Lúc cô đem chồng văn kiện cuối cùng bỏ vào ngăn tủ, đã là mười giờ hơn. Mạc Tâm Nhan vuốt vuốt bả vai đau nhức, chuẩn bị tan ca về nhà.Vừa đi ra khỏi tòa nhà, cô liền nhìn thấy một bóng hình cao lớn lẳng lặng tựa ở trước đầu xe, ánh đèn chiếu vào trên người anh ấy, lộ ra mấy phần hiu quạnh cùng cô đơn.Cô mấp máy môi,chậm rãi đi về phía bóng hình cao lớn đó, lúc này mới phát hiện bên chân của anh thấp thoáng có vài tàn thuốc, có vẻ như đã đợi ở đây lâu rồi.“Thần Phong, sao anh lại ở đây?”Mạc Tâm Nhan nghi ngờ hỏi.Tiêu Thần Phong ôn nhuận cười cười, nói:“Anh đang chờ em tan ca. Có ăn cơm chưa?”Mạc TâmNhan bất đắc dĩ lắc đầu:“Em bận một lúc đã quên ăn rồi.”“Biết ngay em không tự chăm sóc bản thân mà.” Tiêu Thần Phong mang theo trách cứ nói một câu, lập tức kéo tay cô bước lên xe.Mạc TâmNhan vừa đi theo anh bước lên xe, một bên nghi hoặc nhìn anh:“ThầnPhong, anh định làm gì?”Tiêu Thần Phong không nói gì, chỉ là từ trong xe lấy ra một cái bình giữ nhiệt đưa tới trước mặt cô, cười nói:“Ăn nhanh đi, đói chết em.”Mạc TâmNhan kinh ngạc nhìn bình giữ nhiệt trước mắt, run lên một hồi, lúc này mới đưa tay tiếp nhận.Mở bình giữ nhiệt ra, nhìn đồ ăn nóng hổi bên trong, đầu mũi của cô bỗng nhiên có chút chua xót.Giờ phút này, người đàn ông dịu dàng quan tâm cô trước mặt, nếu là đổi lại Dịch Dương, sợ là cuối đời cũng không có khả năng.Mạc TâmNhan cúi thấp đầu yên lặng ăn, bỗng nhiên cảm giác có một dòng nước nóng hổi lặng yên tràn ra từ hốc mắt, cô cuống quít đưa tay vuốt vuốt mi mắt cùng cái mũi của mình, che giấu sự yếu đuối cùng lúng túng của bản thân.Tiêu Thần Phong đang một bên lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt tĩnh mịch sâu thẳm như mực không tan, làm cho người ta không hiểu được.Mạc TâmNhan ăn vài miếng, bỗng nhiên vuốt dạ dày mình gấp rút nôn ra một trận.Tiêu Thần Phong thấy thế, cuống quít vỗ nhẹ lưng cô, lo lắng hỏi:“Nhan Nhan, sao vậy? Nghẹn rồi sao?”Mạc TâmNhan khó chịu vuốt vuốt dạ dày mình, cười khổ nói:“Gần đây dạ dày luôn không thoải mái,thường xuyên đau nhức, hơn nữa còn chua chua.”Tiêu Thần Phong nhíu nhíu mày, trầm giọng nói:“Sợ là dạ dày bị đói hư rồi, bây giờ anh dẫn em đến bệnh viện kiểm tra một chút.”Anh nói xong liền chuẩn bị khởi động xe.Mạc TâmNhan cuống quít giữ chặt tay của anh, suy yếu cười nói:“Thôi đi, đã trễ như vậy rồi, em cũng muốn nhanh nghỉ ngơi một chút, sáng sớm ngày mai em đi kiểm tra sau.”Thấy vẻ mặt cô quả thật rất mệt mỏi, Tiêu Thần Phong nhẹ gật đầu, thấp giọng nói:“Vậy bây giờ anh đưa em về nhà nha, em ngoan ngoãn ngủ một giấc, sáng sớm ngày mai anh lại đón em đi bệnh viện kiểm tra.”“Không cần, em tự mình...”Mạc TâmNhan vốn là muốn nói không cần làm phiền anh, nhưng mà lời còn chưa nói hết, Tiêu Thần Phong đột nhiên cắt ngang lời cô, tràn đầy trách cứ nói:“Em cũng không biết chăm sóc bản thân, còn Dịch Dương nữa, sợ là anh ta còn không biết em không thoải mái ở đâu nữa kìa, Nhan Nhan, em có biết hay không, như thế này anh sẽ rất lo lắng cho em."Nhìn thấy gương mặt Tiêu Thần Phong hơi tức giận, Mạc Tâm Nhan không dám nói câu nào. Anh luôn luôn ôn nhuận