“Ông Lý chỉ nhận sai là không đủ.” Hứa Như bỗng nhếch môi.
Cảnh vừa nãy anh đứng bên cạnh Lục Hoan rất chói mắt!
Cộng thêm chuyện Lục Hoan còn nhốt cô lại, thiết nghĩ chính là không muốn để cô nhìn thấy Lý Thế Nhiên?
“Hửm? Bà Lý muốn trừng phạt anh thế nào, anh đều nguyện ý.” Giọng nói của Lý Thế Nhiên mang theo vài phần mập mờ.
Hai má của Hứa Như đỏ ửng, thế nào Lý Thế Nhiên nhận sai giống như đang bẫy cô vậy…
“Em bây giờ còn chưa nghĩ ra, nhưng anh sau này không được phép dẫn cô gái khác tham gia tiệc rượu cùng nữa!” Hứa Như nói thẳng.
Cô chưa từng nghĩ bản thân từ chối Lý Thế Nhiên thì anh lại để Lục Hoan thành bạn đồng hành của anh.
Cô lúc này mới phát hiện, bản thân cô căn bản không chấp nhận được.
Đặc biệt là Lục Hoan còn có tâm tư khác với Lý Thế Nhiên.
“Vậy bà Lý đồng ý với anh, sau này anh đi đâu, em đều đi cùng, hử?” Lý Thế Nhiên thuận thế siết chặt eo mảnh khảnh của cô, mặt của hai người càng sát hơn.
Bên phía khu ăn uống ngoài trời không biết từ khi nào đã bắt đầu phong tỏa, không có ai có thể qua đó.
Nhưng cách một lớp cửa sổ sát đất, không ít khách khứa đều dần dần nhìn qua bên này, đáy mắt lộ ra biểu cảm vừa ghen tị vừa kinh ngạc.
Dù sao hôm nay Hứa Như ăn mặc quả thực quá bình thường, nhưng lại không hiểu sao khiến người khác không thể rời mắt khỏi cô.
Còn Lý Thế Nhiên, vốn chính là tồn tại bắt mắt, thiên chi kiêu tử, người người ngưỡng mộ.
Hứa Như hơi nhíu mày, yêu cầu của Lý Thế Nhiên, hình như có hơi quá đáng rồi.
Cô không phải thân phận cao cao tại thượng như anh, có thể tự do như thế.
“Nhưng mà…” Hứa Như đang muốn mở miệng, ngón tay thon dài của Lý Thế Nhiên đã chắn miệng của cô.
“Không nhưng nhị gì hết, bà Lý không thích bên cạnh anh có người khác, vậy thì chỉ có thể để em bên cạnh của anh thôi.” Lời nói của Lý Thế Nhiên rất bá đạo.
“Em không phải không thích.” Hứa Như nghĩ một đằng nói một nẻo.
“Hửm? Kết cục lừa anh rất nghiêm trọng đó.” Giọng nói của Lý Thế Nhiên đè thấp vài phần.
Hứa Như nhìn vào mắt của Lý Thế Nhiên, vừa thâm sâu vừa nguy hiểm.
“Em quả thực không thích, nhưng, anh để ý đến cảm nhận của em sao?” Hứa Như có chút căng thẳng hỏi.
Cô bây giờ hình như đã quen được Lý Thế Nhiên đáp ứng rồi, loại ỷ lại này, đã ở trong lòng cô trở nên thâm căn cố đế rồi.
“Ừm, để tâm.” Dứt lời, anh liền hôn sâu với Hứa Như, ôm lấy gáy của cô, không cho cô tránh né.
Hứa Như chớp chớp mắt, vừa ngước mắt, trong sảnh tiệc có rất nhiều người đang nhìn bọn họ!
Nhưng cô lại không đẩy Lý Thế Nhiên ra được, bị anh ôm vào lòng, sự ngọt ngào trong đáy lòng dần dần lan tỏa.
Bữa tiệc này chủ yếu là cảm ơn các đối tác quan trọng đã hợp tác với Lý Thị trong mấy năm qua, Lý Thị trước đây ở Nam Thành khiêm tốn dường như không có danh tiếng, nhưng gần đây phong thủy xoay chuyển, đặc biệt là sau khi Lý Thế Nhiên nhậm chức, từ thân phận một bác sĩ ngoại khoa thần kinh trở thành tổng giám đốc của Lý Thị, khiến người ta vừa kinh ngạc nhưng lại không dám nghi ngờ.
Dù sao Lý Thế Nhiên bất luận là thân phận gì, đều có đủ sức ảnh hưởng.
Trước khi bữa tiệc tối kết thúc, Lý Thế Nhiên cần phải lên sân khấu phát biểu, Hứa Như tìm một góc yên tĩnh, xa xa nhìn vào, Lý Thế Nhiên mặc bộ vest màu đen tuyền, kiêu ngạo mà tôn quý, ngũ quan tuấn tú, ở trên sân khẩu mà khiến mọi người không thể rời mắt.
Sức quyến rũ của anh, ở đâu cũng không ai có thể so sánh.
Sự sùng bái trong đáy mắt của Hứa Như dần xuất hiện.
“Cô Hứa.” Lục Hoan đã thay một bộ lễ phục khác đi xuống, cô ta đã trang điểm lại, gương mặt tinh tế không chê vào đâu được.
“Có chuyện gì?” Sắc mặt của Hứa Như lạnh nhạt.
Cô ta nhốt cô ở cầu thang, Lưu Thanh cũng đẩy cô ta vào hồ bơi, cô cũng đã trút giận rồi.
Có điều cô gái này, cô một chút cũng không muốn sát lại gần.
“Cô Hứa vừa rồi đã cứu tôi, tôi rất cảm ơn.” Trên mặt của Lục Hoan duy trì nụ cười vốn có.
“Cô Lục không cần phải khách khí.”
“Thế Nhiên tối nay mời tôi làm bạn đồng hành của anh ấy, tôi cũng rất bất ngờ, hai người có phải lại gây nhau rồi không?” Lục Hoan hỏi.
“Úi, nếu như tôi biết sự vắng mặt của tôi sẽ