Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Thanh mai nhỏ bé có chút mạnh (35)


trước sau

Editor: Mai Tuyết Vân

"Hắn là loại người nào, cô biết rõ không? Nhân phẩm hắn có vấn đề, cô có biết không? Cô cái gì cũng không biết, mẹ nó còn náo loạn! Cô là kẻ đần độn!""

Phồn Tinh quật cường mím môi: "Tôi thích anh ấy, chỉ thích mỗi anh ấy, cho nên muốn ở cùng anh ấy."" Giống hệt như xưa, giọng điệu chậm rãi.

Lời vừa nói ra khiến người khác suýt tức chết. Vì sao Thích Hà lại tức giận như vậy, vì tên cặn bã đứng bên cạnh Phồn Tinh rất quen thuộc. Chính là tên mặt người dạ thú đã lấy video quay bạn gái ra khoe khoan.

"Vân Phồn Tinh! Tôi nói cho cô biết, tôi không cho phép cô đi với hắn!"" Hắn từng bước ép sát, đưa tay đấm gã đàn ông bên cạnh Vân Phồn Tinh ngã xuống đất.

"Cậu dựa vào cái gì mà không cho phép?" Cô gái nhỏ mềm mại hỏi lại.

"Chỉ bằng việc tôi nuôi cô lâu như vậy, cô dựa vào cái gì mà đi với người khác hả?"

"Dựa vào việc..."" Cô ngốc nghiêng đầu, "Dựa vào cậu không đánh lại tôi.""

Lúc đó Thích Hà đang tức giận...Đau thấu tận tâm can! Trong lòng chỉ cảm thấy càng bực mình.

Nấu cơm, giặt quần áo, còn tự tay dạy cô chuyện sinh lý. Có thể nói cô ngốc này từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều một tay hắn lo liệu.

Khi cần hắn thì hắn chính là anh trai tốt, khi không cần thì hắn không có quan vệ gì với cô sao? Thích Hà càng nghĩ càng bực tức!

Càng tức giận thì càng không kiểm soát nổi bản thân, dù sao cũng phải giữ cô ngốc đang muốn chạy lại bên người. Vì thế dứt khoát vươn tay ra, một tay ôm cô còn một tay giữ chặt đầu cô, hung hăng hôn lên miệng cô một cái.

Một cái rồi một cái lại thêm một cái.

Sau đó không biết vì sao, chuyện càng lúc càng nghiêm trọng, thậm chí hoàn toàn không dừng lại được!

Một ngón tay trắng béo chọc chọc vào mặt Thích Hà, Thích Hà trên giường lật người, mắt cũng chưa mở theo bản năng lẩm bẩm: "Bé ngốc, đừng làm loạn, em mới lần đầu tiên nên ngủ thêm một lát...""

Phồn Tinh nghiêng đầu, tất nhiên nghe không hiểu. Vì thế
dằn lòng ngồi bên giường một lát, bụng thầm kêu một tiếng. Cuối cùng Phồn Tinh không nhịn được nữa, vỗ mạnh lên mặt Thích Hà một cái.

"Á!"" Thích Hà đau đến mức hít vài hơi.

Chết tiệt, ai đánh hắn?

Khi đôi mắt đã nhìn rõ ai đang ngồi cạnh giường, Thích Hà đột nhiên giống như bị dội một chậu nước đá, lập tức tỉnh táo lại.

Nhanh chóng ôm lấy chăn, vẻ mặt kinh sợ hỏi: "Sao cô lại ở trong phòng tôi?"

Cảm thấy cơ thể khác thường, Thích Hà thấy không ổn lắm. Cô ngốc đi vào từ lúc nào? Có phải cô đã thấy gì không nên xem không? Nên làm gì bây giờ?

"Thích Hà, tôi đói bụng."" Phồn Tinh hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Thích Hà, tủi thân nói. Đã hơn mười một giờ, cô còn chưa ăn sáng.

Thích Hà yết hầu lên xuống: "Cô, cô ra khỏi phòng tôi trước đã, đợi tôi làm đồ ăn cho cô...""

Đợi khi phòng chỉ còn lại một mình, Thích Hà mới chậm rãi thở phào một hơi. Mẹ nó, hù chết hắn rồi! Xốc chăn lên nhìn một chút, sau đó xấu hổ và giận dữ muốn chết lập tức choáng váng đầu óc.

Sao có thể chứ? Làm sao lại như vậy?

Thích Hà nhớ lại giấc mơ đêm qua, cả người đều mơ màng. Hắn tỏ vẻ hoài nghi, bản thân có phải đã xuất hiện ảo giác, đêm qua chuyện kia thật sự là mơ ư?

Làm sao hắn có thể làm ra loại chuyện vô sỉ hạ lưu xấu xa đáng khinh như vậy?

Thích Hà đúng là chàng trai đáng thương nhất, thế giới quan đều sụp đổ, cả người ngây ngốc, còn chưa kịp điều chỉnh tâm lý đã phải ra ngoài mua thức ăn.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện