Đợi đến lúc tuyết ngừng rời, Sở Quân Dật vẫn không quay lưng lại với Cố Thành Chi, kế đó y liền bị nửa kéo nửa đẩy leo lên xe.
Chuyện ngày hôm đó đã để lại trong lòng Cố Thành Chi một bóng ma không thể xóa nhòa, nếu bây giờ còn để một mình Sở Quân Dật ở lại Sở gia lỡ như lại xảy chuyện gì nữa...!Hắn chịu không nổi hậu quả đâu, với lại hắn không muốn lưu lại bất cứ cơ hội nhỏ nhoi nào cho người Sở gia.
Trong lòng Sở Quân Dật hiểu rõ ràng, nhưng bản thân do dự cũng bởi vì những người nhận được thiếp mời này phần lớn đều là những người có thân phận cao trong các gia đình quyền quý, còn không thì đều là người có năng lực xuất chúng.
Hai loại người này đều không dính dáng một tí tẹo nào đến y, đi cùng chỉ càng thấy xấu hổ hơn thôi.
"Đừng suy nghĩ nhiều." Cố Thành Chi vươn tay kéo chặt áo choàng của y lại, sau đó ôm người vào trong lòng, "Có lạnh hay không?"
"Không lạnh." Sở Quân Dật nhỏ giọng trả lời.
Mùa đông vừa đến, Sở Quân Dật liền mặc toàn bộ đồ bông vào, lúc này trong xe ngựa còn có lò sưởi, bên trong thì mặc áo bông, bên ngoài khoác lấy cái áo choàng lông cáo, giờ còn được người có thân nhiệt như lò sưởi ôm ấp, nào còn cảm thấy lạnh nữa chứ.
"Mang ngươi theo cùng chủ yếu là để ngươi ngâm mình trong suối nước nóng, điều đó rất có lợi cho thân thể của ngươi." Cố Thành Chi xoa xoa mi tâm của y, "Còn những người khác, ngươi không muốn gặp thì không cần gặp, mọi người chỉ là đến tụ tập với nhau cho nên cũng không có nhiều quy tắc như vậy."
Cố Thành Chi biết y không thích đến những nơi có nhiều người, nhưng hắn không yên tâm để một mình Sở Quân Dật ở lại Sở gia, ngoài ra hắn đưa y theo cũng bởi vì ngâm suối nước nóng có ít cho cơ thể của Sở Quân Dật.
Về phần người bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào, Cố Thành Chi cũng không quan tâm, dù sao Tấn Dung đã gật đầu đồng ý cho phép hắn được dẫn theo người tới thì còn có ai dám nhiều lời nữa chứ.
Nghe Cố Thành Chi nói vậy, Sở Quân Dật đã yên tâm hơn một chút, chỉ lặng lẽ nép sát vào lòng của hắn.
Bên ngoài băng thiên tuyết địa, xe ngựa đi lại có hơi khó khăn, Sở Quân Dật bị lắc lư một lúc liền ngủ thiếp đi, khi đến sơn trang suối nước nóng thì y vẫn còn mờ màng.
Cửa xe mở ra, gió lạnh tràn vào, lập tức làm cho người ta cảm thấy rùng mình.
Sở Quân Dật dụi dụi mắt, kéo áo choàng lại để che kín người, đi theo Cố Thành Chi xuống xe ngựa.
"Đến trễ thế." Trương tứ gia đứng cách đó không xa, khoanh tay phàn nàn nói: "Ta chờ ngươi đã hơn nửa ngày."
Cố Thành Chi liếc mắt nhìn Trương tứ gia, kéo Sở Quân Dật qua liền đi vào trong.
Trương Tứ gia vừa định xoay người, kết quả lại bị động tác của Cố Thành Chi khiến cho sửng sốt mà dừng lại, mãi đến khi hai người đi ngang qua mình thì Trương tứ gia mới hồi hồn chạy theo bọn họ vào trong viện.
"Trương tứ gia?" Sở Quân Dật thấy Cố Thành Chi không để ý đến Trương Tứ gia thì hơi do dự một chút.
"Đừng để ý đến hắn ta, hắn ta tự biết đi theo." Cố Thành Chi thản nhiên nói.
Vừa dứt lời, Trương Tứ gia đã đuổi theo hai người, giận dữ hét lớn: "Lão tử chờ ngươi ở ngoài đó! Vậy mà ngươi lại bỏ mặc ta như vậy!"
"Chẳng lẽ còn muốn hai ta đứng đó nói xàm với ngươi à?!" Cố Thành Chi hỏi ngược lại.
Trương Tứ gia hừ lạnh một tiếng, sóng vai cùng bọn họ đi vào trong, chỉ là ánh mắt thỉnh thoảng lại đảo qua tay của hai người, hai đầu lông mày lộ ra một tia lo lắng.
Hầu hết những người đến đây hôm nay đều có quan hệ tốt với nhau, đại sảnh chính viện phải chờ đến khi Tấn Dung tới mới mở, cho nên bây giờ mọi người đều đang tập trung ở một gian khác trong viện.
Sở Quân Dật đi theo Cố Thành Chi chào hỏi với bằng hữu của hắn, sau đó thì được đưa tới một viện tử khác gần đó.
Viện tử này không lớn, sau khi đi vào chính phòng Sở Quân Dật mới cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Thái độ của những người kia đối với y cũng rất thân thiện, nhưng Sở Quân Dật quả thực không quen với nơi nhiều người như vậy.
Cố Thành Chi vừa loay hoay với bếp lò, vừa nói một chút tình huống ở đây cho Sở Quân Dật biết.
Sơn trang suối nước nóng này coi như là tài sản riêng của Tấn Dung, vào thời gian này hàng năm Tấn Dung đều sẽ bẩm báo với Hoàng thượng, sau đó phát ra thiếp mời mời một vài người tới đây ở lại mấy ngày.
Có nhiều hồ nước nóng lớn nhỏ nằm rải rác trong sơn trang, những hồ tốt nhất phải chờ tới khi Tấn Dung đến mới có thể rỡ bỏ lệnh cấm, còn những hồ khác thì chúng ta đều có thể sử dụng thoải mái.
Một vài người có quan hệ tốt với Tấn Dung sẽ đến sớm, giống như Trương tứ gia vậy, còn những người chỉ có quan hệ xã giao sẽ đến trễ một chút, ví dụ như Sở đại gia.
Những năm trước, Tấn Dung đều sẽ mời mấy vị Hoàng tử khác đến, về phần họ có đến hay không đều không quan trọng, chẳng qua Tấn Dung chắc chắn sẽ đến cuối cùng.
Ngược lại là Tấn Luật, có lẽ khuya nay hoặc sáng mai sẽ tới.
"Ngày Thái tử đến ngươi ra ngoài lộ mặt một chút, sau đó ngươi không muốn thì cũng không cần ra nữa.
Ta tìm cho người một cái hồ, nếu như ngươi không có việc gì thì đi ngâm một chút, nhưng đừng ngâm quá lâu, sẽ bị choáng đầu đấy." Cố Thành Chi đặt ấm nước lên bếp lò, nấu xong liền mang đến cho Sở Quân Dật.
"Được." Sở Quân Dật cười đáp.
"Viện tử này được phân cho ta trước khi ta rời Kinh, Hạng đại gia cùng Trương Tứ gia ở cách nơi này không xa, chỗ của Tấn Luật cách viện tử của Thái tử gần hơn một chút, bên cạnh là viện tử của các vị Hoàng tử khác." Cố Thành Chi kéo tay Sở Quân Dật qua, nắm trong tay giúp y sưởi ấm, "Ta nhớ gần chỗ này có hai hồ nước cũng không lớn lắm, chờ lát nữa ta dẫn người đi xem."
Sở Quân Dật mỉm cười gật đầu.
Hồ nước nóng gần nhất với chỗ của bọn họ cách chừng hơn trăm mét, bên cạnh hồ xây một gian phòng nhỏ dùng để thay quần áo và nghỉ ngơi, xung quanh đều có hàng rao vây lại, xem như suối nước nóng bán lộ thiên.
Hồ nước không lớn lắm, nhưng cũng đủ để Sở Quân Dật dùng.
Trong đêm đầu tiên ở đây, Cố Thành Chi ở bên cạnh Sở Quân Dật cả ngày, hai người ngâm suối nước nóng xong liền trở về viện tử.
"Ngươi không đi qua đó thật à?" Sở Quân Dật tính ở lại đây một mình để Cố Thành Chi và bằng hữu của hắn đi uống rượu, nhưng Cố Thành Chi không có chịu.
"Ngày mai ta sẽ đi." Cố Thành Chi chủ yếu là sợ y không quen, nếu như giờ hắn đi uống rượu sợ rằng tới nửa đêm mới có thể trở về phòng được.
Thấy hắn nói như vậy, Sở Quân Dật không xoắn xuýt nữa, thân thể của y sớm đã bị suối nước nóng làm cho mềm nhũn, nếu không phải Cố Thành Chi ở bên cạnh trông chừng, có lẽ y đã ở trong ao thiếp đi rồi.
Hiện tại được bọc một cái chăn vừa ấm áp vừa dày, nằm bên cạnh còn là người mình tín nhiệm nhất nữa, vì vậy mà không bao lâu sau Sở Quân Dật đã chìm vào mộng đẹp.
Sáng sớm hôm sau, Cố Thành Chi thức dậy, Sở Quân Dật vẫn muốn ngủ nướng.
Sau khi đánh thức y dậy, Sở Quân Dật liền một mực mím môi, vẻ mặt không hề vui.
Cố Thành Chi chỉ cảm thấy buồn cười, trước khi ra ngoài hắn còn cùng y ăn điểm tâm.
Thấy Cố Thành Chi đã rời đi, Sở Quân Dật nghỉ ngợi một hồi lâu liền lên giường nằm, kết quả là không tài nào ngủ được.
Y ở trên giường lẩm bẩm một trận, mới không cam lòng ngồi dậy.
Đến chiều, Sở Quân Dật thấy không có việc gì làm vì vậy đi tới hồ suối nước nóng.
Ngâm đến khi toàn thân mềm nhũn thì nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện, Sở Quân Dật úp sấp lên thành bể muốn nhìn xem là ai tới.
Một bên cửa bị đẩy ra, một người khoan thai vênh váo đi vào, Sở Quân Dật sắc mặt cứng đờ.
"Hóa ra ngươi ở chỗ này, ta còn tưởng rằng nơi này không có ai hết." Tấn Luật cười tươi rói đi tới, nhưng trên mặt lại không có một tia kinh ngạc nào.
Có quỷ mới tin ngươi ấy! Sở Quân Dật thầm nghỉ trong lòng, đứng dậy thi lễ một cái: "Bái kiến Thế tử."
Thấy Tấn Luật không có phản ứng gì, Sở Quân Dật lui về phía sau vài bước, lại lặn xuống nước, chỉ lộ ra cái đầu trên mặt nước.
"Đừng căng thẳng, ta chỉ tới đây ngâm suối nước nóng mà thôi." Tấn Luật tuyệt không khách khí, đi tới bên cạnh hồ liền lao thẳng xuống nước.
Sở Quân Dật chỉ cảm thấy trong miệng toàn vị đắng của khổ qua, y phục của y đặt ở trong phòng nhỏ, chỉ để lại một chiếc áo ngoài để mặc khi ra khỏi hồ.
Nhưng cái áo ngoài kia bây giờ đang ở chỗ Tấn Luật, xung quanh hồ chỉ có một nơi có thể lên bờ dễ dàng, kết quả còn bị Tấn Luật chặn lại...
"Sao ngươi không cùng Cố Thành Chi đi uống rượu, mà chạy đến nơi đây ngâm suối nước nóng?" Tấn Luật cười híp mắt hỏi.
Sở Quân Dật thật sự không biết nên trả lời thế nào, y cũng không quen biết với những người kia, "Tửu lượng của ta không tốt..."
"Tửu lượng có thể luyện." Tấn Luật đưa tay lau khóe miệng, "Có muốn ta luyện giúp ngươi hay không?"
"..." Sở Quân Dật sửng sốt trong chốc lát, trầm giọng nói: "Đa tạ ý tốt của Thế tử, chỉ là không cần thiết."
Tấn Luật thấy Sở Quân Dật cự tuyệt cũng không giận, trên mặt vẫn tươi cười nhìn y.
Sở Quân Dật bị Tấn Luật nhìn như vậy toàn thân cảm thấy không được tự nhiên, nhịn không được hỏi: "Thế tử tìm ta có chuyện gì hay sao?"
Nếu nói Tấn Luật chỉ tùy tiện chọn một cái hồ thì có đánh chết Sở Quân Dật cũng không tin.
Bàn về người đi ngang nhất ở Kinh thành thì Tấn Luật nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất, ngay cả Hoàng tử cũng không kiêu ngạo bằng hắn ta.
Là Thái tử cho nên Tấn Dùng bị rất nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm, cho đến nay Tấn Dung vẫn chưa có con nối dõi, cho nên càng phải thận trọng từ lời nói đến hành động, Tấn Dung sẽ không làm bất cứ việc gì có thể gây tổn hại thanh danh của mình, càng không lưu lại điểm yếu để kẻ khác bắt được.
Những Hoàng tử còn lại đều muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt Hoàng thượng, vì thế mà đa phần bọn họ đều tỏ ra tốt bụng và dễ gần.
Tấn Luật là cháu ruột của Hoàng thượng, hắn ta và Giản thân vương còn là một trong những người đáng tin cậy trong phái Bảo Hoàng, mà Tấn Luật có quan hệ rất tốt với vị đường ca Thái tử, chỉ cần Tấn Luật không không thiểu năng chạy đi tạo phản, dù gây ra việc lớn thế nào cũng chỉ coi là chuyện nhỏ.
*Phái bảo hoàng hay Bảo hoàng đảng là chỉ những người ủng hộ một chế độ quân chủ (Hoàng đế).
Hàng tháng, các ngôn quan trong Ngự sử đài đều ở trên triều dâng tấu vạch tội Tấn Luật, thế nhưng