Editor: gororo
Giới thiệu: Bộ Phi Yên, ở Việt Nam được biết nhiều hơn với cái tên Phi Yên, là tác giả của hai bộ ngược te tua khá nổi tiếng đã được dịch là Tuyệt sắc khuynh thành và Dạ ngưng tịch, nói chung bà này chuyên viết ngược, không phải kiểu cẩu huyết hay gặp, mà khá là ám ảnh.
Dạ ngưng tịch thực ra là hệ liệt gồm hai quyển, quyển này là quyển trước, và nó đặc biệt ở chỗ tác giả lấy chính tên mình đặt tên cho nhân vật chính.
Vậy nên, dù Hôi phi yên diệt (cát bay khói tàn) có câu thành ngữ tương đương ở Việt Nam là Tan thành tro bụi, thì editor vẫn để nguyên tên gốc vì ẩn ý của tác giả là như vậy.
Hố sâu không đáy, cân nhắc thận trọng trước khi nhảy, xin chân thành cảm ơn.
Cuối cùng, đây là truyện ngược đây là truyện ngược đây là truyện ngược, điều quan trọng phải nói ba lần!
Văn án
Đây là tầng cao nhất, cũng là nơi cao nhất của thành phố này.
Không biết bắt đầu từ khi nào, tôi lại thích đứng bên cửa sổ sát đất nhìn xuống dưới.
Thành phố về đêm không còn sự ồn ã của ban ngày, nhưng vẫn cứ phồn hoa tươi đẹp, đèn màu rực rỡ, ngợp trong vàng son.
Tôi thích sự phồn hoa ấy, nó tựa như chiếc khăn che mặt, phủ lên hiện thực tàn nhẫn cái bóng của dịu dàng, giống như giấc mộng hoàn mỹ khiến người ta cứ muốn đắm chìm mãi trong đó.
Tôi thích đắm chìm, thích sống trong mộng vĩnh viễn không cần tỉnh lại.
Một đôi tay cường tráng ôm lấy tôi từ phía sau, không cần quay đầu, tôi cũng biết người đến là ai.
"Đang nghĩ gì?"
"Muốn sao trên trời."
"Được, anh sẽ sai người hái xuống cho em."
Tôi quay đầu mỉm cười nhìn hắn, hắn nâng cằm tôi, hôn lên môi tôi, bàn tay dịu dàng nhưng nụ hôn lại quá mạnh, mạnh đến mức khiến tôi không thể thở nổi, cho đến khi khoang miệng có vị tanh nồng.
Tôi cười lấy ngón tay xoa xoa đôi môi bị chà đạp, quả nhiên lại chảy máu.
"Lần nào cũng cắn, mấy ngày nữa lại không được ăn cơm ngon rồi."
Hắn cúi đầu cười, "Thích nơi này không?"
"Thích, cảnh đêm ở đây rất đẹp."
"Anh mua tòa nhà rồi, về sau em muốn đến ngắm cảnh lúc nào cũng được."
Tuy sớm biết là hắn rất giàu, nhưng tôi vẫn có chút giật mình.
"Mạnh tay quá nhỉ, không sợ bị chú ý hay sao?"
"Có vấn đề gì? Nơi nào cũng có hai quy tắc chơi, ở đây anh là vua của thế giới ngầm.
Đi cùng anh, anh muốn em phải thích cảm giác nhìn xuống hết thảy." Hắn hôn nhẹ lên xương quai xanh của tôi, tựa như đó là món ăn tuyệt vời nhất thế gian.
Đương nhiên tôi biết, người đàn ông đang ôm mình có quyền thế ngập trời, nhưng người thích nhìn xuống hết thảy là hắn, mà không phải là tôi.
Tôi chỉ thích nhìn thành phố từ trên cao, nhìn sự thối nát bị che giấu dưới vẻ ngoài phồn thịnh.
Tất cả hào nhoáng chẳng qua chỉ là giấc mộng, để cho thành phố này có thể mỉm cười chờ đón "Tử vong".
Tôi hiểu, mộng có thể giúp tôi đắm chìm, nhưng vĩnh viễn không thể giúp tôi quên.
"Không sợ em nhảy xuống từ đây hay sao?" Tôi tủm tỉm nhìn hắn, tôi biết...!Tôi muốn chết.
Quả nhiên, ánh mắt hắn nổi giận, bàn tay vừa phút trước còn dịu dàng, lúc này đây đã bóp mạnh cổ tôi, lưng tôi kề sát tấm kính lạnh lẽo, khiến hình ảnh lãng mạn vừa rồi lập tức trở nên bạo lực.
Tôi cảm thấy khó thở, nhưng tôi không sợ chết.
Tôi biết, hắn sẽ không để tôi chết.
Hắn chậm rãi buông tay, tôi tựa vào cửa sổ sát đất thở hổn hển.
"Sao lúc nào em cũng tự chuốc lấy khổ như vậy?" Trong bóng đêm tôi không nhìn rõ được nét mặt của hắn, chỉ nghe thấy giọng hắn run lên vì kiềm chế.
Tôi cười yếu ớt, "Cần gì phải thế? Giữa chúng ta vốn chỉ là giao dịch mà thôi." Điều ấy ai cũng không quên, anh cần gì phải khoác cái áo tình nghĩa cho mối quan hệ cưỡng ép này? Sợ tôi buồn hay sao? Nếu sợ, ngày ấy anh đã không ép tôi.
Sợ xúc phạm đến lòng tự trọng của tôi? Đến thân thể cũng không được làm chủ, cần lòng tự trọng để làm gì? Lòng tự trọng là thứ quá xa xỉ, đã bị tôi hóa thành đất, nghiền thành bùn từ lâu rồi.
"Vậy ư? Chỉ là giao dịch? Vậy như em mong muốn." Giọng hắn lạnh lẽo tựa băng sương.
Tôi biết, đêm nay sẽ rất dài, rất tối...
Nhưng không sao.
Thân thể đau, trái tim sẽ không đau nữa.
Tôi lại nằm mơ, mơ thấy cuộc sống của mình trước khi tới thành thị này, mơ thấy những người đã gặp, những chuyện đã làm.
Cuộc đời phù du, dường như đã trải qua mấy kiếp.
Ngày xưa nghe thầy giáo giảng bài "Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp", rốt cuộc Trang Sinh mơ thấy bướm, hay là bướm mơ thấy Trang Sinh? Là ai sống trong sinh mệnh của ai? Có khi tôi không nhận biết được rốt cuộc quá khứ là mộng, hay hiện tại là mộng.
Nhưng việc ấy có quan trọng gì đâu, cuộc đời như giấc mộng, giấc mộng như cuộc đời, cuối cùng cũng đều phải tan thành cát bụi...
Chương 1: Kiếp trước
Tên tôi là Bộ Phi Yên, họ Bộ đã rất ít gặp, mà cái tên Phi Yên, e rằng ở thời hiện đại chỉ còn một mình tôi.
Tôi không thích tên mình, từ nhỏ đã không thích, nó luôn làm tôi nghĩ đến câu thành ngữ: Hôi phi yên diệt.
Từng hỏi người đàn ông mà tôi gọi là ba, rằng tại sao lại đặt cho tôi tên ấy, ông nói là vì ông nội – người tôi chưa từng gặp, bảo cái tên này khá vui tai, thế nên đặt thôi.
Tôi choáng váng, làm sao có thể vô trách nhiệm như vậy? Họ cảm thấy vui tai, còn tôi lại bị cười nhạo từ nhỏ, chỉ có điều với phận làm con, tôi đâu thể thay đổi điều gì? Cũng giống như việc ba mẹ ly hôn, tôi không thể ngăn cản, không thể làm gì hết.
Nhưng thật ra hồi ấy tôi không có cảm giác gì nhiều, chỉ mất ngủ mấy ngày mấy đêm mà thôi, đó là thương tâm ư? Tôi cũng không biết nữa, tôi làm gì có tâm?
Ngay từ nhỏ tôi đã là đứa vô tâm, đó là đánh giá của mẹ.
Con nhà người ta lúc nào cũng thích ôm chân người lớn làm nũng, còn tôi lại chỉ thích đứng trong góc lạnh lùng nhìn, có khi người lớn muốn lại gần làm quen, tôi còn tự động tránh sang một bên, chưa từng thấy đứa trẻ nào khó ưa như vậy.
Thật ra, mẹ không nói tôi cũng biết, từ nhỏ tôi đã không được quý.
Làm nũng tôi muốn chứ, thích lắm chứ, để người lớn xoa đầu như con cún nhỏ, sau đó sẽ được cho ăn ngon, được khen một câu "Ngoan lắm", ba mẹ tôi sẽ nở mày nở mặt, tự hào vì con gái được mọi người yêu quý.
Nhưng tôi không làm được.
Có lẽ trời sinh tôi đã là đứa cứng đầu, nhất định cả đời phải chịu khổ.
Hồi tiểu học không cần phải nói, khổ không kể hết.
Giáo viên chủ nhiệm không buồn để ý đến tôi.
Nhưng cũng khó trách cô, ai thích nổi một con bé suốt ngày lấm lem bẩn thỉu, không chịu học hành, đã thế còn chuyên môn đi đánh nhau với tụi con trai cơ chứ.
Không đá tôi ra khỏi lớp là cô đã rất kiên nhẫn rồi.
Tôi đâu muốn đánh nhau với tụi nó, nhưng ai bảo tụi nó đem tên tôi ra trêu.
Ông nội chưa từng gặp của con ơi, ông hại con khổ quá!
Đánh nhau nhiều nhất với tôi chính là Tân Bân – thằng nhóc ngồi cùng bàn, bạn bè thống kê giúp tôi, một ngày tôi đánh nó ba lượt, đều hơn ăn cơm.
"Mày được lắm!" Đám bạn cười hì hì, tôi lừ mắt, "Ai bảo nó trêu tao!"
Tân Bân là con cưng của mẹ nó, nghe nói gia cảnh khá ổn, muốn gì được nấy.
Đến chuyện đặt tên cũng phải tìm đại sư hay gì gì không biết, nói chung là dân chuyên nghiệp, tốn mất vài ngàn tệ.
Chữ "Bân" mang ý nghĩa văn võ song toàn, người nhà hy vọng nó giỏi cả văn lẫn võ.
Tôi phỉ nhổ, thi gì cũng trượt, có đúng một lần được sáu mươi điểm, chính là nhờ nhìn bài tôi, tôi lười so đo với nó.
Cứ như vậy cãi nhau ầm ĩ qua bốn năm, đến năm thứ năm phân ban, hai chúng tôi được tách lớp.
Tôi sung sướng không sao kể xiết, rốt cuộc đã xong bốn năm ác mộng.
Ngẫm lại bốn năm ấy thật sự có cả máu và nước mắt nha.
Ngày phân ban, cô giáo khóc, bạn bè khóc, chỉ mình tôi là không khóc.
Phân ban thôi, có phải không bao giờ gặp lại nữa đâu, khóc cái gì mà khóc!
Thằng nhóc Tân Bân khóc hồng đôi mắt như con thỏ nhỏ, tôi nhìn mà buồn cười muốn chết.
Nhưng còn chưa kịp cười, đám bạn cùng lớp đã lườm nguýt khiến tôi không dám động đậy.
Tôi ấy à, quả thật là đứa khó ưa.
"Bộ Phi Yên." Thằng nhóc Tân Bân chạy lại gần, nước mắt nước mũi tùm lum, nhìn thấy mà ghê.
"Làm sao?" Tôi ngoài cười nhưng trong không cười, nghĩ rằng phút cuối cùng còn muốn đánh một trận hay sao?
Nó kéo tay tôi nói, "Thật ra tao thích mày lắm.
Tại mày không chịu để ý đến tao nên tao mới kiếm cớ gây sự thôi.
Nhưng mày ác quá, cào rách da tao mười sáu lần, đấm gãy răng sữa của tao chín lần, nhét tao xuống dưới gầm bàn hai mươi mối lần..."
Nó không ngừng liệt kê tội trạng của tôi, tôi nghe mà lú lẫn đầu óc.
Được lắm, nhớ kĩ lắm!
"Im ngay!" Tôi tức giận quát, "Thế cái sẹo trên mặt tao là đứa nào cào? Không hết được đây này! Mặt con gái phải quý hơn chứ, mặt tao như thế này rồi, về sau ai còn muốn cưới tao?"
Nó hơi giật mình nhìn tôi, có vẻ đang ngẫm nghĩ chuyện gì ghê gớm lắm, làm tôi rất muốn đánh nó.
Qua một lúc lâu, nó mới nói, "Tao muốn." Nói xong còn xấu hổ đỏ mặt.
Móa, bữa sáng của tôi suýt chút nữa thì phun ra.
Thằng nhóc này bị bệnh rồi phải không?
...
Chủ nhiệm lớp mới là một thầy giáo khoảng hai mươi tuổi, đeo kính cận, nhìn qua rất nhã nhặn.
Bất ngờ ở chỗ, thầy đối xử với tôi tốt vô cùng, tốt theo kiểu không thể nói rõ là tốt ở đâu.
Thầy vừa thấy tôi liền khen: Đứa nhóc này rất cá tính.
Tạo sao lại cá tính? Trẻ con thì đã biết gì mà cá tính? Nhưng chẳng mấy khi được giáo viên vừa mắt, tôi cũng muốn thể hiện ổn ổn một phen.
Vì thế, tôi bắt đầu tập trung học hành, không còn cãi nhau ầm ĩ giống kẻ điên, không ăn mặc lôi thôi chạy chỗ này chỗ khác, cũng không làm ba mẹ tức giận nữa.
Hơn mười tuổi tôi mới ý thức được, mình là con gái thì nên có tính cách của con gái.
Không ngờ một đứa như tôi, chỉnh chu một chút cũng sẽ có nét duyên dáng yêu kiều.
Chà, thế mới nói, con gái đúng là một loài động vật kì lạ.
Nhưng điều khiến tôi tự hào hơn chính là thành tích học tập, từ top mười đếm ngược nhảy lên top năm đứng đầu.
Không khỏi làm tôi than thở, tiềm lực của con người thật đúng là đáng sợ!
Có vẻ thầy chủ nhiệm còn hạnh phúc hơn tôi, thầy kéo tay tôi nói, "Thầy biết ngay mình không nhìn lầm mà, em là một khối ngọc thô chưa được mài dũa."
Tôi không biết "Ngọc thô" có nghĩa là gì, nhưng tôi nhận ra thầy thật sự vui vẻ.
Lúc cười rộ lên trông thầy rất ưa nhìn, ánh mắt cong cong như trăng non mới nhú, làm tôi có cảm giác, có khổ có mệt hơn nữa cũng xứng đáng.
Thời gian trôi qua tuy vất vả nhưng hạnh phúc, hiện tại tôi đã trở thành học sinh đứng đầu khối.
Cách đây không lâu còn tham gia cuộc thi đọc diễn cảm của thanh thiếu niên cấp thành phố, đoạt huy chương bạc về cho nhà trường.
Nếu không phải vì hôm đó bị cảm, ảnh hưởng đến dây thanh, nhất định tôi sẽ giành vị trí thứ nhất.
Nhưng dù vậy cũng đủ để thầy hiệu trưởng vui mừng rồi.
Thầy nói thẳng ngày xưa thầy nhìn nhầm, không ngờ con bé điên điên dở dở là tôi cũng sẽ có ngày tỏa sáng lấp lánh như thế.
Tôi nghe xong mà cười hì hì, nghĩ thầm điều thầy không ngờ vẫn còn nhiều lắm.
Em luyện thanh nhạc từ nhỏ chẳng lẽ cũng phải nói với thầy? Em tập taekwondo ba lần một tuần chẳng lẽ cũng phải nói với thầy hay sao?
Học thanh nhạc là vì bị mẹ ép, nói một cách mĩ miều thì, mẹ muốn tôi hoàn thành giấc mộng còn dang dở giúp bà, còn nói theo ý tôi thì, mẹ chỉ coi tôi là thế thân mà thôi, các bậc cha mẹ bây giờ chuyên môn phạm phải tật xấu này.
Nhưng mẹ không trông mong tôi trở thành ca sĩ, thế là tốt lắm rồi.
Taekwondo là do chính tôi chọn, lúc trước mẹ sống chết không chịu cho học.
Tôi nói nếu không cho học thì tôi không học hành gì nữa hết, thế này mẹ mới chịu nhường.
Lúc trước đòi học võ là vì muốn đánh ngã thằng nhóc Tân Bân, nhưng tôi học không tốt, thầy giáo nói thể chất của tôi bẩm sinh đã yếu, không thích hợp với kiểu vận động này.
Nếu không thằng nhóc Tân Bân đã không đơn giản chỉ gãy mấy cái răng sữa rồi.
Hiện tại không đánh nhau, tập võ thuần túy là để rèn luyện sức khỏe, cường độ tập cũng không nhiều như trước.
Trái ngược, tôi học thanh nhạc lại rất ổn, thầy giáo khen tôi có một cổ họng khỏe, giữ hơi tốt, giọng hát trong sáng linh hoạt, rất có tố chất.
Nhưng ở trường tôi chưa bao giờ hát, không biết vì sao.
Chỉ có điều, không ngờ cổ họng khỏe của tôi lại dùng vào việc đọc diễn cảm, hơn nữa với sự chỉ đạo của thầy chủ nhiệm Phó Vĩ, trình độ đọc đã không dừng ở mức tốt bình thường.
Thấy tôi đoạt giải, ba mẹ đương nhiên rất vui, còn mời người thân bạn bè đến nhà hàng làm một bữa.
Nhìn hai người tươi cười, tôi cũng bất giác cười theo.
Tôi biết họ yêu tôi, dù họ quan tâm đến tôi quá ít, nhưng tôi hiểu.
Ba phải bận rộn đi chăm sóc mấy cô tình nhân ở ngoài, đương nhiên không rảnh để ý đến tôi.
Về phần mẹ, bà lúc nào cũng theo sát để ý ba.
Tôi hiểu, tôi thật sự hiểu!
Vậy nên, tôi chưa từng yêu cầu họ hiểu tôi, tựa như tôi cũng chưa từng ép bản thân quan tâm đến họ.
Đi dự thi là vì thầy Phó Vĩ, người luôn luôn hiểu tôi, luôn luôn ở bên cổ vũ cho tôi.
Tôi biết mình không muốn phụ niềm tin tưởng của thầy.
Cho dù vất vả đến mấy, tôi cũng mong được nhìn thấy thầy cười.
Tôi không biết tình cảm mình dành cho thầy là gì, nó cởi mở hơn tình ruột thịt, lại ái muội hơn tình thầy trò.
Nhưng tôi biết, chỉ cần tôi có thành tích tốt, hoặc là lấy được vinh dự về cho nhà trường, thầy sẽ cười rất ưa nhìn, còn cưng