Cao Đạt cùng quản lý của Thái Bách Trung xoắn xuýt, không thể tin được khi thấy bài đăng đá xéo của Trương Minh Nguyệt.
Hôm trước bọn họ liên lạc với quản lý của Trương Minh Nguyệt sau khi nói ra ý định thì bị từ chối ngay lập tức, không những bị từ chối mà Trương Minh Nguyệt còn mắng bọn họ một trận, nó bọn họ vô liêm sỉ, cô mà cần phải tạo tin đồn với người khác để nổi tiếng sao?
Vừa bị Trương Minh Nguyệt mắng xong,Thái Bách Trung còn bị tập đoàn Lê An hủy hợp đồng quảng cáo không có lý do, hắn thật sự nghĩ không ra bản thân đã làm gì đắc tội với tập đoàn Lê An mà bọn họ lại vô duyên vô cớ hủy hợp đồng.
cư dân mạng cũng không ngu ngốc như hắn tưởng, sau khi Trương Minh Nguyệt đăng bày đá xéo hắn, mặc dù không nói rõ là ai nhưng rất nhanh cư dân mạng đã suy đoán ra người đó là hắn và chạy sang trang cá nhân của hắn để mắng xối xả.
Cao Đạt rối tung rối mù không biết phải làm sao, trong lòng luôn thấp thỏm lo sợ công ty của Trương Minh Nguyệt sẽ gây phiền phức cho công ty của ông ta, không biết làm thế nào nên Cao Đạt chỉ đành trút giận lên Thái Bách Trung và quản lý của hắn.
Thái Bách Trung ngồi chịu trận một lúc thì bất chợt nhớ ra thời điểm hắn và Lưu Lan còn hẹn hò đã từng sáng tác một bài hát, bài đó cũng rất hay và còn có ý nghĩa, hắn muốn có bài hát đó bèn nói với Cao Đạt: “Ông đừng hoảng loạn nữa, đợi khi cái chân của tôi hồi phục thì sẽ có bài hát mới cho ông.”
Chỉ cần cái chân của hắn vừa hồi phục thì hắn sẽ lẻn vào nhà của Lưu Lan để ăn trộm bài hát ấy, mặc dù đã qua mấy năm nhưng Thái Bách Trung vẫn tin chắc Lưu Lan sẽ mang những bài hát mà cô đã sáng tác cất ở dưới ngăn kéo cuối cùng của tủ quần áo, thói quen là một thứ gì rất khó bỏ, rồi hắn sẽ lại nổi tiếng được mọi người yêu mến.
Lưu gia
Lưu Quân Tùng dường như muốn hai miếng đất đó đến phát điên rồi, bây giờ không có được hai miếng đất ấy Lưu Quân Tùng bực tức, khó chịu, nhìn ai, nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt.
Đào Cẩm Xuân sợ ông sẽ giận cá chém thớt sang mình bèn đi đến vuốt lưng hạ hoả cho chồng rồi nói: “Ông bình tĩnh lại đi, chuyện gì cũng còn có cách, tôi nghĩ bây giờ người có thể giúp ông có lại hai miếng đất ấy chỉ có thể là Lưu Lan thôi, giữa con bé và Tống Tranh có mối quan hệ mập mờ với nhau.
Mấy hôm trước Bội Linh thay ông đến bàn chuyện hợp tác đã nhìn thấy Tống Tranh có mấy hành động, cử chỉ rất dịu dàng, thân mật với Lưu Lan.”
“Còn có cả chuyện này? Không phải Lan Lan đã có chồng rồi sao? Sao lại có quan hệ không rõ với Tống Tranh? Như vậy còn ra thể thống gì nữa, tôi phải gọi điện cho nó hỏi rõ chuyện này.” Lưu Quân Tùng đứng bật dậy, vẻ mặt tức giận nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Lưu Lan.
Đào Cẩm Xuân kéo lấy tay Lưu Quân Tùng: “Nói qua điện thoại sẽ không rõ ràng đâu, ông nên hẹn gặp nó để nói chuyện sẵn đấy nhờ nó đánh tiếng với Tống Tranh chuyện hai miếng đất.”
Ông gật gật đầu cảm thấy vợ mình nói rất đúng, ấn nút gọi cho Lưu Lan, đầu dây bên kia đổ vài hồi chuông liền có người nghe máy, không đợi con gái mình lên tiếng ông đã giành nói trước: “Ngày mai con có rảnh không?