Nghe thấy câu này, ánh mắt Chung phu nhân chững lại: “Phương gia chủ có ý gì?”
“Chẳng có ý gì cả.” Phương Chí Thành bưng cốc trà lên, chậm rã3i hững hờ nói: “Chỉ là muốn xem xem có phải sau
lưng nó có chỗ dựa nào không, lỡ như đụng phải chuyện gì đó thì không hay cho lắm.”
Phương N1hược Đồng bị bệnh máu trắng.
Tuy không đến mức quá nghiêm trọng, nhưng thỉnh thoảng cũng nôn ra máu, xương ngực và xương chân cũng
thường ph9ải chịu sự hành hạ của cơn đau mãn tính. Phương Chí Thành vẫn luôn tìm kiếm tủy phù hợp với
Phương Nhược Đồng.
Chỉ đáng tiếc ông ta đã tìm k3hắp một lượt kho hiến tặng ở Ninh Xuyên mà cũng không tìm được một người nào
tương thích với Phương Nhược Đồng. Thế là ông ta chuyển mục tiêu sang t8hành phố Hộ, điều khiến ông ta thở
phào nhẹ nhõm là, bên thành phố Hộ có đến tám người.
Ông ta có ba đứa con trai, nhưng con gái thì chỉ có một mình Phương Nhược Đồng, đương nhiên không thể giương
mắt nhìn con bị đau đớn giày vò.
Thể là ông ta bèn liên hệ với Chung phu nhân, mời bà ta giúp đỡ tìm ra sáu người này, để xem rốt cuộc tủy của ai là
phù hợp nhất.
Nhà họ Phương là gia tộc số một ở Ninh Xuyên, đương nhiên cũng có mối quan hệ làm ăn với nhà họ Chung.
Chỉ có điều lúc Phương Chí Thành liên hệ với Chung phu nhân, vẫn chưa biết chuyện bà ta và Chung Hải Nham đã
ly hôn, còn bị đuổi ra khỏi nhà họ Chung.
Nhưng mà sau khi biết được thì ngược lại, Phương Chỉ Thành lại tỏ ra yên tâm.
Ông ta làm việc trước nay cũng chẳng mấy quang minh lỗi lạc, nhà họ Phương có thể trở thành gia tộc số một ở
Ninh Xuyên, dùng thủ đoạn cũng chẳng quang minh chính đại gì. Qua mấy lần qua lại với nhà họ Chung, Phương
Chí Thành biết được, ông cụ chung và mấy vị cổ đông của nhà họ Chung làm việc quá thẳng thắn, căn bản không
thể chấp nhận bất cứ chuyện mờ ám gian trá nào.
Cho nên ông ta mới không trực tiếp đến tìm ông cụ Chung. “Chỗ dựa?” Nghe thấy câu này, Chung phu nhân bật
cười: “Chỉ là một tên nhà quê từ huyện Thanh Thủy lên thành phố, lúc trước còn ăn không đủ no thì có thể có chỗ
dựa gì?”
Nếu như Ôn Phong Miền thật sự có chỗ dựa gì, thì còn phải sống ở cái huyện nghèo như huyện Thanh Thủy ư?
Lùi một bước mà tỉnh, cho dù có chỗ dựa thật đi chăng nữa, thì cũng có thể qua mặt được nhà họ Phương chắc?
Sau khi bà ta rời khỏi nhà họ Chung thì lập tức thất thế, căn bản không có cách nào ra tay với Doanh Tử Khâm và
cho con nhà họ Ôn nữa.
Mỗi lần bà ta có ý định tiếp cận khu nhà đó, thì đều sẽ có một tên bảo vệ lực lưỡng đi ra giám sát bà ta.
Cho dù bà ta có cách đưa được Ôn Thính Lan và Ôn Phong Miễn ra ngoài thì cũng chẳng làm được trò trống gì.
Đúng vào lúc Chung phu nhân mặc dù không cam tâm nhưng vẫn phải từ bỏ, thì Phương Chí Thành lại tìm tới bà
ta.
Vừa hay, Ôn Thính Lan lại là một trong số mười người được chọn. Cho nên Chung phu nhân thậm chí còn không
thèm để ý tới chín người còn lại, mà quả quyết chọn ngay Ôn Thính Lan.
Lại mượn tay học sinh của Thanh Trí, lừa Ôn Thính Lan đến câu lạc bộ King.
Muốn lừa Ôn Thính Lan thật quá dễ dàng.
Tuy IQ của cậu cao xuất chúng, cũng luôn đề cao cảnh giác.
Nhưng bởi vì nhiều năm tự kỷ và chướng ngại tâm lý, khiến cậu thiếu hụt trầm trọng kỹ năng giao lưu với thế giới
bên ngoài, chỉ cần dùng chút thủ đoạn vặt vãnh là đã có thể thành công.
Không cần tốn bất kỳ chút sức lực nào,
Đối với chuyện này, Chung phu nhân không cảm thấy có gì sai trái cả.
“Vậy thì tôi yên tâm rồi.” Phương Chí Thành gật gù: “Mời bà Viên chờ đợi trong giây lát, chúng tôi tiến hành ghép
tủy trước, xem xem rốt cuộc có dùng được không.”
Chung phu nhân cũng nhấp một ngụm trà, tư thể rất ưu nhã: “Phương gia chủ cử tự nhiên.”
Phương Chí Thành đứng dậy, để Phương phu nhân ở lại phòng khách tiếp khách.
Sau khi đi ra ngoài, ông ta liên tới thẳng thư phòng.
Trên máy tính là những tài liệu có liên quan đến Ôn Phong Miên mà thuộc hạ vừa gửi tới.
Đối với lời Chung phu nhân, Phương Chí Thành cũng chỉ bán tín bán nghi. Ông ta di chuyển con chuột, bắt đầu
đọc tài liệu. Tài liệu rất ngắn, vỏn vẹn chỉ có một trang.
Sau khi xem xong, Phương Chí Thành hơi cau mày.
Trên tài liệu hiển thị, Ôn Phong Miên từ nhỏ lớn lên ở huyện Thanh Thủy, sinh năm 1974, năm nay 46 tuổi.
Năm 1999, ông kết hôn với một người phụ nữ tỉnh ngoài, sinh hạ một cô con gái.
Năm 2004, hai người lại sinh được thêm một cậu con trai là Ôn Thính Lan.
Mà trong cùng tháng đó, vợ của ông bế cô con gái lớn bỏ nhà ra đi, mang theo hết những món đồ có giá trị trong
nhà.
Những thông tin phía sau đều miêu tả cuộc sống của Ôn Phong Miên trong mười mấy năm nay khổ sở ra sao.
Nhưng Phương Chí Thành lại chú ý tới việc, trong tài liệu không hề cung cấp thông tin về những chuyện xảy ra
trước năm 1999, lý lịch như này cũng quá mức sạch sẽ rồi.
Phương Chí Thành lại cau mày suy ngẫm thêm một lúc lâu, rồi mới lắc đầu cười thầm.
Ông ta đã nghĩ nhiều quá rồi.
Nếu như Ôn Phong Miên thật sự còn có chỗ không tầm thường, thì phải đến mức không có tiền khám bệnh cho
chính mình ư? Quá sạch sẽ, cũng có thể là chẳng có gì đáng để viết cả.
Cuối cùng Phương Chí Thành đã hoàn toàn yên tâm, ông ta cầm điện thoại lên, gọi một cuộc: “Đi xem xem tình
hình tiểu thư bên đó thế nào rồi.”
*
*
Một bên khác. Đây là phòng phẫu thuật được dựng lên để dành riêng cho Phương Nhược Đồng, không hề thua
kém bệnh viện tuyến đầu.
Dù sao thì có những việc bọn họ phải lén lút tiến hành, không tiện đến các bệnh viện chính quy.
đây, có bác sĩ tư sẽ tiến hành ghép tủy. Phương Nhược Đồng năm nay 19 tuổi, bởi vì bị bệnh máu trắng, nên một
năm trước đã thôi học.
Cho dù cô ta đã thoa son thì cũng khó che giấu được sắc mặt tái nhợt của mình.
“Đã bao lâu