Hôn Khế - Triển Tuyết Phàm

C73: Phạt


trước sau

Edit + Beta: Lạc Như

Theo như tính toán của Sở Quân Dật, trước khi Đình thí diễn ra không để Cố Thành Chi xen vào chuyện này.

Tiết Hồ cũng đồng ý, nhưng lời Sở đại thái thái nói hôm nay lại làm cho Tiết Hồ thay đổi chủ ý, ngaycả Sở Quân Dật sau khi nghe xong cũng lo lắng an toàn của chính mình, nếu như bản thân không thông báo cho Cố Thành Chi, nói không chừng sau này bọn họ sẽ phải chịu phạt nặng.

Cho nên Tiết Hồ một bên báo cáo cho Sở Quân Dật, bên kia lại phái người đi Hội An thư viện, đem chuyện xảy ra gần đây tường thuật lại một lần.(suicaonho.wordpress.com)

Cố Thành Chi nhìn thấy người tới, trên mặt bất động thanh sắc, nhưng trong lòng lại có chút bất an.

Tính tình Tiết Hồ hắn hiểu rõ, lúc trước không nói hẳn sự tình đều ở trong tầm kiểm soát, bây giờ lại phái người tới hơn phân nửa sự tình đã vượt qua ngoài tầm kiểm soát rồi, cần hắn tới quyết định.

Quả nhiên, nghe những lời Tuệ Khổ đại sư cùng Sở đại thái thái nói kia, Cố Thành Chi nhất thời nổi giận, hận không thể lập tức đi Sở gia bóp chết người, nhưng lý trí còn sót lại làm cho hắn tỉnh táo lại.

Người nọ tới báo cáo nói cho Cố Thành Chi, Sở Quân Dật đang được Tiết Hồ hộ tống về thư viện, hẳn là sắp đến rồi.

Hắn chỉ ra ngoài sớm hơn Sở Quân Dật và Tiết Hồ một lát, bởi vì cưỡi ngựa tới đây, cho nên mới nhanh hơn bọn họ một chút.

Cố Thành Chi lạnh lùng xua tay để người nọ rời đi, sau đó xoay người đi về ký túc xá.

Đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy người nằm trên giường, Cố Thành Chi tâm đang treo xem như được buông xuống một chút, thế nhưng một nổi tức giận ngay lập tức lại dâng lên.(suicaonho.wordpress.com)

Người Sở gia có đức hạnh gì hắn sao lại không biết, Sở Quân Dật ở chung với người Sở gia nhiều năm lại càng rõ ràng.

Nhiều năm không có con nối dõi làm cho người Sở gia đối với con nối dõi vô cùng coi trọng, vốn hắn cũng chỉ là muốn dùng con nối dõi không phong phú tạo ra cảnh nhà cửa không yên, để bọn họ cho rằng phân gia có thể ngăn chặn quẻ tượng kia.

Ai mà ngờ, Sở Quân Dật xuống tay ác như vậy, trực tiếp nói cho Sở đại thái thái Sở gia sẽ tuyệt tự......

Sở Quân Dật bị Cố Thành Chi đè ở dưới thân, trong đầu giống như trống rỗng một mảnh lại giống như loạn ma mọc thành bụi, dù sao y há miệng nửa ngày cũng không biết nên nói mới tốt.(suicaonho.wordpress.com)

"Lá gan của ngươi thật sự càng lúc càng lớn, loại chuyện tuyệt tự thế này ngươi cũng dám đem ra nói!" Lửa giận trong lòng Cố Thành Chi hừng hực thiêu đốt, nguyên nhân cũng vì Sở gia, còn có Sở Quân Dật.

"Xin lỗi..." Sở Quân Dật bị khí thế của hắn áp chế, thân thể thoáng run rẩy, lời xin lỗi không tự chủ liền nói ra.

"Ai bảo ngươi nói cái này!" Cố Thành Nhất đấm vào bên cạnh Sở Quân Dật.

Ván giường phát ra tiếng "kẽo kẹt", giống như không chịu nổi cường độ sắp sụp đổ.

Sở Quân Dật nháy mắt không lên tiếng, chỉ cắn chặt môi, có chút thấp thỏm nhìn hắn.

Cố Thành Chi hít sâu một hơi, đứng dậy như muốn đi ra ngoài.(suicaonho.wordpress.com)

Sở Quân Dật vội vàng kéo tay hắn, kết quả Cố Thành Chi dùng sức hất cánh tay đang vươn tới ra, trong lòng Sở Quân Dật nháy mắt lạnh lẽo, cả người đều cứng đờ.

Cố Thành Chi không có đi ra ngoài, ở trước giường đi hai vòng, nhìn thấy bộ dáng Sở Quân Dật lại cảm thấy đau lòng không chịu được, một hơi giận dữ mắc nghẹn ở trong ngực tựa như bị người giội một chậu nước đá lên đầu, ngay cả luồng khói xanh đều biến mất không còn sót lại.(suicaonho.wordpress.com)

Ngồi xuống bên giường cầm đôi tay lạnh lẽo kia, Cố Thành Chi thở dài một tiếng ôm lấy người, trong lòng vừa chua vừa chát, thấp giọng nói: "Quân Dật, nếu như ngươi xảy ra chuyện... Ta nên làm sao bây giờ?"

Thân thể cứng ngắc đang chậm rãi mềm lại, Sở Quân Dật đem mặt chôn ở trong ngực của hắn, nghe tiếng tim đập vang bên tai, môi mỏng khẽ nhúc nhích, vẫn là nói câu kia "Xin lỗi..."

Lần này Cố Thành Chi không nổi giận, chỉ ôm chặt lấy người, hận không thể đem y hòa nhập vào trong thân thể.


Qua một lúc lâu, một ngụm khí tức giận ở trong lòng ngực của Cố Thành Chi cũng chậm rãi phun ra, nhẹ giọng hỏi: "Nói đi, vì sao nhất định phải nói như vậy?"

Sở Quân Dật rũ mắt không nói.

"Lý do có thể dùng nhiều như vậy, vì sao nhất định phải dùng tuyệt tự?", chuyện này quá nguy hiểm, Sở gia nổi lên sát tâm thật sự không kỳ quái.

"Phân gia... cần tổ phụ đồng ý... " Sở Quân Dật do dự một chút lại nói: "Chỉ cản trở con cái vẫn không đủ......"(suicaonho.wordpress.com)

Việc phân gia chỉ có Sở lão thái gia có thể nói, nếu như có biện pháp cũng không đến mức kéo dài tới tận bây giờ, gây trở ngại con cái không đủ để lay động tâm Sở lão thái gia, nếu muốn từ điểm này để làm lớn chuyện thì cần một lý do lớn hơn mới được.

Sở lão thái gia sẽ không đối phó y cho đến khi ra quyết định, tựa như năm đó rõ ràng muốn đuổi Sở Quân Dật đi, nhưng cuối cùng chỉ giam lỏng, sau đó phái người nhìn chằm chằm.

"Bên Sở gia đã sắp xếp ổn thỏa người rồi, đợi đến khi tổ phụ biết chậm rãi nhắc tới chuyện phân gia." Sở Quân Dật cúi đầu nói.

"Đem toàn bộ chuyện ngươi an bài nói hết cho ta nghe." Cố Thành Chi nắm cằm y, hơi hơi nâng lên, nhìn chằm chằm vào mắt Sở Quân Dật, gằn từng chữ: "Từ giờ ngươi không được rời khỏi tầm mắt của ta."

Sở Quân Dật: "......"

Cố Thành Chi thấy y không nói lời nào, liền coi như Sở Quân Dật đã ngầm đồng ý, dù sao trước khi phân gia, phạm vi hoạt động của Sở Quân Dật chỉ có thể ở trước mắt hắn.

Vừa nghĩ tới Sở Quân Dật làm những chuyện kia, Cố Thành Chi liền cảm thấy tức giận, nhưng lại không biết phải phạt y như thế nào...(suicaonho.wordpress.com)

Đánh, không nỡ. Mắng, cũng chẳng đành...... Vừa rồi mới nói một câu nặng lời thôi, mà bây giờ hắn hối hận muốn chết......

Cả đời này chỉ bại trên người người này, kết quả......

Cố Thành Chi mặt không chút thay đổi bắt đầu cởi quần áo Sở Quân Dật, áo cởi xong liền cởi quần.

Sở Quân Dật ngẩn ngơ mặc cho tay hắn lướt lên lướt xuống trên người mình, thẳng đến khi bản thân trần trụi ngồi ở trong lòng Cố Thành, lúc này mới ý thức được chuyện gì xảy ra.

Kỹ năng lột quần áo của Cố Thành Chi lại thăng cấp! Vừa nhanh vừa chuẩn hoàn toàn không cho người khác cơ hội phản ứng lại!(suicaonho.wordpress.com)

Sở Quân Dật xấu hổ muốn chết vươn tay túm chăn, kết quả còn chưa đụng tới chăn đã bị Cố Thành Chi đè lên giường.

"Ngươi làm gì?!" Sở Quân Dật tức giận hỏi.

"Phạt ngươi." Cố Thành Chi nhếch khóe môi, vừa dứt lời liền giơ tay vỗ mông Sở Quân Dật.

"A -" Sở Quân Dật kinh hô một tiếng, sau đó vội vàng tay nắm thành quyền, nhét vào trong miệng cắn chặt.(suicaonho.wordpress.com)

Cố Thành Chi vỗ liên tiếp hơn mười cái, vỗ đến lòng bàn tay đỏ bừng mới dừng tay.

Mà mặt cùng thân thể Sở Quân Dật và chỗ kia hoàn toàn cùng màu, không thể nhìn ra được chỗ nào đỏ hơn.

Cảm thấy sức lực áp chế thoáng yếu bớt, Sở Quân Dật túm lấy chăn bọc chính mình y như con tằm.

Mất mặt đến mức này, thật sự là không muốn sống nữa mà!

Ngược lại tâm tình Cố Thành Chi tốt hơn rất nhiều, hoạt động tay vừa rồi.

Ừm, cảm xúc thật không tồi!(suicaonho.wordpress.com)


Đem quần áo Sở Quân Dật đều ném đến một cái giường khác, Cố Thành Chi thong thả đi tới bên cạnh bàn học, cầm lấy sách lúc trước đang xem dở, đi trở về ngồi ở cuối giường.

Sở Quân Dật trong chăn nghe thấy bên ngoài không có động tĩnh nào nữa, thoáng thò đầu ra, bởi vì tầm nhìn có hạn mà không thấy Cố Thành Chi ở cuối giường, ở chỗ vừa rồi để quần áo sờ s.oạng, kết quả lại sờ được một bàn tay.

Sở Quân Dật: "......"

Cố Thành Chi cúi người xuống, cầm lấy bàn tay kia nhẹ nhàng hôn một cái.

"Quần áo của ta đâu?!" Sở Quân Dật giống như bị lửa nóng thiêu đốt vậy, muốn đem tay rút về nhưng có giãy cỡ nào cũng giãy không ra, lập tức thẹn quá hóa giận quát.

"Quần áo?" Cố Thành Chi lại cười nói: "Đó là cái gì? Chưa từng nghe qua."(suicaonho.wordpress.com)

Sở Quân Dật: "......"

"Có muốn ta làm quần áo của ngươi không?" Cố Thành Chi cười hỏi.

"Đưa quần áo của ta cho ta!" Sở Quân Dật mặt đỏ tới tận mang tai, đáng tiếc mặt của y còn núp ở trong chăn, không có bị Cố Thành Chi nhìn thấy.

"Trong phòng chỉ có hai chúng ta, ngươi không mặc quần áo chạy loạn trong phòng, như vậy rất tốt." Cố Thành Chi không thèm để ý cười cười.

Sở Quân Dật cố nén cảm giác muốn hộc máu, gầm nhẹ nói: "Nơi này là thư viện đó! Lỡ như có người tiến vào thì sao?!"

"Vậy thì đánh kẻ đó, người của ta dựa vào đâu để cho người khác nhìn." Cố Thành Chi nắm chặt bàn tay, thon dài mềm mại, tựa như bản thân mới chính là chủ nhân của bàn tay này, khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay, vô cùng vô cùng thích.(suicaonho.wordpress.com)

Sở Quân Dật bị nghẹn đến nói không ra lời.

Cố Thành Chi xốc chăn lên, thấy được khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào kia, khẽ cười nói: "Như vậy ngươi mới có thể ở trong tầm mắt của ta, ta cũng không cần lo lắng ngươi sẽ chạy loạn. Xem kìa, vấn đề đã được giải quyết."

Sở Quân Dật dùng tay kia túm chặt chăn, mặt đỏ như sắp chảy máu, mà trong lòng lại đang rơi lệ.

Là một người hai đời đều sinh hoạt trong xã hội văn minh, trần tru.ồng gì gì đó thật lòng không tiếp thu được!

"Đúng là đã được giải quyết." Cố Thành Chi tiến lại gần, hôn môi y, thấp giọng nỉ non: "Có ta ở đây, không ai có thể tổn thương ngươi được, dù chỉ một chút."

Sở Quân Dật lại mềm lòng, lập trường của bản thân vừa gặp Cố Thành Chi liền trở nên yếu ớt hơn đậu hủ, không cần đụng vào đã vỡ thành cặn bã.

Lại kéo chăn che đầu, Sở Quân Dật buồn bực nói nhỏ: "Ta muốn quần áo..."(suicaonho.wordpress.com)

"Không có." Cố Thành khí định thần nhàn (dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã).

"Ta muốn quần áo! Ta không muốn trần tru.ồng đi xung quanh!"

"Vậy thì nói vài câu dễ nghe, nói một câu dễ nghe, ta thấy vui liền cho ngươi một cái."

"......"

"Ta chờ nghe đây."


"Lưu manh!"

"Hô hô."

Một người ngồi ở bên giường, một người bọc trong chăn, ngoài miệng tuy cãi nhau nhưng hai tay lại nắm chặt đặt cùng một chỗ.

Mà ở Sở gia từ khi Sở đại thái thái trở về từ Nhân Duyên tự liền lần nữa rơi vào trong không khí u ám buồn bực.

"Mẫu thân, hiện tại nên làm gì đây?" Nước mắt Sở nhị phu nhân từ ngày đó

trở đi liền không ngừng rơi, mắt sưng đỏ đến không thể mở ra được.(suicaonho.wordpress.com)

"Còn không phải bụng của ngươi không chịu thua kém, nếu như sớm mang thai giờ hà tất phải như thế!" Sở đại thái thái mắng

Sở Nhị phu nhân cúi đầu gạt lệ.

"Mẫu thân chớ giận, nhị đệ muội cũng là lo lắng chuyện con cái của Sở gia." Sở đại phu nhân rót chung trà, đưa cho Sở đại thái thái.

Sở đại thái thái tiếp nhận chung trà, uống một ngụm, ác thanh ác khí nói: "Ta nào có biện pháp gì, trong nhà này cũng không phải do ta định đoạt!"

"Mẫu thân cẩn thận!" Sở đại phu nhân nhìn bốn phía, xác định không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.

Sở đại thái thái cũng kịp phản ứng lại, ngậm miệng không nói.

Hiện giờ, mẹ chồng nàng dâu ba người đang ngồi trong một cái đình ở hậu hoa viên, ở trong viện buồn bực cho nên quyết định đi ra giải sầu.

Tuy nói Sở đại thái thái là đương gia chủ mẫu của Sở gia, nhưng phía trên bà còn có bà bà, hơn nữa vị bà bà này còn là một bà bà thích quản chuyện.

Sở đại thái thái từ Nhân Duyên tự trở về liền thuật lại lời Tuệ Khổ đại sư nói cho Sở lão thái thái.

Tuyệt tự chính là chuyện lớn, Sở lão thái thái bất chấp còn đang trong cuộc chiến chiến tranh lạnh với Sở lão thái gia, lập tức phái người đi mời Sở lão thái gia trở về.(suicaonho.wordpress.com)

Sở lão thái gia tới tâm không cam tình không nguyện, cũng bởi vì Sở lão thái thái nói ra chuyện trước khi Bạch di nương tiến vào Sở gia, Sở tứ lão gia bị bệnh vài trận, ngay cả Sở ngũ gia đối với tổ phụ là ông đây cũng né tránh rất nhiều lần, trong lòng Sở lão thái gia cực kỳ không thoải mái.

Nếu không phải nha đầu đến tìm Sở lão thái gia thề son sắt nói là thật sự có việc gấp, ông nào sẽ đi qua.

Nghe qua Sở đại thái thái nói, Sở lão thái gia cũng đứng ngồi không yên, nhưng ông cụ không có giống Sở đại thái thái, vừa nghe đến tin tức này liền muốn giết Sở Quân Dật, nói thế nào cũng là cháu ruột của mình, cho dù không thích cũng không đến mức giết y.

Sở đại thái thái đề nghị gọi Sở Quân Dật trở về, là giam hay giết đều dễ làm.

Nhưng Sở lão thái gia lại không đồng ý, bên người Sở Quân Dật còn có Cố Thành Chi, nhất là qua chuyện Thược Dược, ấn tượng của Cố Thành Chi đối với Sở gia đã trở nên vô cùng kém, nếu Sở Quân Dật trở về còn thuận tiện mang theo Cố Thành Chi thì biết làm sao bây giờ?

Đứng phía sau Cố Thành Chi là Hoàng Thượng, bọn họ đem Sở Quân Dật giết chẳng lẽ còn có thể giết luôn cả Cố Thành Chi?!(suicaonho.wordpress.com)

Lúc trước bởi vì chuyện hôn lễ này, trong lòng Cố Thành Chi hơn phân nửa là hận Cố gia và Sở gia, nắm được cơ hội này có thể sẽ giẫm bọn họ một cước, chắc chắn Cố Thành Chi sẽ không nương tay.

Không nắm chắc mười phần có thể giấu được thì giấu, càng không thể đi giết, nếu thật sự giết Sở Quân Dật, phàm là để lộ ra một chút tiếng gió, vậy thanh danh Sở gia thật sự tiêu rồi.

Thê tử, con dâu, cháu dâu không ngừng khóc, làm cho Sở lão thái gia đau đầu, răn dạy hai câu để cho các nàng thành thật một chút, đừng giống như lần trước nháo đến mưa gió khắp thành, để cho toàn bộ người Kinh thành đều chê cười Sở gia.

Sở lão thái gia xoay người đi về thư phòng ở tiền viện, thuận tiện tìm hết nam nhân Sở gia, chuyện liên quan đến con cái, đã không phải là chuyện Sở lão thái gia có thể tự mình quyết định.

Thế nhưng bàn bạc suốt cả đêm mà không có kết quả gì. Nhưng bọn họ đều nhất trí cho rằng việc này tuyệt đối không thể tiết lộ, nhất là bên chỗ Sở Quân Dật không nên đả thảo kinh xà.

Sau khi trở về phòng đem kết quả không phải kết quả nói cho thê tử biết, đồng thời nghiêm cấm các nàng không được nhiều lời.

Cho nên, các chủ tử Sở gia nhất thời nửa khắc tâm tình đều không tốt, chỉ kém viết bát tự đâm tiểu nhân.

Kỳ thật trong lòng Sở đại thái thái rất hận, thế nhưng trước đây bà dùng lý do tương tự như "Không thể chỉ vì tư lợi của bản thân mà vứt bỏ đại nghĩa thiên hạ không để ý" thuyết phục Sở Quân Dật đồng ý hôn sự kia, kết quả bởi vì hôn sự mà dẫn đến Sở gia sắp tuyệt tự, bà làm sao có thể không hận!(suicaonho.wordpress.com)

Nhưng trận mưa lớn, những chuyện xảy ra sau khi thành thân, thì đến ngay cả người Sở gia đối với mối hôn sự này có thể ngăn cản thiên tai cũng đều bán tín bán nghi, nếu như thật sự ra tay với Sở Quân Dật...... Có thể gặp báo ứng hay không đây?!


"Mẫu thân, chẳng lẽ cho qua vậy sao?!"Sở nhị phu nhân nghiến răng nói.

Sở đại phu nhân đã có con, Sở tam phu nhân ngược lại chưa có con cái, nhưng nàng còn có thể tìm một người hợp ý nhận làm con thừa tự.

Thế nhưng bây giờ Sở nhị gia đã thứ tử tuy chỉ là trên danh nghĩa, nhưng nếu có nhi tử lại không cần nhận con thừa tự, mà đứa nhỏ đó tới như thế nào, toàn bộ người Sở gia đều biết. Một phòng của nàng lại phải dựa vào tên dã chủng này gánh vác, hơn nữa mẹ đẻ của nó lại là Tôn di nương, ả tiện tỳ này chỉ nghĩ đến thôi đã thấy ghê tởm đến phát ói.

Nếu Sở gia tuyệt tự, nàng tình nguyện giế.t chết tên dã chủng kia, sau đó nhận con thừa tự.

"Đương nhiên không thể mặc như vậy!" Sở đại thái thái mắt lộ hung quang, Sở gia thuộc về con của bà, sao có thể tuyệt tự!(suicaonho.wordpress.com)

"Nếu như chúng ta lén..." Giọng Sở đại phu nhân rất nhỏ, cách hơi xa một chút cũng nghe không rõ nàng ta đang nói cái gì.

Nếu nói trong Sở gia ai hận nhất Sở Quân Dật nhất thì đó chính là Sở đại phu nhân, cho dù là Sở đại thái thái cũng phải xếp sau.

Con trai Sở đại gia bất kể là ai sinh đều là cháu trai của Sở đại thái thái, nhưng áp lực Sở đại thái thái năm đó thừa nhận không phải nhẹ nhàng như tưởng tượng, chỉ thiếu chút nữa nàng ta đã bị đuổi khỏi nhà chồng, nếu như bị đuổi về nhà mẹ đẻ phỏng chừng không chết cũng phải lột da.

Cho nên đối với việc gi.ết chết Sở Quân Dật, Sở đại thái thái giơ hai tay tán thành.

"Nghĩ đến nhi tử của ngươi đi, đừng làm chuyện dư thừa." Sở đại thái thái trừng nàng ta một cái.

Câu nói "Ngẩng đầu ba thước có thần linh" của Tuệ Khổ đại sư thật sự khiến bà run sợ, đứa bé nhiều năm như vậy mới có được, tuyệt đối không thể vì một tai tinh mà mạo hiểm a.

Sở đại phu nhân cúi đầu không nói nữa.

Sở đại thái thái ho khan thở dài, giết cũng không được, không giết cũng không được, giờ phải làm sao mới tốt đây?!(suicaonho.wordpress.com)

"Có phải định phân gia không?"

Cách đình không xa có một bụi cây cao gần bằng người, giọng nói này từ sau bụi cây truyền đến.

Bà tử bên cạnh Sở đại thái thái muốn đi quát lui nha đầu bên kia, kết quả lại bị Sở đại thái thái ngăn cản.

Trong đình yên tĩnh, tất cả mọi người dựng thẳng tai lắng nghe.

"Này này, sao đột nhiên lại nói tới phân gia?"

"Lão thái gia không phải đã gọi lão gia và mấy vị gia đến thư phòng sao? Ngày đó ta làm việc, lúc các lão gia trở về viện ta nghe được bọn họ một mực nói cái gì đó "Tách ra", "Tách ra", cho nên ta mới hỏi có phải muốn phân gia hay không.

"Phân gia thì phân gia, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta."

"Sau khi phân gia phải đi theo chủ tử, ngươi nói... chúng ta sẽ bị phân đến phòng nào?"

"Ngươi còn muốn chọn chủ tử?"

"Không phải! Ta chỉ là...... Ta sợ bị phân đến Tam phòng......"

"......"

"Tính tình Lục gia mềm nhũn như bột mì, nhưng Cố tam gia lại không phải dễ gần..."

"Đừng nghĩ nữa, chuyện của các chủ tử chúng ta làm nha đầu không nên suy nghĩ nhiều."

Giọng nói càng lúc càng nhỏ, cho đến khi không nghe được nữa.

"Mẫu thân!" Sở nhị phu nhân nhìn về phía Sở đại thái thái.

Sao các nàng lại quên, nếu như phân gia thì Sở Quân Dật sẽ thành nhánh phụ, mỗi nhà sẽ quản lý việc riêng của mình, cho nên phân gia cũng coi như là chia li!

Sở đại thái thái như có điều suy nghĩ, chậm rãi gật đầu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện