Hôn Nội Mưu Ái

Một Ngày Nào Đó, Anh Cuối Cùng Rồi Cũng Sẽ Có Được Cô


trước sau

Da thịt của cô lạnh buốt, toàn thân đều hiện lên vẻ tái nhợt vì bị ngâm nước quá lâu. Mỗi khi đầu ngón tay của anh chạm đến da thịt của cô, trong lòng của anh đều sẽ có một tia cảm giác vi diệu cùng xúc động. Anh từng vô số lần đem những người phụ nữ khác xem như cô mà đè dưới thân hung hăng muốn, nhưng những người phụ nữ kia cuối cùng không phải cô. Không thể phủ nhận, anh quả thật rất muốn cô, nhưng bây giờ không phải lúc. Anh tin tưởng, một ngày nào đó, anh cuối cùng rồi sẽ có được cô, cuối cùng rồi sẽ đòi lại hết thảy những thứ thuộc về anh.Không biết hôn mê bao lâu, Mạc Tâm Nhan toàn thân đã ấm áp dễ chịu, cô yếu ớt mở to mắt, bên trong gian phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ, trong phòng tắm cũng không tiếp tục truyền đến tiếng nước ào ào nữa. Bên đầu cô, liếc mắt liền thấy Tiêu Thần Phong ngồi bên trên giường đang lẳng lặng chăm sóc.“Thần Phong ...” Cô khàn khàn giọng mở miệng, muốn ngồi dậy, nhưng mới hơi động đậy, chỗ mông eo liền truyền đến một hồi đau nhức kịch liệt, trong nháy mắt cô đau đến hít vào một hơi.Tiêu Thần Phong cuống quít vịn cô, lo lắng hỏi: “Em sao rồi, chỗ đó bị thương sao? Anh nhớ kỹ lúc thay quần áo cho cô, trên thân cô giống như không bị thương tích gì, anh lúc ấy còn tưởng rằng cô chỉ là lạnh đến hôn mê bất tỉnh, lúc ấy mới thay quần áo cho cô, đem cô ôm lên giường, còn bật điều hoà không khí trong phòng đến nhiệt độ rất cao.Mạc Tâm Nhan tựa ở đầu giường, thấp giọng nói: “Em ngã trong phòng tắm một phát, hình như eo đã bị thương rồi, ngày mai phải đi bệnh viện kiểm tra một chút.”“Vậy ngày mai anh đi cùng em nha.” Tiêu Thần Phong tiếp lời, trong mắt tràn đầy lo lắng cùng đau lòng.Mạc Tâm Nhan nhẹ gật đầu, trong lòng đã không còn ôm bất cứ ảo tưởng nào đối với người đàn ông tuyệt tình kia. Giờ khắc này, bên tai cô thậm chí còn quanh quẩn như cũ lời nói tuyệt tình của người đàn ông kia.“Nhan Nhan, trời còn chưa sáng, em ngủ thêm một chút đi, anh ở đây với em.” Tiêu Thần Phong thấy sắc mặt cô vẫn tái nhợt như cũ, không kìm được sờ sờ đầu cô, ôn nhu nói.“Vâng.” Mạc Tâm Nhan thấp giọng trả lời một câu, đang chuẩn bị nằm xuống lần nữa, chợt phát hiện trên người áo ngủ đã được đổi.Trong lòng cô thất kinh, cuống quít nhìn về phía Tiêu Thần Phong.“Xin lỗi ...” Tiêu Thần Phong cụp mắt, áy náy nói: “Chưa được em đồng ý đã

...”“Không sao đâu.” Mạc Tâm Nhan cuống quít cắt ngang lời anh, cười chua xót nói: “Nếu không có anh, chỉ sợ em chết trong nhà cũng không ai biết.”Nhìn nụ cười khổ sở trên mặt cô, trái tim Tiêu Thần Phong trong nháy mắt co rút, anh đau lòng đắp chăn cho cô, thấp giọng hỏi: “Dịch Dương đâu, anh ta không ở nhà?”“Anh ta đã không về nhà mấy ngày rồi.” Mạc Tâm Nhan mặt mũi không cảm xúc nói, nửa ngày thấy Tiêu Thần Phong còn muốn nói điều gì, cô cuống quít mở miệng: “Bỏ đi, hiện tại em không muốn nhắc đến anh ta.”Tiêu Thần Phong trầm mặc nửa ngày, thấp giọng nói: “Được, vậy em ngủ đi. Anh ở đây chăm sóc em.”Không bao lâu, Mạc Tâm Nhan lại nặng nề ngủ thiếp đi, bên trong gian phòng thỉnh thoảng phảng phất từng đợt tiếng hít thở đều đều. Tiêu Thần Phong không hề chớp mắt nhìn chằm chằm gò má tái nhợt trên mặt cô, ánh mắt nặng nề ẩn chứa tâm tình phức tạp khiến người ta không hiểu được.Đợi sau khi Mạc Tâm Nhan đã ngủ say, điện thoại Tiêu Thần Phong đột nhiên rung lên, anh lấy điện thoại di động ra xem, đôi mắt thâm trầm lập tức trở nên nguy hiểm híp híp, gương mặt tuấn tú luôn luôn ôn hòa trong nháy mắt hiện lên vẻ tàn bạo.“Thần Phong, cuối cùng anh cũng đến rồi.” Tiêu Thần Phong vừa xuống xe, Hứa Gia Lị liền chào đón mà ôm lấy anh, trong ánh mắt phiếm hồng tràn đầy bất lực cùng đố kị.Tiêu Thần Phong lạnh lùng đẩy cô ta ra, không nhanh không chậm hỏi: “Gọi tôi tới đây làm gì?”“Dịch Dương ... Dịch Dương anh ấy vẫn quay về.” Hứa Gia Lị khóc lóc nói: “Trong lòng anh ấy vẫn còn quan tâm đến người phụ nữ kia.”“Vậy chứng minh mị lực của cô không đủ, có một Dịch Dương cũng không giữ được.” Tiêu Thần Phongmang theo trào phúng cười nói, sâu thẳm trong con ngươi tràn đầy lãnh khốc.Nghe lời nói trào phúng của anh, trên mặt Hứa Gia Lị lặng lẽ hiện lên một vẻ khó xử. Cô ta nhìn người đàn ông lãnh khốc tựa như ác ma trước mặt, trầm giọng nói: “Tôi mặc kệ, Thần Phong, lúc đầu là anh để cho tôi câu dẫn Dịch Dương, chia rẽ anh ấy cùng Mạc Tâm Nhan, bây giờ anh phải giúp tôi có được anh ấy, nếu không tôi sẽ đem bộ mặt thật dơ bẩn hèn hạ của anh nói cho Mạc Tâm Nhan nghe.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện