanh lạnh lùng hạ xuống cất chứa thịnh nộ làm tất cả mọi người không khỏi nơm nớp lo sợ lập tức quỳ xuống, không có ai dám ngẩng đầu đi nhìn sắc mặt thừa tướng đại nhân.
Bình tĩnh như vậy, đến lúc bùng nổ chính là đáng sợ nhất.
Cảm nhận được thừa tướng đại nhân bốn phía tràn ra sát khí Vương thái y càng trực tiếp để trán đều dán lên mặt đất, run bần bật trả lời: "Hạ hạ hạ hạ! ! hạ quan chưa từng có ý nói như vậy! ! "
Hạ Lan Chi thanh âm như cũ không có