Kinh biến xảy ra, không ai ngờ rằng A Lận lại đột ngột như thế, thiếu niên cách cậu ta quá gần, lại hoàn toàn không phòng bị cậu ta, một chiêu xuyên tim này, tránh cũng không thể tránh.
Hai người Thẩm Tri Huyền cách khá xa, cũng không để ý bọn họ đang làm gì, nghe thấy động tĩnh kỳ lạ thì theo bản năng nhìn sang, chỉ thấy có một bàn tay xuyên qua ngực thiếu niên, sau đó đột ngột rút về.
Cảnh tượng đó cực kỳ đáng sợ.
Dư Uyên phản ứng lại trước, lạnh giọng gọi tên thiếu niên, vội vàng chạy hai bước muốn bắt hành hung [1] A Lận.
[1] 行兇 (Hành hung): Chỉ hành động đánh người hoặc giết người.
Dư Uyên có phần kiêng dè, nên không rút kiếm, A Lận không có nhiều hạn chế như vậy, sắc mặt của cậu ta vẫn trắng bệch, cong môi, lộ ra nụ cười tràn ngập tà khí, bàn tay đẫm máu cong thành vuốt, chộp về hướng Dư Uyên.
Thấy một vuốt này có thể xuyên tim, Dư Uyên không dám thiếu cảnh giác, giơ tay lên, kiếm mang theo vo chặn đòn tấn công của cậu ta.
A Lận thấy một chiêu này không thành, cũng không ham chiến nữa, không nói hai lời, xoay người bỏ chạy.
Ngoại trừ Dư Uyên và A Lận, mấy đệ tử khác đều vây quanh thiếu niên bị thương nặng kia, vẻ mặt sốt ruột mà độ linh lực cho hắn, muốn cầm máu cho hắn, nhưng một chiêu móc tim này quá chí mạng, thiếu niên không nói nên lời nào, cổ họng co thắt nôn ra một ngụm máu còn có cả bọt máu, sau đó hai mắt mở to không nói nào.
Thẩm Tri Huyền chỉ cần liếc mắt một cái là phán đoán thiếu niên này không cứu chữa được nữa, nháy mắt thấy A Lận kia muốn chạy trốn, theo bản năng định đuổi theo, ai ngờ trước mắt chợt lóe, Dư Uyên lại giơ kiếm ngăn trước mặt y: "Ngươi muốn làm gì?"
Hiển nhiên Dư Uyên nghe thấy các sư đệ đang kêu hắn, nói với hắn rằng thiếu niên không xong rồi, biến cố bỗng nhiên xuất hiện này, làm áp lực của hắn thình lình tăng lên, gân xanh hiện lên trên tay cầm chuôi kiếm, nếu nhìn kỹ thì còn có thể thấy hắn đang run rẩy.
Đương nhiên hắn biết Thẩm Tri Huyền muốn đuổi theo A Lận, hắn cũng muốn đuổi theo, muốn xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhưng các sư đệ đều ở chỗ này, bọn Yến Cẩn cũng ở đây, hắn không yên tâm đuổi theo, càng không thể để các sư đệ đuổi theo.
...!Còn về hai người Yến Cẩn, ai biết bọn họ đi rồi thì còn có trở về hay không.
Chỉ một phen trì hoãn như vậy, A Lận đã chạy mất bóng.
Ánh mắt Thẩm Tri Huyền nhìn nơi xa, không thấy người, là dừng bước chân ngay, tầm mắt dời về các thiếu niên đang hỗn loạn một bên, thở dài, đáy mắt có tia thương hại rất rõ: "Không đuổi theo nữa, xem tình hình của các sư đệ ngươi trước đi."
Dư Uyên thấy đúng là hai người không có ý muốn đi, cắn răng một cái, tra kiếm vào vỏ, nhanh chân đi đến trước mặt thanh niên bị trọng thương, quỳ một gối, lực chú ý của hắn đều đặt trên người thiếu niên, nên cũng không chú ý tới trong nháy mắt hắn xoay người, Thẩm Tri Huyền mặt không biến sắc búng đầu ngón tay.
Vừa hay ven đường có một bụi cỏ, một cơn gió thổi qua, một phiến lá nhỏ bằng nửa ngón tay bị ngắt xuống, lắc lư khẽ bay lên, dán lên mặt đất, lặng yên không tiếng động đi về hướng A Lận biến mất.
Tay Dư Uyên dừng trên cổ của thiếu niên bị trọng thương dần lạnh lẽo, vẫn không nhúc nhích.
Vốn dĩ ba vị đệ tử còn lại đang từng tiếng gọi thiếu niên bị trọng thương, thấy vẻ mặt của Dư Uyên, liền chậm rãi dừng lại.
Tiểu đệ tử có quan hệ cực tốt với thiếu niên bị trọng thương đỏ hốc mắt: "Uyên sư huynh ơi, huynh ấy..."
Dư Uyên thu tay, thần sắc ảm đạm, khẽ lắc đầu: "Truyền tin cho sư môn đi.
Lâm sư đệ, phiền đệ nhóm lửa giúp huynh."
Người của sư môn bọn họ, theo đuổi tự do tự tại, sau khi chết cũng không muốn bị vây nhốt dưới đất, mà thích một ngọn lửa đốt tất, tự do giữa trời đất.
Chờ bọn họ xử lý hậu sự cho thiếu niên xong, đã là một canh giờ sau.
Hốc mắt các thiếu niên đều đo đỏ, không ai ngờ rằng lần lịch luyện đầu tiên đã gặp cái sọt lớn như vậy, một nhóm bảy người, giờ lại ít đi hai người.
Dư Uyên hơi bình tĩnh lại, mới bắt đầu cảm thận suy nghĩ, đầu tiên hắn nghĩ đến A Lận tối qua, từng bởi vì ăn nhiều mà đau bụng, một mình rời khỏi một khoảng thời gian, lúc trở về rõ ràng là đã suy yếu rất nhiều.
Thường ngày A Lận có tiếng nhát gan, đừng nói là giết người, dù cho có đánh yêu quái nhỏ cậu ta cũng lúng túng, mà vừa rồi A Lận ra tay tàn nhẫn như vậy...
Hắn tình nguyện tin rằng đó không A Lận hoặc A Lận đã bị ai đó đoạt xá.
Dư Uyên nói suy đoán của mình cho mọi người biết, các thiếu niên sôi nổi lộ ra thần sắc không thể tin được.
Lâm Tần nhíu mày: "Nếu đó không phải A Lận sư đệ, vậy A Lận thật đang ở đâu? Còn nếu là bị đoạt xá...!Cùng lắm chúng ta cũng chỉ con cháu của Tông môn nhỏ, ai lại mất công đoạt xá làm gì chứ?"
Đoạt xá không đơn giản như ăn cơm uống nước, cần phải có đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một thứ cũng không được, cho dù là đã chuẩn bị đủ, nhưng tỉ lệ thất bại cũng rất cao, A Lận đã đồng hành với bọn họ rất lâu, ngày thường không thấy có gì khác thường, khả năng bị đoạt xá là vô cùng nhỏ.
Hiển nhiên Dư Uyên cũng biết điều này, hắn và Lâm Tần liếc mắt nhìn nhau, do dự nói: "Huynh muốn xem xét khu rừng tối hôm qua một lát."
Thế là mọi người vội vàng chạy trở về, Thẩm Tri Huyền thở dài, không nói gì, chỉ chậm rì rì đi theo.
Dư Uyên nói là về trong rừng xem, chẳng qua là muốn nhìn xem nơi A Lận đi qua có gì không ổn, hay là có dấu vết gì bất thường hay không.
"A Lận" kia ra tay tàn nhẫn như vậy, thật ra kỳ vọng A Lận còn sống của các thiếu niên rất thấp, nhưng ai ngờ đến lúc bọn họ quay về rừng, vậy mà thật sự gặp được thiếu niên nhát gan có hơi béo.
"A Lận?" Dư Uyên kinh ngạc thốt lên, súyt chút nữa là đã nhấc chân đi qua, nhưng nhớ đến chuyện vừa rồi thì dừng chân lại, cảnh giác nhìn thiếu niên núp sau thân cây chỉ lộ ra cái đầu, ra vẻ bình thường nói: "Còn trốn ở đó làm gì, mau ra đây."
Thiếu niên khẩn trương thò nửa đầu, giọng nói uể oải: "Uyên sư huynh, huynh, huynh có thể ném cho đệ bộ y phục trước được không..."
Cậu ta huơ huơ cánh tay, cánh tay đầy thịt trơn bóng, không thấy ống tay áo, cậu ta lại nhanh chóng lùi về: "Đệ không có y phục..."
Xong chuyện, A Lận mới đi ra từ phía sau cây.
Y phục của Dư Uyên có hơi chật so với cậu ta, cậu ta mặc có hơi khó chịu, nhe răng trợn mắt nới lỏng dây buột một chút, mới hổn hển nói: "Thật là, đệ còn tưởng là các huynh không cần đệ nữa rồi chứ!"
Cậu ta nhát gan, tối qua ra ngoài đi tiểu cũng không dám đi quá xa, xung quanh đen như mực, ánh trăng âm u ảm đạm, vừa run lẩy bẩy cởi quần, thì cảm thấy đầu tê rần, sau đó liền ngất đi.
Khi tỉnh lại thì mặt trên đã lên cao, ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu lên người cậu ta, dịu dàng lại ấm áp —— Hửm? Y phục của cậu ta đâu?
A Lận bị lột hết chỉ còn lại quần lót sợ đến mức nhảy dựng, cảm thấy mình gặp quỷ, vội chạy về phía mọi người đang dừng chân, ai ngờ, mọi người đã sớm rời đi.
A Lận tròn mắt, cậu ta chỉ cho rằng các sư huynh đang đùa mình, tìm một vòng lại một vòng, không thấy bóng ai, rốt cuộc mới tiếp nhận sự thật là mình bị bỏ rơi.
Cậu ta có hơi không biết làm sao, trên người chỉ còn lại một cái quần lót, túi trữ vật cũng không biết bị ai lấy mất, cậu ta do dự ở đây hồi lâu, cũng không có dũng khí rời đi, cũng may là trước khi cậu ta hoàn toàn suy sụp, lại nghe được giọng của Uyên sư huynh.
A Lận bĩu môi lầm bầm nói xong, mới phát hiện mọi người đều không nói chuyện, cậu ta chậm chạp nhìn xung quanh một vòng, phát hiện vẻ mặt của mọi người đều không đúng, cậu ta nghi hoặc nói: "Chương sư huynh đâu? Sao không thấy huynh ấy đâu thế?"
Chương sư huynh chính là vị thiếu niên đã chết.
Dư Uyên bình tĩnh nhìn cậu ta, đáy mắt có tự trách và bi thương: "Chương sư đệ bị hại chết rồi."
Hắn đơn giản nói sự việc một lần, đôi mắt A Lận càng trừng lớn, cuối cùng cả người đều phát run, mỗi một chữ đều run: "Chương, Chương sư huynh...! Xuyên tim...!Hai tháng trước..."
Cậu ta nói mập mờ không rõ, mọi người lại nghe một chút đã hiểu —— Chuyện mà A Lận gặp hai tháng trước, nam nhân bình thường kia chết, cũng là do xuyên tim!
Mà hung thủ, chính là Yến Cẩn bị rất nhiều các tiền bối tiên tu đóng nắp quan tài kết luận!
Thẩm Tri Huyền cảm nhận được mọi ánh mắt đều tụ về đây, y khẽ híp mắt, ung dung thản nhiên đánh giá Yến Cẩn một lần, rồi chậm rì rì nói: "Vừa rồi lúc xảy ra chuyện, hai bọn ta đứng cách đó khá xa, ngoài tầm với."
Lâm Tần nhìn chằm chằm Yến Cẩn, trong mắt là hoài nghi chưa bao giờ tiêu tán ngày càng nồng đậm, chậm rãi nói: "Nhưng làm sao bọn ta biết được, các ngươi có phải là đồng bọn hay không?"
....
Về chuyện của A Lận, các thiếu niên né tránh hai người Thẩm Tri Huyền rồi lặng lẽ thảo luận, Thẩm Tri Huyền chả buồn đi thăm dò suy nghĩ của bọn họ, đối với tầm mắt tràn ngập ngờ vực vô căn cứ và phòng bị thỉnh thoảng nhìn quét tới của bọn họ, chỉ làm như không biết.
Hôm đó sau khi tìm được A Lận, các thiếu niên vừa mới bắt đầu hoài nghi, cuối cùng vẫn là A Lận suýt chút nữa khóc, bĩu môi lầm bầm nói có rất nhiều chuyện chỉ có họ mới biết, mới miễn cưỡng xua tan hoài nghi của mọi người —— Ít nhất thì nhìn sơ qua thì là thế, các thiếu niên đã hòa hợp trở lại.
Có điều cũng không biết là do vô tình hay cố ý, dần dà A Lận bị mọi người ngó lơ, có đôi khi cậu ta nói chuyện với các thiếu niên khác, sẽ không nói được mấy câu, mấy vị thiếu niên kia sẽ vờ như lơ đãng chuyển đề tài, tìm cớ rời khỏi đó, tỉnh bơ tránh xa cậu ta.
Sau khi A Lận bị các sư huynh tìm cớ tránh xa, mờ mịt đứng tại chỗ, tay siết chặt trong chớp mắt, rất nhanh đã buông ra, như đã hiểu được gì đó.
Cậu ta dần yên lặng, không còn đùa giỡn trêu chọc mọi người như lúc trước nữa.
Không khí lần nữa rơi xuống điểm đông.
Thẩm Tri Huyền yên lặng thu biểu hiện của bọn họ vào đáy mắt.
Thật ra y cũng có thể hiểu tâm trạng của các thiếu niên, nhưng hiểu thì hiểu, y vẫn nhịn không được thở dài, nhìn đi, con người luôn bất công như vậy đấy, trước đó nói là có người cải trang thành Yến Cẩn hãm hại hắn, các thiếu niên trăm người không tin, bây giờ đổi thành sư đệ của bọn họ...
Ngược lại bọn họ ngay cả khả năng đoạt xá