Hôn Khế - Triển Tuyết Phàm

1: Quẻ Tượng


trước sau


Tuy hiện tại đã vào đầu tháng năm, cũng vừa mới qua tết đoan ngọ rồi, thời tiết cũng nóng quá hơn một chút rồi.
Trong nhã gian trên tầng hai của Tụ Duyến Lâu, tửu lâu lớn nhất Kinh Thành, có hai vị công tử trẻ tuổi đang ngồi.
Một người độ khoảng 15 – 16 tuổi, một thân áo gấm màu xanh nhạt, môi đỏ răng trắng, mặt mày như ngọc.

Người còn lại tuổi khoảng 13 – 14 tuổi, mặc một thân cẩm bào màu lam, mặt mày thanh tú, đôi mắt to thì đang nhìn khắp nơi.
Người lớn tuổi rót một chung trà đưa qua cho người nhỏ tuổi, nói: "Đang nghĩ gì thế? Tròng mắt của đệ sắp rớt ra rồi."
Người nhỏ tuổi tiếp nhận chung trà, cười vui sướng khi thấy người gặp họa: "Dật ca, huynh coi đám người Khâm Thiên Giám sắp xui xẻo đến nơi rồi đúng không? Đã mấy ngày rồi cũng không nói được nguyên nhân nào, hoàng thượng lại sắp nổi giận rồi!"
Người lớn tuổi chỉ liếc mắt nhìn người nhỏ tuổi kia một cái, cầm chung trà lên hớp một ngụm, mới nói: "Cái miệng này của đệ nên tích chút đức đi thôi, đây cũng không phải việc đệ có thể nói."
Người lớn tuổi này chính là Sở Quân Dật, con trai duy nhất của Tam phòng phủ Tể An Hầu; người còn lại kia chính là người đang giữ chức Vệ Tây Bá —- Chúc Ninh.
Mấy hôm trước, Kinh thành xảy ra động đất, nhà cửa sụp đổ làm cho hàng trăm người thương vong, ở mấy tỉnh lân cận thì hạn hán kéo dài đã lâu rồi không mưa, còn ở phía nam thì bị lũ lụt tàn phá.
Lúc này, đám người Khâm Thiên Giám nhảy ra nói rằng Giác túc và Phóng túc chuyển động lạ thường, đó là dấu hiệu trời gián thiên tai.
Hoàng đế nghe xong suýt chút nữa ra lệnh ném đám người này vào Đại Lý Tự, cũng may mấy vị quan viên liều chết can ngăn mới thuyết phục được Hoàng đế để đám người Khâm Thiên Giám nói hết.
Đám người Khâm Thiên Giám nói bọn họ năng lực có hạn chỉ có thể tính ra hiện tượng lại không đủ đạo hạnh phá giải.

Chẳng qua bọn họ còn nói rằng ở Nam Hành Sơn có một vị đạo trưởng Hạc Quy đạo hạnh cao thâm, bói toán giải quẻ phải gọi là thiên hạ nhất tuyệt, nếu như mời được người này đến chắc chắn vượt qua cửa ải khó khăn này.
Tất nhiên Hoàng đế không tin, nhưng ông không thể ngăn Thái hậu tin.

Lại thêm đám Công chúa, Vương phi và Cáo mệnh phu nhân từ trên xuống dưới cứ bàn tán đủ loại đồn đại, Thái hậu nghe miết cũng thấy có quá nhiều chuyện trùng hợp xảy ra, sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia vì thế bà bắt đầu lau nước mắt cho Hoàng đế xem.
Hoàng đế bị tiếng khóc làm đau hết cả đầu, đành phải phái người đến Nam Hành Sơn cầu quẻ định dùng nó trấn an thái hậu.
Quãng đường từ kinh thành đến Nam Hành Sơn tính cả đi lẫn về chỉ mất khoảng hai ngày sẽ cầu được quẻ mang về.
Chỉ có điều, hành vi lần này của đám người Khâm Thiên Giám đã khiến Hoàng đế cực kỳ không hài hòa.


Sau khi ông phái người đi Nam Hành Sơn, liền ra lệnh cho đám người Khâm Thiên Giám ngày ngày quan sát chuyển động tinh tú, nếu không tìm ra nguyên nhân sẽ trị tội cả đám.

Mấy năm qua quốc gia cũng coi như mưa thuận gió hòa, ngoại trừ biên quan bị Hung Nô xâm lấn ra thì không có chuyện lớn lao nào cần đám người ở Khâm Thiên Giám lên tiếng, kết quả hiện tại bọn họ vừa mới mở miệng liền chọc giận Hoàng đế.
Ngẫm lại cũng thật là...!Làm người ta thấy sướng hết cả người ấy!
Chúc Ninh thấy Sở Quân Dật nhếch khóe môi, liền biết hiện tại tâm tình của hắn không tệ, cho nên mới dám lên tiếng hỏi: "Mấy bữa trước, Cố Thành Chi hồi kinh, huynh đã gặp chưa?"
"Vẫn chưa." Sở Quân Dật cầm chung trà tựa vào bên cửa sổ, mỉm cười bất đắc dĩ.
"Tại sao?" Chúc Ninh hơi kinh ngạc, trước đây y vẫn nói muốn gặp được người kia, vì sao vẫn chưa gặp?
Sở Quân Dật nhìn chung trà trong tay, nước trà trong suốt, hương trà thanh dịu nhẹ, vị ngọt thanh mát đây quả thật là trà ngon.
"Dật ca!" Chúc Ninh thấy hắn mãi lo uống trà không thèm trả lời hắn, bất mãn gọi.
Sở Quân Dật nhướng mắt, giật giật khóe miệng: "Đệ cảm thấy là tại sao, tình hình huynh đệ nhà huynh chẳng lẽ đệ còn không rõ, bị họ ngán chân còn sao nữa."
Chúc Ninh há hốc miệng không biết phải nói gì, cuối cùng chỉ thấp giọng thầm thì rằng: "Đều tại bọn người Khâm Thiên Giám hết!"
Sở Quân Dật nhìn thấy Chúc Ninh như vậy thì ở trong lòng lắc đầu, thật ra chuyện này ai đúng ai sai nhiều lúc không thể nói rõ ràng được.
Con người khi chết thì rơi vào luân hồi, đầu thai chuyển thế.

Nhưng y lại có được cơ hội sống lại quý báo thế này, tất nhiên y sẽ hết sức quý trọng rồi, chỉ đáng tiếc y trời sinh không có duyên với người thân.
Cha mẹ kiếp này rất tốt với y nhưng hai người vẫn lần lượt bỏ y lại trên cõi đời xô bồ này.

Hắn cũng muốn chung sống hòa thuận với người trong Sở gia, nhưng ông trời không cho y được cơ hội đó.
Đủ mọi chuyện cứ kéo đến cùng lúc, cuối cùng đám người Khâm Thiên Giám đẩy thêm một cú nữa liền bức y rơi vào nơi tiến thối lưỡng nan.

Y biết việc này không thể đổ hết trách nhiệm lên đầu mấy người Khâm Thiên Giám, bởi bọn họ chỉ nhìn sắc mặt người khác làm việc.


Có lẽ một vài chuyện do số mệnh định sẵn, không tin cũng không được.
Đang nghĩ ngợi gì đó thì đột nhiên dưới lâu trở nên huyên náo, Sở Quân Dật nghiêng đầu nhìn ra ngoài, hắn trông thấy người trên đường bắt đầu chia ra hai bên chừa lại con đường ở giữa.

Chúc Ninh cũng tò mò thò đầu ra, còn nằm nhoài trên của sổ nhìn xuống, có một đám người tiến vào cửa thành đang chạy một mạch đến Hoàng thành.
Cửa thành của Kinh thành và cửa lớn Hoàng thành nằm ở hai đầu trái ngược nhau trên con đường lớn này, còn Tụ Duyến lâu thì nằm ở giữa con đường lớn.

Bởi vậy, nếu như ngồi trong tửu lâu, trước thì có thể nhìn thấy Hoàng thành sau có thể nhìn thấy cửa thành; bởi thế thỉnh thoảng sẽ có lúc nơi đây đông nghịt khách, thêm nữa tay nghề đầu bếp ở đây không tệ, ông chủ lại là người khá thông minh, chính vì thế cũng không có gì kỳ lạ khi trở thành tửu lâu lớn nhất Kinh thành.
"Dật ca, huynh đoán xem có phải người được phái đi Nam Hành Sơn đã trở lại không?" Thấy một đám người chạy thẳng đến Hoàng thành như vậy, Chúc Ninh tò mò hỏi.
Sở Quân Dật nhún vai một cái, biểu thị bản thân cũng không biết.
Hiện giờ, Chúc gia chỉ còn lại có hai người, ngoại trừ Chúc Ninh thì chỉ còn Chúc lão thái thái còn sống.

Chúc Ninh có thể vì bản thân không cha không mẹ không anh em, mà mỗi khi hắn muốn tìm người nói chuyện cũng không biết tìm ai, vì thế cứ mỗi lần ở cùng Sở Quân Dật thì bản thân hắn liền như cái máy hát vậy.
Hai người tán gẫu cho tới giữa trưa, liền nhân tiện dùng bữa trưa ở Tụ Duyến lâu luôn.
Lúc này, đột nhiên có một tên thư đồng chạy ùa vào, hắn ta vừa chạy vừa hét lớn: "Lục gia, tiểu nhân hỏi thăm được rồi!"
Sở Quân Dật trầm mặt giây lát, mới giơ tay móc móc lỗ tai biểu thị hắn ta lớn tiếng quá rồi.
Chúc Ninh nghe nói thế, liền hỏi: "Hỏi thăm được gì rồi? Thường Sơn, ngươi giỏi thật đấy!"
Thường Sơn thấy Lục gia nhà mình móc lỗ tai, hắn lập túc ý thức bản thân không có quy củ, vội vã cúi đầu rồi nhỏ giọng lặp lại: "Lục gia, tiểu nhân hỏi thăm được rồi."
"Nói đi." Sở Quân Dật thấy thư đồng của mình như vậy liền thở dài, cho dù có xúc động thế nào cũng phải biết giữ phép tắc!
Thường Sơn nhận được lệnh, nhanh chóng đáp ứng, nói: "Là người được phái đi Nam Hành Sơn đã trở về, nghe đâu họ đã cầu được quẻ mang về rồi, hiện giờ đang báo cáo với Hoàng thượng.


Vì có vài người không thể tiến cung cho nên hiện giờ bọn họ đều chờ ở ngoài cung nghe ngóng tin tức, tiểu nhân bắt chuyện với vài người ở đó hỏi thăm được rằng Hạc Quy đạo trưởng đã tính ra một quẻ, đạo trưởng nói nếu như không sớm hóa giải sẽ có thiên tai giáng xuống, đạo trưởng cũng đưa ra cách hóa giải rồi.

Với lại tiểu nhân còn nghe vài người nói đạo trưởng đã cho hai bát tự, chỉ có điều bọn họ cũng không biết rõ cụ thể quẻ tượng nói gì, còn người biết đều tiến cung cả rồi."
Chúc Ninh nghe Thường Sơn một hơi kể lại mọi chuyện thì lòng hiếu kỳ lại nâng lên cực điểm, trong lòng ngứa ngáy khó chịu vô cùng.

Hắn liền ra lệnh Thường Sơn tiếp tục dò la tình hình, lại quay đầu hỏi: "Dật ca, huynh đoán xem cái quẻ tượng đó nói cái gì? Vì sao còn có bát tự? Hơn nữa còn là hai bát tự nữa chứ! Đây là có ý gì? Chẳng lẽ phải đi tìm hai người có bát tự kia? Vậy tìm ra rồi phải làm gì nữa?"
"Huynh không biết." Y nghe Chúc Ninh ngồi ở đó cứ hỏi hết chuyện này đến chuyện kia, Sở Quân Dật nhanh chóng đáp lại bằng một câu cực kỳ gọn gàng.
Chúc Ninh nghẹn cả một họng, ôm ngực với vẻ mặt Đệ bị tổn thương rồi, đệ đau lòng quá đi, huynh

nhanh đến an ủi đệ đi nhìn y.
Sở Quân Dật cười cười, y chỉ nhìn hắn mà không nói thêm lời nào.
Chúc Ninh không kiên trì bao lâu đã khôi phục nguyên dạng, xoa mặt oán trách nói: "Dật ca, huynh cứ mãi như vậy thì không được đâu! Huynh mới 16 tuổi thôi đó! Con trai ở độ tuổi này đều phong nhã đào hoa cả, sao huynh cứ nhất định là bộ dáng thanh tu khổ luyện thế này! Cho dù có là tổ mẫu của đệ thì bà thỉnh thoảng cũng sẽ ăn diện lên một chút để trải nghiệm lại cảm giác tuổi trẻ nữa đó, còn huynh giống như hòa thượng rồi."
Sở Quân Dật nghe xong lời này có hơi sững sờ, ánh mắt có chút mơ hồ thất thường.
Chúc Ninh lại không có chú ý đến, nói tiếp: "Tổ mẫu của đệ từng nói, huynh quá trầm ổn, lại quá nhiều tâm sự, không hề giống một công tử 16 tuổi gì cả! Dật ca, nếu huynh có chuyện gì khó xử cứ nói với đệ, giúp được đệ khẳng định sẽ giúp huynh, còn không thể giúp đệ tìm người có thể giúp huynh! Huynh đừng chê cười đệ đấy, đệ nói thật lòng đó!" Hắn thấy Sở Quân Dật nghe xong lại nở nụ cười thì không khỏi có chút ảo não, hắn là thật tâm nghĩ như vậy.
Sau khi Sở Quân Dật cười xong, giơ tay xoa xoa đầu hắn, hơi xúc động nói: "Huynh biết những gì đệ nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, chẳng qua huynh thấy A Ninh của huynh trưởng thành hơn rồi." Vấn đề của bản thân y tự biết phải làm gì, việc này dù có là ai cũng không giúp được.
Chúc Ninh nghe y nói thế thì tất nhiên cực kỳ vui mừng.
Hai người vẫn ngồi đó đến khi sắc trời tối, Chúc Ninh phái người đến phủ Vệ Tây Bá và phủ Tể An Hầu báo một tiếng rằng hắn và Sở Quân Dật sẽ ở lại dùng cơm tối, trễ chút nữa mới về.
"Thế nào, thấy lý do đệ bịa ra hay chứ?" Chúc Ninh đắc ý nhướn nhướn mày.
Sở Quân Dật cười gật đầu, ăn cơm tối xong rồi về cũng được, đỡ phải trở về ăn không ngon miệng nữa.
Sau khi dùng cơm xong, đang nghĩ ngợi có nên đi tản bộ cho tiêu cơm không, Thường Sơn lại chạy vào hét lớn hết cỡ: "Không hay rồi không hay rồi! Lục gia, xảy ra chuyện lớn thật rồi!"
Sở Quân Dật cảm thấy lỗ tai của mình thật đau: "...!Nói đi, có chuyện không hay gì xảy ra."
Chúc Ninh cũng tò mò nhìn Thường Sơn.
Lúc này, Thường Sơn mới phát hiện bản thân lại phạm phải lỗi cũ rồi, hắn cũng không có cố ý hét lớn đến như vậy đâu, thế nhưng chuyện này thật sự không tốt tí nào liền vội vàng nói: "Quẻ tượng của đạo trưởng Hạc Quy nói rằng là muốn hóa giải họa thì cần tìm được hai người có mệnh Kháng túc và Hư túc, nhân duyên thiên thành, ước định sinh tử mới trấn áp được tà khí, đảm bảo vận nước hưng thịnh!"
Chúc Ninh nghe hắn ta nói xong liền hỏi: "Đây không phải chuyện tốt sao? Ngươi nói xem có chỗ nào không tốt chứ?"
Sắc mặt Thường Sơn trở nên quái lạ, do dự một chút mới lên tiếng: "Đạo trưởng Hạc Quy quả thật đã cho hai bát tự, nói đây chính là hai người sinh ra có mệnh Kháng túc và Hư túc, nếu tìm được thì nhanh chóng để họ thành thân, chậm thêm chút nữa thì sẽ có thiên tai giáng xuống."
Chúc Ninh như hiểu như không gật đầu, hắn thật không thể hiểu được việc này thì có gì không hay.
Sở Quân Dật dường như nghĩ ra gì đó liền thay đổi sắc mặt, giọng nói rất lãnh đạm, "Một trong hai cái là của ta sao?"

"Dật ca, huynh nói gì đó! Tại sao có thể là huynh chứ!" Chúc Ninh lập tức phản bác, vừa nhìn về phía Thường Sơn, "Thường Sơn, ngươi nói mau! Không phải là bát tự của Dật ca!"
Ánh mắt Thường Sơn có chút né tránh, cuối cùng hắn vẫn cắn răng nói: "Là của Lục gia! Cả hai bát tự đều đã được truyền ra ngoài rồi, không biết do ai nói nhưng hiện tại đã có nhiều người biết! Chỉ là tiểu nhân còn nghe nói Hoàng thượng nổi trận lôi đình nói quẻ tượng kia tám phần là ăn nói bậy bạ, không cho phép truyền ra.

Nhưng Thái hậu nghe tin, hiện người đang ôm khóc lóc kể lể bảo hoàng thượng hãy cho hai người đó thành thân, cũng không phải muốn lấy mạng họ, tận trung vì nước chẳng lẽ không muốn..." Nói tới đây giọng hắn ta càng lúc càng nhỏ.
Sở Quân Dật nghe xong không phản ứng gì, thế nhưng Chúc Ninh thì trực tiếp nhảy đỏng lên, ném ra một câu "Đệ đi tìm tổ mẫu!" Liền muốn chạy đi.
"Chúc Ninh! Quay lại!" Sở Quân Dật rất ít khi dùng giọng nghiêm khắc như vậy nói chuyện với hắn, nhưng mỗi lần dùng giọng điệu như thế này thì chuyện rất nghiêm trọng.
Chúc Ninh nghe thấy Sở Quân Dật trực tiếp gọi tên của mình thì bước chân dừng lại ngay, sau đó liền cúi đầu quay lại chỗ cũ.
Sở Quân Dật thấy hắn đã ngoan ngoãn ngồi lại, liền hỏi Thường Sơn, "Ngươi nói tiếp đi."
Thường Sơn cúi đầu, tiếng nói cũng không hề lớn, nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng: "Tiểu nhân nghe thấy một trong hai bát tự là của Lục gia!"
Chúc Ninh vẫn không nhịn được kéo cánh tay Sở Quân Dật nói: "Dật ca, huynh nghĩ cách đi! Lẽ nào huynh thật muốn cưới một cô nương nào đó về nhà sao? Nếu như huynh không muốn thì đệ sẽ về nói với tổ mẫu, để tổ mẫu tiến cung nói với Thái hậu!"
Sở Quân Dật giơ tay vỗ vỗ đầu của hắn, ngăn không cho hắn tiếp tục nói bậy bạ nữa, lại thấy biểu hiện của Thường Sơn vẫn cứ kỳ lạ, cau mày hỏi: "Còn có gì nữa thì nói hết ra, ngươi cũng nói rất nhiều người biết rồi, lẽ nào ngươi để ta đi hỏi người khác?"
Thường Sơn lần này nói chuyện cứ ấp a ấp úng mãi làm cho Chúc Ninh sốt ruốt đến mức muốn tự ra ngoài hỏi thăm tin tức cho rồi, gã nghẹn hết nửa ngày mới như con ba ba phun ra một câu, "Lục gia...!Còn một cái bát tự kia...!Cũng là của đàn ông."
"Cái gì?!" Hiếm thấy giọng điệu Sở Quân Dật có chút biến hóa, đây là tình huống gì cơ chứ? Muốn y kết hôn...!Với đàn ông?!
Chúc Ninh trực tiếp nhảy dựng lên, nắm lấy cổ áo Thường Sơn lớn tiếng quát: "Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó! đàn ông gì cơ chứ! Người kia ở đâu?! Ngươi nói nhanh đi!"
Sở Quân Dật hơi ngẩn ngơ, thấy Chúc Ninh kích động như thế, đứng lên kéo cậu ta về đến bên người, lại hỏi: "Ngươi nói là đàn ông...!Ngươi biết là ai?"
Lần này, đầu Thường Sơn sắp vùi vào ngực luôn rồi, "...!Là của Cố Thành Chi!"
"Ai?" Chúc Ninh có chút trợn mắt ngoác mồm, chớp chớp mắt đã có chút sững sờ, hỏi lại lần nữa, "Ngươi nói là của ai?"
Thường Sơn cúi đầu, lại nhỏ giọng lặp lại lần nữa, "Là Cố Thành Chi."
"..." Sở Quân Dật cũng có chút sững sờ, y nhìn chằm chằm Thường Sơn trong chốc lát mới hỏi nói: "Trùng tên?" Tuy tỷ lệ không lớn, nhưng so với người kia có khi còn hợp lý hơn.
Thường Sơn lắc đầu nói: "Chính là Cố Thành Chi đấy ạ, người con trai duy nhất của Cố nhị lão gia vừa hồi kinh mấy ngày trước ạ."
Sở Quân Dật theo bản năng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đâu có mưa máu đâu sao thói đời lại thay đổi vậy!
Cố Thành Chi, con trai duy nhất của Cố gia nhị phòng, cháu trai ruột của Cố các lão đã qua đời, cũng là con trưởng đích tôn của thám hoa lang Cố Nhị Lão Gia.
13 tuổi thi hương đứng đầu bảng, đỗ thủ khoa; 14 tuổi đi biên quan tòng quân, quân công hiển hách; năm nay 18 tuổi, đã là tham tướng chính tam thẩm, hiện giờ đã hồi kinh.
Người như thế này, sẽ đồng ý kết hôn cùng nam nhân, cắt đứt con đường làm quan hay sao?!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện