Homestay Nhà Tôi Thông Cổ Đại

Khách Thuê Phòng Kỳ Lạ 2


trước sau

Bởi vì khách bình thường đến homestay không nhiều lắm. Đặc biệt từ ngày khai trương homestay mới đến nay thì người đến toàn những vị khách kỳ lạ.

Tuy nhiên hiện tại nếu trả tiền phòng thì liền được xem là khách bình thường. Chân Minh Châu nở nụ cười tiêu chuẩn có thể khiến người khác sởn tóc gáy, thể hiện hình ảnh: Tôi phục vụ siêu tốt. Chất lượng phục vụ rất tốt, chỉ là cô không xách nổi chiếc vali.

Vu Thanh Hàn rất nhanh đã xuống lầu mang hai chiếc vali còn lại lên phòng.

Chân Minh Châu cảm khái trong lòng. Thật không nhìn ra giáo sư Vu trông có vẻ gầy ốm nhưng sức lực lại không nhỏ. Cô dùng cả hai tay vậy mà không thể nhấc nỗi một chiếc, còn người này mỗi tay xách một chiếc. Rõ ràng thoạt nhìn bên ngoài cũng không quá cường tráng mà sức lực lại tốt đến vậy.

Kỳ thật tuổi của Vu Thanh Hàn không lớn. Nghe nói người này năm đó rất trâu bò, chỉ mới 22 tuổi đã tốt nghiệp Tiến sĩ sau đó đến trường cô làm giáo sư.

Chân Minh Châu năm nay cũng 22 tuổi, nhưng cô cũng chỉ tốt nghiệp đại học. Khi Vu Thanh Hàn cùng tuổi cô đã tốt nghiệp Tiến sĩ, lúc cô nhập học thì đã công tác tại trường được hai ba năm. Hiện tại Vu Thanh Hàn cũng chỉ mới 28 tuổi.

Không biết có phải do môi trường học thuật hay không mà lại trông như thư sinh ốm yếu, cao gầy mảnh khảnh.

Chân Minh Châu cảm khái. Sau khi Vu Thanh Hàn dọn dẹp xong hành lý liền làm động tác “Xin mời”, Chân Minh Châu thấy vậy liền lùi về sau một bước, gương mặt tươi cười, nói: “Anh nghỉ ngơi thật tốt nhé!”

Rần! Cửa phòng bị đóng lại. Xem ra người này không có ý cùng cô nói chuyện.

Chân Minh Châu nhún nhún vai rồi xoay người đi xuống lầu. Theo như Triệu Xuân Mai nói, khách của dì ấy hầu hết đều sau bữa cơm chiều mới đến nên cô tính toán không làm quá nhiều thức ăn, chỉ cần gói một ít sủi cảo thì khi bọn họ đến là có thể ăn một ít sủi cảo tươi mới.

Chân Minh Châu chuẩn bị cải trắng cùng thịt, rồi bắt đầu làm.

Cô không định làm tiểu long bao, bởi vì mất rất nhiều sức lực. Hơn nữa đó là món ăn yêu thích nhất của cô, cô không định làm cho người khác.

Chân - bảo vệ món ăn - Minh Châu bắt tay vào việc nấu nướng. Mặc dù làm việc nhưng nội tâm cô lại không ngừng cầu nguyện: Hôm nay có khách đến trọ, ngàn vạn lần đừng xuất hiện những vị khách kỳ lạ. Nếu không cô cũng không biết phải giải thích như thế nào. Chuyện này không khác gì Liêu Trai vậy.

Về phần khách của dì Triệu sắp đến Chân Minh Châu cũng không lo lắng như vậy. Không nói đến bọn họ, chỉ cần nhìn giáo sư Vu cô cũng cảm thấy không có vấn đề gì lớn.

Con người chính là kỳ lạ như vậy, nếu giáo sư Vu giải thích cô liền cảm thấy không yên tâm, nhưng nếu đối phương không để mọi việc trong lòng thì cô lại vững tâm hơn nhiều.

Cũng như bản thân Chân Minh Châu, tính cô lười, tình nguyện kiếm ít tiền nhưng cuộc sống thoải mái. Nhưng cô không phải hoàn toàn lười biếng, ví dụ như cô không hề cảm thấy phiền toái khi làm tiểu long bao đâu. Vì thế con người ai cũng đều sẽ có một điểm kỳ lạ.

Chân Minh Châu đã chuẩn bị tốt phần nhân sủi cảo, trong thời gian chờ bột nghỉ thì cô rửa một mâm quả anh đào, đây là ba cô vừa gửi về mấy bữa trước. Ba con còn gửi một phần cho Lâm Nghiên.

Chân Minh Châu
thèm ăn nhưng lại ăn không nhiều, nên hiện tại vẫn còn rất nhiều.

Cô rửa sạch mâm anh đào, sau đó ngồi xếp bằng trên sô pha, tâm tư bay xa.

“Bà chủ nhỏ, cô có ở đây không?” Nghe thấy có người gọi, Chân Minh Châu liền đi nhanh ra ngoài.

Ngoài cửa Trương Vũ đi cùng với hai người lạ mặt, anh ta lên tiếng: “Hai vị này cũng là khách của thôn trưởng Triệu.”

Hai người một nam một nữa, đều để tóc ngắn, thoạt nhìn rất có năng lực.

Chân Minh Châu: “Vâng. Mọi người mau vào trong ạ.”

Người phụ nữ đột nhiên lên tiếng giới thiệu: “Tôi là Tô Anh, đây là anh trai tôi tên Tô Minh.”

Tô Anh đánh giá Chân Minh Châu, hỏi: “Cô có thể sắp xếp để chúng tôi nghỉ ngơi sớm một chút được không?”

Chân Minh Châu: “Đương nhiên là có thể.” Trước đó là giáo sư Vu, bây giờ lại đến hai người này sao lại đều đến đây để ngủ.

Tuy nhiên, một homestay có dịch vụ tốt là mang đến cho khách cảm giác như ở nhà. Vì thế Chân Minh Châu nhiệt tình nói: “Hiện tại chỉ có một người đến, nên mọi người có thể tuỳ ý lựa chọn phòng ở. Mọi người thích ở nơi nào?”

Cô nhiệt tình như ánh mặt trời, không ngừng nói: “Tôi có chuẩn bị sủi cảo để mọi người ăn tối, tôi tự nhào và cán bột chứ không phải loại làm sẵn trong siêu thị. Nhân bánh có cải trắng là mua trong thôn chúng tôi rất tươi mới.”

Chân Minh Châu lại tiếp tục nói: “Để tôi giúp hai người xách hành lý...” Đến lúc này cô mới phát hiện hai người bọn họ không có vali. So với giáo sư Vu mang bốn chiếc vali lớn thì hai người này mỗi người chỉ mang một cái ba lô leo núi. Thật là quá khác biệt.

Mặc dù Chân Minh Châu rất nhiệt tình nhưng hai anh em họ Tô đều không đáp lại. Chỉ có Trương Vũ lên tiếng: “Bọn họ liên tục lên đường đến đây nên rất mệt mỏi.”

Chân Minh Châu: “À vâng.”

Không thể không nói, không biết có phải do liên tục “lên đường” hay không mà những người khách sau của Triệu Xuân Mai khi vừa đến homestay việc đầu tiên chính là nghỉ ngơi.

Chân Minh Châu cảm thấy không hiểu lắm, nhưng những việc này cũng không liên quan đến cô. Cô là một người bình thường muốn làm cá mặn, chỉ mong mọi việc xung quanh cô ít đi một chút, càng trông mong khách đến homestay bình thường một chút là được.

Nhưng mọi việc có thể như ý nguyện sao? Điều này rất khó nói.

Chân Minh Châu mơ hồ cảm thấy sắp có chuyện xảy ra. Phải nói giác quan thứ sáu của cô vô cùng linh nghiệm.

Đến tối cô liền nghe được một câu khiến đầu óc cô muốn nổ tung: “Cô Chân Minh Châu, đây là giấy chứng nhận của tôi, tôi đến từ Bộ phận điều tra sự cố đặc biệt của quốc gia.”

Truyện convert hay : Võ Nghịch

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện