Sau khi Lục Ly đi khỏi, ông chú của trung tâm môi giới bất động sản gọi một cuộc điện thoại: “Yến Tử, cô không giữ được căn nhà đó nữa rồi, bị người ta mua rồi.”
Tiêu Yến mới tiếp khách xong, khắp người mệt mỏi.
Nghe ông ta nói như vậy, xém chút tức chết.
“Vậy ông trả ba năm tiền bao gái đây cho bà!”
Ông chú nhổ nước bọt: “Trả cái đít, không phải tôi cũng giữ căn nhà đó lại ba năm cho cô rồi sao.”
Tiêu Yến bình tĩnh lại hỏi: “Ai mua, cái loại nhà dột nát đó ai mua chứ!”
Ông chú kể lại một cách ngắn gọn.
Tiêu Yến cúp điện thoại.
Bạn trai giàu có đường Thái Nhiên, còn gì tuyệt hơn nữa.
Khương Đường – cô muốn rời khỏi đường Khang An, không có cửa đâu, cô sẽ bị giam ở nơi này, bị tôi giam ở nơi này!
Tiêu Yến gọi một cuộc điện thoại cho cửa hàng in ấn: “Mấy tấm danh thiếp quảng cáo nhỏ lần trước đã in, in lại một lần nữa, ảnh chụp với tin nhắn đợi tôi gửi cho anh.”
Sau khi Khương Đường ngủ một giấc dậy, Lục Ly còn chưa về, cô nhìn thời gian còn nửa tiếng nữa mới lên lớp.
Cô nằm bò lên chỗ anh cho tỉnh ngủ một lúc.
Bàn học anh rất ngăn nắp, so với Triệu Tiến bên cạnh thì ngăn nắp hơn nhiều, cô tùy ý sắp xếp lại mấy cuốn sách trên bàn anh chỉnh lại một chút.
Đợi đã, cái gì nằm bên dưới cuốn sách Ngữ văn vậy?
Cô nhìn kỹ 《Giải bài tập chi tiết sau giờ học》.
Ngay cả tên môn học cũng không có, trong trường chưa từng phát vở bài tập này hay là anh mua tài liệu luyện bổ sung nhỉ.
Khương Đường kéo cuốn sách ra, tiện tay mở ra.
Mới vừa mở ra, cô liền vội vàng khép lại.
May quá, may mà xung quanh không có ai, nếu không bị người ta nhìn thấy thì không hay.
Loại truyện tranh này được ngụy trang rất tốt.
Cái tên khốn Lục Ly, xem mấy cái thứ gì vậy!
Xuất phát từ tò mò, cô lấy sách che lại, lật mấy trang ra xem.
Bãi cỏ công viên đêm khuya, bãi đậu xe trung tâm mua sắm, góc khuất rạp chiếu phim, sân thượng trường học.
Các loại trường hợp, thật sự không sợ bị người ta phát hiện sao?
Mẹ nó còn có cốt truyện nho nhỏ nữa.
Cái tên mất nết này chắc không phải vừa xem truyện tranh vừa viết tên cô lên giấy nháp chứ!
Khương Đường cầm truyện tranh về chỗ ngồi của mình, nhét vào trong cặp sách.
Còn hai mươi phút nữa tiết học buổi chiều bắt đầu, Lục Ly đã quay về lớp.
Anh đi thẳng đến bên cạnh bạn gái, nhón chân ngồi xổm bên cạnh nhìn cô.
Sau đó nhẹ nhàng tựa đầu vào người cô, cười cười nói: “Tớ nhớ cậu quá đi.”
Anh lúc này chỉ muốn ôm cô, nhưng bây giờ vẫn còn trong lớp, không còn cách nào, chỉ có thể lén lút dựa vào người cô.
Khương Đường đẩy đầu anh ra, hỏi: “Làm xong chuyện của cậu rồi sao?”
Lục Ly gật đầu, lại tựa đầu lên người cô lần nữa: “Tớ nhớ cậu đó, cậu có nhớ tớ không?”
Khương Đường nghĩ đến cuốn truyện tranh mới tìm được trên bàn anh ban nãy, nhếch môi hỏi: “Vậy cậu muốn thế nào?”
Trường hợp nào? Cốt truyện nào?
Hả?
Lục Ly tiếp tục mượn sự che chở của bàn học mà tựa vào người cô: “Chỗ nào cũng muốn.” – Âm thanh dịu dàng, giống như đang nói mê.
Khương Đường giơ tay đẩy đầu anh sang bên tường, cười mắng một tiếng: “Cút!”
Mông Lục Ly rớt bịch xuống đất, đứng dậy lại hỏi cô: “Cậu đỏ mặt cái gì? Vừa mới xem trộm sách vàng(*) à?”
(*)小黄蚊: tiểu thuyết 18+.
Trong tiếng Trung, 蚊 (wén) với 文 (wén) đồng âm hoặc là.
小黄 là mấy cái văn hóa phẩm con nít không nên xem.
Mẹ kiếp, Ngài còn có mặt mũi mà hỏi hả.
Khương Đường không thèm để ý tới anh, lấy sách giáo khoa và sách bài tập của tiết đầu tiên ra.
Lục Ly quay về chỗ, cũng lấy sách ra.
Vừa mới cầm lên anh đã phát hiện cuốn truyện kia chạy đi đâu rồi, chạy đi đâu rồi?
Không phải bị Tiểu Điềm Điềm phát hiện tịch thu rồi chứ, nếu bị phát hiện hẳn là sẽ gọi anh lên văn phòng, nhưng hiện tại một chút động tĩnh cũng không có.
Lục Ly lại giở giở lật lật, đến cả ngăn bàn cũng lật qua một lần, vẫn không tìm thấy.
Anh lấy khủy tay đụng đụng Triệu tiến: “Cậu lấy truyện tranh của tớ hả?
Triệu Tiến ngáp một cái: “Truyện tranh nào?”
“Bớt giả vờ đi, cái cuốn Tống Đằng Phi cầm qua, tớ còn chưa xem đó, sao lại không thấy nữa.”
Triệu Tiến cười cười: “Cuốn đó hả, tớ không biết, không phải tớ lấy, tớ xem hết rồi có lấy cũng chả làm gì.”
Lục Ly nghĩ cũng đúng, cũng không hỏi cậu ta nữa.
Có thể chạy đi đâu đây?”
Khương Đường biết anh đang tìm sách, tám phần là đang tìm cuốn kia.
Cô quay đầu lại, cười với anh, lộ ra đôi má lúm đồng tiền nho nhỏ xinh đẹp: “Tìm gì vậy, đại cạ?”
Lục Ly ngẩng đầu lên không dám nhìn vào mắt cô, trả lời: “Không có gì, một cuốn đề luyện tập sau giờ học.”
Khương Đường nhếch khóe môi: “Có cần thần thiếp giúp Ngài tìm thử không?”
Lục Ly xua tay: “Không, không cần, không phải đồ gì quan trọng, cũng không dám phiền Hoàng Thái Hậu Ngài.”
Nói xong tiếp tục vùi đầu vào mặt bàn tìm tiếp.
Tìm đi tìm đi, nếu tìm được thì chị đây thua.
Mãi cho đến lúc tiếng chuông vào học reo lên, anh cũng tìm không thấy.
Thứ này chạy đi đâu được chứ, mẹ kiếp.
Thôi bỏ đi, lên lớp lên lớp, sắp thi cuối kỳ rồi, nếu không học tập đàng hoàng thi được hạng nhất thì sao còn giả vờ màu mè được nữa.
Lúc anh lấy quyển sách trên bàn ra phát hiện trên chi chít trên mặt giấy đều là tên mình.
“Lục Ly, Lục Ly, Lục Ly Ly Ly Ly……”
Chữ này, giống như chó bò, nhưng lại đẹp đến như vậy, rất là nghệ thuật như thế này, đương nhiên là bạn gái đáng yêu của anh viết rồi.
Lục Ly cầm lên đặt bên môi hôn một cái, muah một tiếng, còn cố ý hôn đến vang trời vang đất.
Hôn xong thì cầm tờ giấy chi chít tên mình đung đưa vẫy vẫy trước mặt cô: “Mau nói, cậu nhớ tớ đi.”
Khương Đường giơ tay muốn bắt lấy đáng tiếc là bắt không được.
Lục Ly thu tờ giấy lại lần nữa, kẹp vào trong sách bài tập, cẩn thận bỏ vào trong cặp sách.
Cô, không phải cô ngồi ở chỗ anh viết chứ nhỉ, nhìn nét chữ là bút máy, cả cái lớp này, chỉ có một mình anh viết bút máy.
Cô thật sự ngồi ở chỗ anh viết này!
Nếu như là thật, vậy thôi toi rồi, không phải cô đã phát hiện ra thứ không nên phát hiện chứ.
Lục Ly chọc chọc Triệu Tiến: “Buổi trưa có ai ngồi chỗ tớ không?”
Triệu Tiến nhìn Khương Đường trả lời: “Ngoại trừ người phụ nữ của đại ca, còn ai dám, ai có cái can đảm đó.”
Mười phần hết tám chín phầm bị cô cầm đi rồi.
Mẹ nó xấu hổ quá.
Lục Ly nghĩ nghĩ, giơ đầu ngón tay chỉ vào lưng cô: “Bạn gái, bạn gái đáng yêu xinh đẹp lại ân cần của tớ, ngài có nhìn thấy cuốn 《Giải bài tập chi tiết sau giờ học》trên bàn tớ không?”
Khương Đường quay đầu qua, có gì nói nấy: “Ừm, thấy.”
Lục Ly gãi gãi đầu, vùng vẫy giãy chết nói: “Tống