Lần này có cơ hội đến Thu Phong Cổ Trấn quay phim nên Kiều Tâm Vũ rủ Tô Cẩn, Bạch Long, Đường Cổ đến thăm cô nhi viện Huyền Phương tặng quà cho các bạn nhỏ.
Sơ Maria thấy Kiều Tâm Vũ và Tiểu Lê trở về thì rất là vui mừng, bà ôm chầm cả hai vào lòng thể hiện sự yêu vô hạn.
Sơ Maria vuốt tóc Kiều Tâm Vũ rồi lên tiếng “Con vẫn sống tốt chứ Tâm Vũ?”
Kiều Tâm Vũ gật đầu “Dạ hiện tại con sống rất tốt, có thể theo đuổi đam mê làm điều mình muốn, con đang sống rất là hạnh phúc bên cạnh những người yêu thương con ạ.”
Sơ Maria xúc động đến rơi nước mắt “Như vậy thì tốt quá rồi, con xứng đáng có được một cuộc sống tươi đẹp.”
Tiểu Lê nói thêm vào “Tâm Vũ của chúng ta sắp tới nhất định sẽ trở thành ngôi sao sáng nhất bầu trời Nam Giang đó sơ à.”
Sơ Maria vui vẻ gật đầu “Uhm, con cố gắng ở bên cạnh chăm sóc Tâm Vũ giúp sơ nha Tiểu Lê, chúng ta mang ơn Tâm Vũ nhiều lắm đó con à.”
Kiều Tâm Vũ nắm lấy bàn tay gầy guộc của sơ Maria rồi lên tiếng “Phải là con mang sơ và cô nhi viện này mới đúng ạ, nếu không có sơ và cô nhi viện thì có lẽ đã không có con của ngày hôm nay rồi.”
Cô nhi viện có phòng dư bên nhóm người bên Tinh Lạc sẽ ở lại cô nhi viện luôn, mọi người người cũng thích chơi với các em nhỏ nên không khí cô nhi viện trở nên náo nhiệt hẳn.
Bối cảnh phim Tình thương của Mẹ là thời dân quốc, trang phục mà Kiều Tâm Vũ thường mặc trong vai người mẹ nghèo đơn thân rất là cũ kỹ, màu sắc tối nhưng vẫn không dìm được nhan sắc đỉnh cao của cô.
Hôm nay Kiều Tâm Vũ diễn đoạn Tưởng Hy Nguyệt nhận được tin báo mất con khiến cho tất cả nhân viên bên đoàn làm phim phải rưng rưng nước mắt, vẫn là nét diễn nhẹ nhàng bằng ánh mắt không hề vật vả nhưng lại khiến người ta đau lòng khôn xiết không cầm được nước mắt.
Thông qua biểu cảm của Kiều Tâm Vũ mọi người dường như có thể hiểu được cảm giác đau đớn tột cùng của một người mẹ khi mất con.
Hàn Tô Tô nhìn thấy Kiều Tâm Vũ diễn cảnh đó xong thì cũng khóc tơi tả, mặc dù không ưa Kiều Tâm Vũ nhưng Hàn Tô Tô phải công nhận rằng nét diễn của cô rất là đỉnh cao nếu đổi lại là Hàn Tô Tô diễn phân đoạn đó thì cũng không bùng nổ cảm xúc được như vậy.
Hàn Tô Tô lúc này có cái nhìn khách quan hơn về cách lựa chọn diễn viên của Đào Thang Duy, nét diễn của Kiều Tâm Vũ rất nhẹ nhàng nhưng lại cứa sâu vào trái tim và tâm trí của người xem chứ không gào khóc khảm cổ vật vã nhưng không thể hiện được hết nỗi đau của một người mẹ mất con.
Đến phân cảnh Kiều Tâm Vũ hắc hóa khi nhân vật Tưởng Hy Nguyệt quyết tâm vào Đường gia báo thù cho con trai của mình thì càng khiến người xem nổi hết da gà vì ánh mắt sắc lạnh, mỗi cái liếc mắt của cô cũng đủ làm diễn viên diễn cùng không rét mà run.
Đến nỗi trong phân cảnh Đường Gia Hựu bị Tưởng Hy Nguyệt đẩy ngã từ trên lầu ba xuống, Tô Cẩn cảm giác như người đối diễn cùng mình không phải là Kiều Tâm Vũ mà dường như cô đã hòa mình trở thành Tưởng Hy Nguyệt vậy khiến anh sợ đến quên mất thoại luôn.
Đào Thang Duy hô lên “NG, nghỉ 10 phút đi rồi diễn lại.”
Kiều Tâm Vũ vỗ vai Tô Cẩn một cái rồi lên tiếng hỏi “Ông bị sao vậy? Đang cao trào cảm xúc cái tự nhiên quên thoại à.”
Tô Cẩn rùng mình dùng ngón tay chỉ vào vai của Kiều Tâm Vũ một cái “Bà là Kiều Tâm Vũ hay Tưởng Hy Nguyệt vậy hả?”
Kiều Tâm Vũ nhướng mày “Ông bị cái gì vậy hả Tô Cẩn?”
Tô Cẩn đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi lên tiếng đáp “Ánh mắt của bà khi nãy đáng sợ lắm luôn, cứ như muốn ăn tuôi nuốt sống tôi không bằng.”
Kiều Tâm Vũ nghe vậy liền cười hắc hắc “Ông bị gì vậy hả Tô Cẩn? Lúc đó Tưởng Hy Nguyệt đang căm hận muốn giết chết Đường Gia Hựu muốn hắn ta trãi nghiệm cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng của Tiểu Minh nên tôi mới phải nhìn ông kiểu đó thôi.”
Tô Cẩn nhướng mày “Lần trước trong Dạ Nguyệt Thời Không cũng có một phân đoạn bà hắc hóa nhưng đâu có đáng sợ như thế này.”
Bản thân Kiều Tâm Vũ biết lần này cô hòa mình vào vai diễn Tưởng Hy Nguyệt như thế là bởi vì cảm xúc trong lòng cô một phần đồng cảm với nhân vật cho nên mới liên tục bùng nổ cảm xúc chân thật như thế.
Kiều Tâm Vũ không có nói chuyện mình từng mang thai cho Tô Cẩn nghe cô nói lảng sang lý do khác “U là trời, diễn xuất ngày càng phải thăng hạn chứ chẳng lẽ ông muốn tôi dậm chân tại chỗ à, ông còn thấy sợ tôi thì lúc lên phim tôi tin rằng khán giả sẽ phải lạnh sống lưng vì sự độc ác của nhân vật khi quyết tâm báo thù.”
Tô Cẩn thở hắc ra một cái “Uhm bây giờ thì tôi an tâm hơn rồi, chứ lúc nãy tôi cứ tưởng bà bị Tưởng Hy Nguyệt nhập thật thì ăn mày.”
“Nói tầm bậy tầm bạ, lo mà xem thoại để lát quay lại đi kìa.”
Gần đến sinh nhật của Kiều Tâm Vũ rồi nên Tịch Kỳ Phong bí mật đến Thu Phong Cổ Trấn tổ chức sinh nhật cho cô thật là hoành tráng ở cô nhi viện Huyền Phương còn mời cả đoàn phim đến dự chung.
Bình thường dù có cảnh quay hay không thì Tô Cẩn cũng đến phim trường nhưng hôm nay anh lại bảo mệt không muốn đến nên Kiều Tâm Vũ chỉ đi cùng Đường Cổ thôi, anh ở lại phụ chuẩn bị sinh nhật cho cô.
Lúc Kiều