Người đang đơn phương đánh người kia từ thời điểm hắn xuất hiện đã không còn đánh nữa.
Cũng có lẽ là do hắn đã đánh đủ rồi, kẻ kia cũng giống như đã bất tỉnh nhân sự.
Thấy Trịnh Thương đụng vào Mộc Du sắc mặt hắn có hơi biến hóa một chút nhưng không có nói gì, cũng không có chen tới.
Bởi vì hắn nhận ra Mộc Du biết người mới đến.
"Trịnh Thương...!Mang...!Mang tôi đến bệnh viện..."
Mộc Du nào có sức trả lời nhiều câu hỏi của hắn đến vậy.
Cậu chỉ nói được một câu này rồi co người, cố gắng dùng hai cánh tay ôm chặt lấy thân hình của mình, môi bậm lại đến mức muốn bật máu nhưng cậu cứ như không hề hay biết.
Bộ dạng đè nén khiến người sợ hãi.
Trịnh Thương dù có ngu cũng biết lúc này bản thân nên làm theo lời cậu trước.
"Được được, tôi mang cậu đi."
Lúc hắn xốc cậu lên, cảm nhận toàn thân cậu nóng bừng thì có vẻ đã phần nào nhận ra tình huống trên người cậu.
Nhưng hắn vẫn cố nén, lại không quên nói với người có vẻ là đối tượng đã cứu Mộc Du, giúp người thì giúp đến tận Tây Thiên bày tỏ: "Anh bạn này, có vẻ anh biết rõ mọi chuyện ở đây nhất.
Làm ơn mang kẻ này đến sở cảnh sát, hoặc là gọi cảnh sát cũng được.
Cảm ơn anh đã giúp bạn tôi."
"Tôi đã gọi cảnh sát rồi, hắn sẽ không tỉnh lại liền đâu.
Để tôi cùng anh dìu cậu ấy đến bệnh viện."
Sở Dịch vừa nói vừa đi đến bên cạnh, ý đồ muốn giúp đỡ.
Nhưng chẳng đợi cho Trịnh Thương từ chối, người đang nín nhịn Mộc Du đã tỏ thái độ trước.
Cậu tuy không nói gì nhưng rõ ràng né tránh cái chạm của Sở Dịch.
Không biết có phải bản thân hoa mắt hay không mà Trịnh Thương nhìn thấy đối phương nhíu mày một cái.
Nhưng hắn không có kịp suy nghĩ gì đã nói: "Tôi nghĩ tôi có thể đỡ được.
Tình hình của cậu ấy lúc này chắc anh nhìn cũng rõ, vẫn là không nên chạm vào cậu ấy thì hơn.
Nếu được thì anh hãy gọi xe giúp tôi."
"Được."
Sở Dịch dù không muốn vẫn biết là không thể cưỡng cầu, có khi lại thành hắn có ý đồ xấu cho nên hắn gật đầu, thế nhưng lại nói: "Tôi có xe, để tôi đưa hai người đi."
Nói rồi hắn chạy trước dẫn đường.
Trịnh Thương không kịp nói từ chối, cũng không muốn nói.
Hắn bận giữ Mộc Du, gần như là chịu hết sức nặng của cậu mà cố gắng đưa cậu rời khỏi quán bar.
Bởi vì Mộc Du lúc này đã gần như không thể đi đường, hầu hết là do hắn nâng đơ kéo đi.
Rốt cuộc đến được cửa ra vào, hắn cũng đổ một đầu mồ hôi lạnh.
Nhưng hắn còn chưa kịp đưa mắt tìm xem người mới nãy đi đâu rồi thì một tiếng hô lớn đã dội vào trong tai hắn.
"Du Du!"
Cố Thời Minh vừa đến được cửa quán bar, đến cửa xe cũng không thèm đóng đã nhào về phía người yêu đang được người ta dìu ra ngoài.
Bộ dáng một chút đều không khiến hắn an tâm.
Trịnh Thương đỡ người một đoạn đường vốn đã rất cố sức, vừa bị Cố Thời Minh dùng lực cướp người đã dễ dàng bị người cướp đi Mộc Du ở trong ngực.
Nhưng hắn còn chưa kịp nói gì đã thấy cái người mới nãy còn cự tuyệt người khác nay lại chủ động vươn tay ôm cổ người mới tới, lời đến bên miệng lại bị hắn nuốt trở về.
Đến khi thấy người kia nhẹ nhàng bế bỏng cậu lên muốn mang đi hắn mới vội vàng lên tiếng: "Khoan đã, cậu ấy giống như bị đánh thuốc, anh nên mang cậu ấy đến bệnh viện."
Cố Thời Minh đầy mặt lo lắng cùng tức giận nghe thấy tiếng của hắn thì trán càng muốn nổi gân xanh, nhưng hắn vẫn biết lúc này nên làm thế nào mới là đúng đắn nhất.
Thế là hắn nghiến răng một cái rồi nhìn Trịnh Thương nói: "Phiền cậu lái xe."
"Được được."
Trịnh Thương còn lo lắng thân phận của Cố Thời Minh nên thật tình không muốn giao người cho hắn lắm, đương nhiên là sẽ không từ chối.
Nhưng đúng lúc này cảnh sát lại chạy tới rồi, hắn không thể không bớt chút thời gian chạy đến nói chuyện với cảnh sát trước.
"Cậu ấy đâu?"
Vừa lúc Sở Dịch lái xe tới, chỉ nhìn thấy Trịnh Thương nhưng không thấy người thì vội vàng hỏi.
Trịnh Thương nhìn thấy hắn thì như bắt được vàng, lập tức níu tay hắn giao cho cảnh sát: "Anh cảnh sát này, là anh ta cứu người.
Để anh ta dẫn mọi người đi bắt cái tên kia lại, sẵn tiện lấy khẩu cung."
"Anh trai, phiền anh."
Trịnh