Kỳ Chiến đi thẳng đến gian phòng vừa nãy, đá tung cửa, Trần Minh Thành bị trói trên ghế, hai bên đều có vệ sĩ trông coi.
“Chậc chậc, Trần Minh Thành, mày nói xem sao mày lại náo đến tình trạng ngày hôm nay, khắp nơi uy hiếp phụ nữ tới cứu mình, thật là khiến người ta xem thường.” Kỳ Chiến ngồi trên ghế sô pha đối diện, toàn thân toát ra vẻ lười biếng nguy hiểm.
“Nếu không phải Lý Thế Nhiên và Hứa Như hãm hại tao, tao căn bản sẽ không lâm vào tình trạng như vậy.” Trần Minh Thành nghiến răng nghiến lợi nói.
“Mày không chọc bọn họ, bọn họ cũng sẽ không trả thù mày, Trần Minh Thành, đây là tự mày chuốc lấy khổ.”
Trần Minh Thành nhếch môi, vẻ mặt hết sức không cam lòng: “Mày đã không giúp tao mà còn nhốt tao làm gì?” Trần Minh Thành bất mãn nói.
“Mày đả thương vợ chưa cưới của tao, mày cho rằng tao sẽ cứ như vậy buông tha cho mày sao?” Kỳ Chiến tới gần, hung ác nắm chặt cổ áo Trần Minh Thành.
“Mày căn bản cũng không thích Tần Nhi, mày thích Hứa Như. Không ngờ một món hàng secondhand tao không thèm nữa mà lại còn kẻ nhiều thích như vậy…”
Trần Minh Thành còn chưa dứt lời, Kỳ Chiến đã đạp mạnh anh ta xuống đất, ánh mắt tức giận: “Trần Minh Thành, mày thật đáng chết!” Giọng nói của Kỳ Chiến vô cùng giận dữ.
“Bây giờ tao cũng chỉ có một cái mạng, tao và tổng giám đốc Kỳ không thù không oán, nhưng tao biết, mày lại có mối thù sâu nặng với Lý Thế Nhiên.”
Kỳ Chiến âm trầm nheo mắt lại, tiếp tục đạp mạnh một cái xuống: “Mắc mớ gì tới mày?”
“Chỉ cần mày giúp tao, tao cũng có thể giúp mày.” Trần Minh Thành trầm giọng nói.
Kỳ Chiến nhíu mày, bực bội rút thuốc ra hút, khói thuốc gần như che lấp vẻ tàn nhẫn trên gương mặt anh. Anh nhìn Trần Minh Thành, khẽ nhếch môi.
Hứa Như không ở lại bao lâu đã rời khỏi biệt thự, Lâm Vy thân thiết tiễn cô.
“Hứa Như, cháu hãy thay bác gửi lời thăm đến mẹ cháu, trên đường trở về cẩn thận.”
Hứa Như cười yếu ớt: “Hôm nay cháu cảm ơn sự chiêu đãi của bác Kỳ, bác cũng giữ gìn sức khỏe.” Cô vừa quay người, không ngờ liếc mắt đã nhìn thấy Lý Thế Nhiên đang dựa vào cạnh cửa xe. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng quần tây, nhìn rất lịch sự tao nhã, nhưng khí tràng vẫn cứ kinh người. Hứa Như đến gần, Lý Thế Nhiên tự nhiên ôm eo cô, mở cửa xe cho cô.
Từ xa nhìn Lý Thế Nhiên, sắc mặt Lâm Vy từ từ trầm xuống.
“Lý Thế Nhiên, anh đã tới từ rất sớm rồi sao?” Hứa Như hỏi. Anh đã đến, nếu anh gọi điện thoại cho cô thì cô sẽ ra sớm một chút.
“Mười phút trước.” Lý Thế Nhiên trả lời, ánh mắt dừng lại chỗ cổ Hứa Như, phía trên có một dấu vết mờ mờ, rõ ràng là bị người ta nắm qua.
Anh lập tức lạnh mặt: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Hứa Như cắn môi, không mở miệng nói ngay, thật ra chuyện đã qua rồi, cô không ý định nói cho Lý Thế Nhiên biết.
Thấy cô không nói gì, Lý Thế Nhiên giận tái mặt, giọng điệu mang theo chút tức giận: “Em không nói, thì anh cũng có thể tra ra được.”
“Không sao…” Hứa Như nắm lấy bàn tay anh: “Không biết sao Trần Minh Thành cũng đến, em bị anh ta giữ lấy, nhưng giờ em thật không sao.” Cô cố hết sức không nhắc đến Kỳ Chiến, khiến Lý Thế Nhiên càng tức giận.
“Lý Thế Nhiên.” Thấy Lý Thế Nhiên vẫn cứ sầm mặt, Hứa Như cũng cảm thấy không thoải mái.
“Sau này xảy ra chuyện gì thì phải nói ngay cho anh, bà Lý, em phải nhớ anh là chồng em.” Ánh mắt Lý Thế Nhiên rực sáng nhìn cô, giọng nói không che giấu được tức giận.
Hứa Như ngoan ngoãn gật đầu. Dọc đường, Lý Thế Nhiên không nói gì nữa, thậm chí về tới Vịnh nhà họ Lý thì ở lỳ trong phòng sách, không đi ra.
Buổi tối, người giúp việc đúng giờ tới nấu cơm, nhưng Hứa Như bảo cô ấy đi về rồi tự mình xuống bếp. Cô nấu toàn món Tây mà Lý Thế Nhiên thích, nhưng với tài nấu nướng