Lúc này hắn mới biết được, vừa rồi Lãnh Ly Tuyên hỏi hắn đóa hoa kia tên là gì.
Hoa này tên là Triều Dương Lan, mặt dương mà sinh, có công hiệu dưỡng phổi; còn có thể pha trà uống, có tác dụng thư phong thanh nhiệt.
Chỉ là hình dáng nó có chút giống như một kèn nhỏ mà thôi, hai cái này cũng không hề liên quan.
Nam Cung Thiếu Uyên cẩn thận nghe kỹ mới hiểu được, thì ra ở phía sau Thanh Tâm Phong này lại có rất nhiều dược thảo như vậy.
Vậy Lãnh Ly Tuyên vì sao còn phải đồng ý cùng đi núi Đà Thúy nhỉ? Là muốn thải một ít dược thảo hiếm lạ khó thấy sao? Nhưng y cũng không cần như thế mà, lại tưởng tượng: Cũng có khả năng là sau khi trẹo chân, không có cơ hội tiếp tục hái thuốc.
Nam Cung Thiếu Uyên cười cười, suy nghĩ: Không sao, sau này còn rất nhiều cơ hội.
Lúc từ núi Đà Thúy trở về, dĩ nhiên là buổi chiều, vừa rồi Lãnh Ly Tuyên lại giảng giải hai lần hoa hoa thảo thảo sau núi, trước mắt mặt trời đã lặn, ánh mặt trời rực rỡ cũng dần dần phai nhạt, ban đêm sắp đến.
Hai người liền quay về phòng.
Lãnh Ly Tuyên từ từ uống trà, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn ra cửa một cái, khóe miệng khẽ nhếch, dường như rất kiên nhẫn.
Đợi một lát, thấy một nam tử cao gầy mặc huyền y đi tới, trong tay còn cầm theo một hộp thức ăn, chính là người Lãnh Ly Tuyên muốn chờ.
Nam Cung Thiếu Uyên ngồi xuống đặt thức ăn lên bàn, cộng thêm một đ ĩa bánh hoa hòe.
Lãnh Ly Tuyên nhìn lướt qua, cảm giác thèm ăn tăng lên, cầm một miếng bánh hoa hòe lên ăn.
Lãnh Ly Tuyên âm thầm thở dài: Hôm nay vẫn là bánh hoa hòe ngon nhất.
Nam Cung Thiếu Uyên lau vụn bánh trên khóe miệng Lãnh Ly Tuyên, mỉm cười.
Chợt nhớ tới một chuyện, liền nói: “Ly Tuyên, ngày mai ta muốn đi ra ngoài một chuyến.”
Lãnh Ly Tuyên nghe vậy ngẩn ra: “Ngươi… lại muốn ra ngoài sao?”
“Ừm.” Hắn chỉ đáp một chữ này, không nói nhiều.
Nhưng gương mặt sáng sủa vừa rồi đột nhiên trở nên lạnh như băng, dường như nghĩ tới hồi ức bi thương gì đó.
Lãnh Ly Tuyên từ lúc hắn nói muốn đi ra ngoài, vẫn cúi đầu, yên lặng nhìn cái ly trước mặt, không thấy được biểu cảm của Nam Cung Thiếu Uyên.
Sửng sốt một lát, Lãnh Ly Tuyên nhỏ giọng nói: “Có thể mang theo ta không?” Y không biết ngày mai Nam Cung Thiếu Uyên sẽ đi làm gì, cũng không biết có tiện mang theo y không, nhưng y không muốn một mình, ngồi trước cửa vắng vẻ chờ đợi.
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy thì ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn y một cái, cũng không phải do dự mà càng kinh ngạc hơn, hắn không ngờ Lãnh Ly Tuyên lại hỏi như vậy.
Ngay sau đó, hắn mỉm cười: “Tất nhiên có thể, nếu người muốn đi, chúng ta sẽ cùng đi.”
Dừng một chút, lại nói: “Chỉ là đường xá có chút xa xôi thôi.”
Lãnh Ly Tuyên cười nhẹ, đáp: “Không sao.”
Nam Cung Thiếu Uyên chợt nhìn y thật sâu, ánh mắt có kỳ vọng lại xen lẫn bi thương, cực kỳ phức tạp, nói không rõ.
Ngày hôm sau, sau khi Nam Cung Thiếu Uyên giúp Lãnh Ly Tuyên độ chút tu vi xong, hai người tức tốc ngự kiếm xuất phát.
Đi đến trước một mảnh rừng trúc, bởi vì nơi này có kết giới, liền đổi thành đi bộ.
Khu rừng trúc này rất rộng lớn, cây trúc cũng thô to hơn bình thường rất nhiều, nơi này không có đường, nhưng cũng may khoảng cách cây trúc đủ rộng, đủ để hai người đi lại.
Chỉ là loanh quanh lòng vòng có rất nhiều bất tiện, sau khi vào rừng trúc, Nam Cung Thiếu Uyên vươn tay, nói: “Nơi này nhiều góc rẽ, người nắm tay ta, ta dẫn người đi.”
Lãnh Ly Tuyên không nói hai lời lập tức đặt tay lên.
Đi được một đoạn, Lãnh Ly Tuyên hỏi: “Nơi này là nơi nào?”
Nam Cung Thiếu Uyên nghe vậy nói: “Nơi này là núi Thương Phong, người đã tới qua.” Lời vừa nói ra, hắn liền ngẩn người.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau chính là trên ngọn núi này, lúc ấy Nam Cung Thiếu Uyên còn là thiếu niên, đang ác chiến với nhện tím ngàn năm, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, là Lãnh Ly Tuyên cứu hắn, hắn vẫn nhớ rõ.
Chỉ là, Lãnh Ly Tuyên trước mắt không nhớ ra.
Quả nhiên, Lãnh Ly Tuyên ngơ ngác: “Ta cũng không nhớ là đã đến đây khi nào.”
Nam Cung Thiếu Uyên cúi đầu cười một chút: “Là chuyện sau này của người.”
Lãnh Ly Tuyên chỉ nói: “Xem ra, ta quả thật đã quên rất nhiều chuyện.” Còn quên một ít chuyện không nên quên.
Nhưng mà câu sau y không nói ra.
Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Ta nhớ là được.
Yên tâm, sớm muộn gì cũng nhớ ra thôi.”
Ừm sẽ nhớ lại thôi, ta phải nhớ ra ngươi.
Lãnh Ly Tuyên âm thầm nói trong lòng.
Càng đi vào bên trong, khoảng cách cây trúc càng ngày càng hẹp, hẹp đến mức chỉ có thể cho một người đi qua.
Đột nhiên, Nam Cung Thiếu Uyên nửa quỳ xuống đất, ngồi xổm trước mặt Lãnh Ly Tuyên: “Lên đi.”
Lãnh Ly Tuyên vừa định nói, mình có thể đi.
Liền nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Chân của người vừa mới khỏi, đừng có cố sức.”
Cũng đúng, núi sâu rừng già này, nếu mình lại trật chân, cũng sẽ không có chỗ cho mình nghỉ ngơi.
Huống hồ, chuyến đi này là có việc phải làm, nếu mình cứ dừng ở đây vậy cũng không tốt.
Nghĩ như vậy, Lãnh Ly Tuyên liền ngoan ngoãn, nằm úp lên lưng hắn.
Nam Cung Thiếu Uyên cõng y, đi cực kỳ thoải mái, nhàn nhã như lúc đến, đi xa như vậy cũng hoàn toàn không cảm thấy mệt, xem ra thể lực rất tốt.
Lãnh Ly Tuyên coi như thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, mở miệng hỏi: “Đúng rồi, chúng ta đến núi Thương Phong này làm cái gì?”
Chỉ nghe Nam Cung Thiếu Uyên nói: “Hôm nay là ngày giỗ của mẹ ta, ta chôn bà ấy ở trên ngọn núi này, đến thăm bà thôi.”
Nghe giọng điệu của hắn không vội không vàng, chậm rãi nói, phảng phất như đang nói hôm nay thời tiết không tệ, bình thản không có gì lạ.
Nhưng Lãnh Ly Tuyên nghe xong, trong lòng không khỏi chua xót, nếu giọng điệu hắn lộ ra chút bi thương, cho dù một chút cũng tốt, cũng sẽ không làm cho người ta nghe xong đau lòng.
Hắn cậy mạnh như vậy càng làm cho người ta đau lòng.
Bởi vì được cõng, Lãnh Ly Tuyên thời khắc này cũng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
Y không biết nên nói cái gì mới có thể an ủi hắn, chỉ yên lặng vùi đầu vào vai hắn.
Nam Cung Thiếu Uyên nghiêng đầu nhìn y, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đi một lát, một túp lều tranh dần dần hiện ra hình dáng, nhìn túp lều rách nát