Sau ngày hôm đó, Quốc Thịnh lại càng bài xích khi chạm mặt Thanh Đan, anh nghe những lời nói của Mỹ Linh, dường như nghĩ rằng Thanh Đan thật sự là người như vậy.
Cô ta lừa dối anh.
Thanh Đan không hề yêu anh, cô ta vì tiền mà lên giường với anh.
Hôn nhân của hai người là điều ép buộc, không thể hạnh phúc.
Đứa con trong bụng cô ta cũng không phải là của anh.
Những lời nói ấy cứ mãi trong đầu của Quốc Thịnh, khiến anh căng thẳng, khó chịu, anh luôn cảm thấy đầu mình bị ai đó đánh mạnh.
Mỹ Linh nhân cơ hội mà tiếp cận Quốc Thịnh nhiều hơn, dù gia đình Quốc Thịnh đã không cho phép.
Quốc Hải luôn luôn bảo vệ cho Thanh Đan trước Mỹ Linh, anh bảo vệ cả hạnh phúc của cô.
Thanh Đan vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chờ ngày Quốc Thịnh trở lại là chính anh.
Cô nhận ra khoảng cách giữa cô và Quốc Thịnh dần cách xa, nhưng Thanh Đan vẫn tin một ngày Quốc Thịnh nhớ lại tất cả.
......................
Sau một tháng chăm sóc tại nhà, Mỹ Linh buộc phải rời khỏi đây, công việc của cô đã xong.
Nhưng lúc này Mỹ Linh lại không muốn đi, cô khóc lóc ôm lấy Quốc Thịnh không buông.
"Tôi không cho phép cô ở lại đây!"
Thanh Đan nhìn Mỹ Linh với ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng.
"Công việc của cô đến đây là hết! Cô không nên ở lại căn nhà này!"
Quốc Thịnh đứng chắn trước mặt Mỹ Linh, che chở cho cô.
Ánh mắt anh như viên đạn nhìn xoáy Thanh Đan.
"Đây là nhà tôi, tôi muốn ai ở là ở, ai đi là phải đi!"
Mỹ Linh cười thầm, nhưng rồi nhanh chóng làm vẻ mặt buồn bã.
"Đừng làm vợ anh buồn.
Chỉ cần em đi là được!"
Mỹ Linh định bước đi, bất ngờ Quốc Thịnh giữ tay cô lại, anh nắm chặt tay Mỹ Linh, mặc cho Thanh Đan đang tức giận.
"Mỹ Linh không phải là người ra đi khỏi căn nhà này.
Tôi muốn ly hôn!"
Lời nói này của Quốc Thịnh vừa nói ra, Thanh Đan ngỡ như tiếng sét vừa đánh qua đầu mình, cô bối rối nhìn Quốc Thịnh.
"Anh nói gì hả? Tại sao phải ly hôn.
Em là vợ anh!"
"Vợ tôi? Vậy khi tôi bệnh, cô đã chăm sóc tôi chưa? Khi tôi đau cô có bên cạnh tôi không?"
Thanh Đan tức giận, cô nín thở, đôi mắt khó tin nhìn Quốc Thịnh.
"Em không chăm sóc anh sao? Hay bản thân anh không chấp nhận em? Anh nghe lời cô ta rồi không tin tưởng em, thậm chí thức ăn em làm cho anh, anh cũng không dùng đến.
Anh chỉ là tạm thời không nhớ ra mọi chuyện, nhưng anh và em không thể ly hôn!"
Quốc Thịnh nghiến răng, anh không biết phải phản biện như thế nào.
Phải, là bản thân anh không muốn tiếp xúc với Thanh Đan, là do anh khó chịu khi nhìn thấy cô.
Nhưng sự ích kỷ của anh vẫn muốn người là vợ như cô ấy chăm sóc mình.
Mặc kệ Thanh Đan vẫn chưa bình tĩnh, Quốc Thịnh đưa ra tờ đơn ly